Ba người nói chuyện, còn không quên cười gật đầu ra hiệu với thám tử cấp ba Catherine - Beckett đang nhìn về phía bọn họ.
Beckett chỉ khách sáo cười cười, lại quay đầu lại bắt đầu dặn dò hai thủ hạ vừa rồi mới không hiểu thấu thất thần cười ngây ngô.
Cô ta sẽ không vì chút chuyện này mà trách Javier và Ryan.
Bây giờ chức vị của hai người bọn Luke ở trong cục thám tử chỉ ở mức phổ thông, nhưng địa vị lại không thấp.
Tỷ lệ phá án cực cao, lại mơ hồ có tin đồn rất giỏi đánh, còn tìm ra hung thủ tập kích Walter, thám tử lão làng trong cục thám tử đều rất thân mật với hắn.
Quan hệ giữa hai kẻ già đời là John và Joe với bọn họ lại càng không tệ.
Lại có sếp là Dustin hỗ trợ, trước mắt ở bên trong cục thám tử không có người nào muốn có mâu thuẫn với bọn họ.
Khí chất, dung mạo, tính cách, danh tiếng của hai người đều không tệ, nếu không phải là gần đây Beckett bận việc chuẩn bị đổi đi nơi khác, cũng sẽ giao lưu trao đổi với bọn họ nhiều hơn.
Dù sao thì bên trong cục thám tử, những người có dung mạo ổn nhất cũng chỉ có Luke, Selina, cùng với chính Beckett, nếu nói không có chút tâm tư thân cận thì đó là không có khả năng.
Lúc này, hai bên mỗi nhóm ba người đều vừa nói chuyện riêng vừa đi ra ngoài.
Đợi đến lúc đi ra ngoài cửa, Elizabeth trực tiếp quay về sở tình báo.
Hai người bọn Luke lại đi cùng phương hướng với ba người bọn Beckett.
Beckett đi trước một chút, nghiêng đầu nói vài câu về tình tiết vụ án với thủ hạ Javier, Ryan, nhưng vẫn chú ý tới bọn Luke, cũng hơi hơi thả chậm bước chân: "Cũng đi bãi đỗ xe?"
Luke gật đầu: "Cũng đi tra án?"
Mọi người cùng nhau nở nụ cười.
Lời thoại này đương nhiên là không có gì đáng cười, chẳng qua là lời thăm hỏi bình thường nhất hằng ngày giữa các thám tử, giống như là người bình thường hỏi "ăn cơm chưa" vậy.
Hai bên 5 người tập hợp lại cùng nhau đi về phía bãi đỗ xe mà, chỉ là hai vị hơi "yếu thế" là Javier và Ryan, theo bản năng lại hơi tụt lại một chút, tránh đi 3 vị "tay to" phía trước.
Chớ nhìn tuổi tác của bọn họ đều lớn hơn 3 vị phía trước mặt, nhưng năng lực phá án và chức vị lại có chênh lệch không nhỏ.
Ở trong cục thám tử, tuổi tác cũng phải có thực lực chèo chống, mới có thể biến thành có tư lịch.
Bọn họ tự giác kém ba người kia một đoạn nên cũng không muốn tiến lên phía trước, cho dù lối đi này đủ rộng rãi nhưng cũng không có cách nào để năm người đi song song.
Trên thực tế, Selina vẫn hơi hơi đi thấp hơn một chút, lưu lại không gian cho Beckett và Luke nói chuyện.
Cộng tác lâu, sơ bộ tiếp xúc với người khác, đều do Luke xem xét tình huống trước, ngay từ đầu cô ta cũng sẽ không tùy tiện tỏ thái độ.
Bởi vì đối với tính cách rộng rãi thoải mái của Selina, cô rất khó nhanh chóng quyết định nên tệ hơn một chút đối với ai, ngược lại đều tương đối nhiệt tình đối với đại đa số người.
Luke vừa vặn tương phản, hắn đều chỉ khách sáo đối với đại đa số người, sẽ không tùy ý thân cận với bất kỳ người nào.
Hắn chính là cái van khống chế khuyết điểm thân mật quá độ của cô.
Luke và đại mỹ nữ đồng sự Beckett này, lần đầu mặt đối mặt trò chuyện rất khách sáo cũng cực kỳ hời hợt.
Đối với hắn mà nói, mỹ nữ chưa từng là tài nguyên khan hiếm.
Đương nhiên, loại mỹ nữ trang điểm vào được bảy phần, phối hợp với mái tóc ngắn ngang tai màu đen, tăng thêm ngũ quan nhu hòa mang theo chút cảm giác như mặt em bé giống như Beckett, cũng không phải là có thể thấy được ở khắp mọi nơi.
Nói chuyện phiếm vài câu, ngay cả loại lời mời bình thường nhất giữa đồng sự là "rảnh thì hết giờ làm gặp mặt" này đều không có, hai người cứ thế kết thúc đối thoại.
Loại đại mỹ nữ như Beckett, đối với lời mời sau khi tan sở, độ mẫn cảm khác biệt so với loại trung lão niên nam tính như John và Joe.
Trừ khi chính bản thân cô ta nói ra, nam tính khác không có ý nghĩa đối với cô ta tốt nhất là chớ chủ động nói.
Nhưng chính bản thân cô ta nói cũng rất dễ sinh ra hiểu lầm, Selina bên phe Luke cũng lười mở miệng, mọi người cũng không thân quen đến mức độ này.
Javier và Ryan ở phía sau làm người hầu, căn bản là không có cơ hội chen lời vào.
Cho nên sau khi đến bãi đỗ xe, hai bên cứ thế lễ phép cười cười rồi tách ra, riêng phần mình lái xe xuất phát.
Không bao lâu sau, hai chiếc xe của Beckett và hai thủ hạ đã lao ra ngoài bãi đỗ xe.
Xe công vụ mới của Luke không nhanh không chậm lái ra ngoài.
Hiển nhiên là vụ án của bọn Beckett gấp hơn vụ án của hai người bọn Luke một chút.
Hắn chỉ dùng tốc độ hơi nhanh một chút tiến lên, để cho Selina có thời gian đọc hồ sơ, thuận tiện chút nữa đối mặt với cặp vợ chồng phiền phức kia.
Selina thì lại ném hồ sơ lên trên đài điều khiển: "Quét hình tư liệu, thành lập tài liệu mới. Danh hiệu..."
Cô ta nhìn sang Luke ở bên cạnh, muốn xem hắn có ý nghĩ gì.
"Danh hiệu, ngôi sao phiền phức." Hắn thuận miệng lấy một cái tên chuẩn xác cho vụ án này.
Không tới một phút, Selina đã trực tiếp thao tác tablet, hình ảnh được đồng bộ lên trên màn hình bên trong đài khống chế chếch phía trước hắn, như vậy hắn có thể ở thời điểm cần thiết liếc mắt một cái.
Với thuộc tính cơ sở bây giờ của Luke, ngay cả quỹ tích của viên đạn súng ngắn đều có thể thấy mơ hồ, trí nhớ và tốc độ phản ứng đều vượt qua người bình thường N lần.
Người bình thường phân tâm nhị dụng lái xe như vậy tuyệt đối là rất nguy hiểm, hắn lại có thể làm hai chuyện mà người bình thường cần vô cùng chăm chú tách riêng này với hiệu suất rất cao, lại sẽ không xảy ra vấn đề.
Selina bắt đầu giới thiệu: "Geoffrey - Soderbergh, 52 tuổi, chuyên gia tài chính trứ danh ở New York, quỹ ngân sách Kinberg chính là của ông ta, tài sản khoảng 1 