Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 976: CHƯƠNG 976: NHIỆM VỤ LÂM THỜI, QUÊN MẤT BỮA TIỆC

Hai mắt Vanessa trừng trừng, nhịn không được lấy tay che miệng lại: "Anh đây. . . là bị ai đánh?"

Wade không chút nghĩ ngợi nói: "Là một đống nhân vật hung ác, vây quanh anh đánh một trận, trốn đều không trốn nổi."

Vanessa đưa thay sờ sờ, làm gã đau đến mức lại gào lên một tiếng.

Cô ta cau mày, lập tức đứng dậy: "Mặc quần áo, đi bệnh viện."

Wade giật nảy mình: "Đừng, anh không có bảo hiểm."

Vanessa: "Ít nhất cũng phải kiểm tra xem có bị chấn thương bên trong hay không, nhìn có vẻ rất nghiêm trọng."

Wade liên tục lắc đầu: "Vết thương ngoài da thôi, chỉ là vết thương ngoài da, không bị chấn thương bên trong."

Vanessa nổi giận: "Chính anh đi soi gương xem, bây giờ nhìn anh giống như một con chó đốm vậy. Uhm, còn là loại thứ phẩm quá nhiều điểm lấm tấm kia nữa, đây giống như là không có chuyện gì hay sao?"

Nghe thấy lời này, Wade cũng đứng lên xoay phần lưng về phía cái gương lớn ở cuối giường nhìn một chút, lập tức than thở thành tiếng: "A, thân thể quá cân đối, lưng rộng đẹp, còn có bờ mông kiểu Mỹ săn chắc của tôi!"

"Không phải anh từng nói mình là người Canada à?" Vanessa quả đoán chọc thủng hoang ngôn của người nào đó, tiếp tục mặc quần áo: "Đừng láo nháo nữa, nhanh lên, em cùng đi bệnh viện với anh."

Một lát sau, Wade với vẻ mặt cực kỳ méo mó bị Vanessa kéo xuống lầu, hai người gọi xe taxi, đi tới bệnh viện.

Giờ phút này, trong lòng vị lính đánh thuê nào đó chỉ có một ý nghĩ: May mà mình là người có tiền, bằng không thì sau chuyến thăm bệnh viện này mình sẽ phá sản.

Như lời trước đó của Wade, gã cũng không mua bảo hiểm điều trị, nhiều khi đi đều là phòng khám dởm, vừa rẻ lại vừa thuận tiện, duy chỉ có trình độ điều trị là hơi đáng lo.

Nhưng bây giờ gã cũng là kẻ có tiền, hơn nữa còn một khoản số dư 2 triệu 500 ngàn đang chờ thu về.

Nghĩ tới đây, mặc dù sau lưng gã vẫn đau đớn như cũ, nhưng trong lòng lại vẫn nhẹ nhàng thở ra, ít nhất thì tiền chữa trị đối với hắn bây giờ cũng chỉ coi như là mưa bụi mà thôi.

Wade không hề biết rõ, cái lưng đầy máu ứ đọng này của gã hoàn toàn có thể tránh được.

Chẳng qua là người nào đó bất mãn đối với chuyện gã cung cấp tình báo giả, cố ý lược bớt tầng vật liệu giảm xóc bên trong bộ chiến phục chữ V này, bởi vậy nó mới có loại hiệu quả đặc biệt đủ "đau mà không chết" này.

Dù sao thì cũng chỉ đau mấy ngày, trừng phạt một chút mà thôi.

...

Bên này hai người bọn Luke đến đồn cảnh sát, ở chỗ Dustin loanh quanh một vòng, kết quả thật đúng là bị bắt được.

"Mới vừa nhận được vụ án, đây là tài liệu liên quan, hai người điều tra một chút." Ông ta ném ra một phần tư liệu không tính quá dày.

Luke tiện tay lật hai trang, biểu lộ cổ quái ngẩng đầu: "Tranh chấp gia đình?"

Tay Dustin hơi hơi chỉ chỉ lên bên trên trời: "Nhiệm vụ lâm thời."

Luke lập tức hiểu: "Phiền toái từ phía trên đẩy xuống?"

Dustin: "Bằng không thì cậu cho rằng là cái gì."

Luke: "Vậy cũng có thể kêu John hoặc Joe đi được mà."

Hai kẻ già đời này ứng phó với loại việc vớ vẩn này khẳng định là rất thành thục.

Dustin giơ ba ngón tay lên: "Thứ nhất, phía trên muốn tôi phái ra "tinh binh cường tướng", tỷ lệ phá án của hai người được ghi chép rõ ở trong hồ sơ, như vậy thì điều kiện vô cùng thích hợp. Thứ hai, mấy ngày nay hai người là một tổ thanh nhàn nhất ở trong cục, nếu như là những người khác thì tôi phải lâm thời điều về. Thứ ba, so với năng lực phá án, tôi cảm thấy mặt của hai người đưa đến tác dụng, có lẽ là sẽ còn lớn hơn một chút."

Selina nháy nháy mắt, không nhịn được nói: "Chuyện này liên quan gì tới khuôn mặt?"

Dustin thở dài: "Theo lẽ thường, chúng ta phá án cũng không dựa vào khuôn mặt, nhưng hai người này rất nổi danh, lại ưa thích xem mặt. Người hơi xấu xí một chút, bọn họ ngay cả lời đều chẳng muốn nói."

Selina ngạc nhiên: "A?"

Dustin: "Cô cho rằng bọn John không biết chuyện của nhà này hay sao? Nếu cô có thời gian rảnh, tự mình đi hỏi hỏi bọn họ xem lần trước họ trải qua cái gì. Cho nên, nó là vụ án của hai người."

Hai người bọn Luke hầu như là cùng một lúc nghĩ đến người nào đó có mép tóc cao đến mức không hợp thói thường, liếc nhau, trong lòng miên man bất định.

Nhìn hai người đang nhìn lẫn nhau, Dustin thuận miệng khích lệ: "Cố lên, phát huy ra ưu thế của khuôn mặt của hai người đi, đuổi hai người này đi cho nhanh."

Nhưng lại cảm thấy nói như vậy có thể có nghĩa khác, ông ta vẫn bổ sung một câu: "Nhất định phải làm tốt vấn đề mặt mũi, không thể bị phát hiện ra hai người đang qua loa với bọn họ, OK?"

Luke đưa hồ sơ cho Selina: "Người nhà này có lai lịch gì?"

Dustin: "Hàng năm bọn họ quyên mấy triệu đô la cho các bộ môn ở thành phố New York, số lượng cụ thể cũng biến động hàng năm cho các bộ môn. Một lần nhiều nhất, NYPD lấy được hai triệu đô la, một lần ít nhất chỉ có 500 ngàn. Quyên tiền không hạn định công dụng, hai người đã rõ chưa?"

Luke và Selina cùng nhau ung dung cười một tiếng: "Hiểu, kẻ có tiền nha."

Dustin hừ hừ một tiếng: "Ông chủ lớn chuyên viên đại nhân, cùng họ với người nhà này, hai người hiểu chứ?"

Luke yên lặng, biểu thị chính mình đã hiểu rõ.

Biết rõ tình huống, hai người quả đoán chạy khỏi văn phòng.

Có tiền có gì đặc biệt hơn người? Uhm, thực đúng là không tầm thường, mà bây giờ hai người bọn họ cũng không tầm thường.

Nhưng người nhà kia, lại càng ghê gớm hơn.

Mới ra khỏi văn phòng, hai người lại bị bắt được.

Elizabeth cười nhẹ nhàng đứng ở bên ngoài: "Tìm hai người thật là quá khó."

Hai người bọn Luke cười chào hỏi, hắn nói: "Gọi điện thoại không phải là được được, có việc gì quan trọng à?"

Elizabeth nhìn hắn một lát, mới nói: "Anh quên rồi à?"

Luke mờ mịt: "A?"

Elizabeth bất đắc dĩ nhắc nhở: "Bữa tiệc ở nhà mới của anh."

Luke vỗ vỗ lên đầu của mình: "Thật có lỗi, là lỗi của tôi."

Những ngày qua hắn trang trí nhà mới xong, lại vội vàng xử lý "địa bàn" mới, mới dọn dẹp xong một nhóm quái tinh anh, nào còn nhớ rõ chuyện này.

Elizabeth chỉ cười, không nói thêm gì nữa.

Chuyện này thật ra là ý tứ của Dustin và Elsa.

Nhưng để hai vị này trông mong tới hỏi, lại có chút không thích hợp, sau cùng còn phải chờ vị học trò của Luke này tới khai khẩu.

Luke suy nghĩ một lát: "Tối nay được chứ? Cô trở về cho Elsa biết, để tôi đi nói cho Dustin."

Elizabeth gật đầu: "Vậy được rồi. Mấy ngày nay không thấy cả bóng dáng của hai người, làm hại tôi chỉ có thể tìm tai mắt."

Luke không quá mức để ý, ngược lại còn nói đùa: "Cô làm tình báo ngày càng tỉ mỉ nha, còn làm được tới nội bộ cục thám tử rồi, đáng giá để khen ngợi. Để tôi nhìn xem người liên lạc của cô là ai?"

Elizabeth nghiêng người, hơi hơi cười cười với hai người đàn ông ở cách đó không xa, gật gật đầu: "Hai vị đồng nghiệp mới kia của hai người, cực kỳ dễ nói chuyện nhà."

Luke nhìn hai người kia, không khỏi mỉm cười: "Đó là phản xạ có điều kiện đi."

Elizabeth ha ha: "Ừm, thám tử Beckett xác thực là rất không tệ."

Luke gật đầu: "Beckett phá án vẫn rất ổn. Đừng nhìn bề ngoài của cô ấy xinh đẹp, tính cách cũng rất mạnh mẽ, không mạnh mẽ cũng không thể làm được tổ trưởng một tổ kia của bọn họ."

Selina bật cười thành tiếng: "Javier và Ryan là bị Beckett phụ trách thành quen thuộc đi? Nhìn thấy cô lập tức có cảm giác nhìn thấy cấp trên của chính mình."

Elizabeth vẫn mỉm cười như cũ: "Tôi cũng không biết."

Luke bất đắc dĩ: "Bọn họ tới cục thám tử là để bồi dưỡng, qua một thời gian ngắn vẫn sẽ quay về phân cục 12. Mà nghe nói Beckett cũng sẽ đi xuống làm tổ trưởng tổ trọng án của phân cục, rất có thể chính là lãnh đạo trực tiếp của hai người bọn họ, có thể không cung kính một chút được sao."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!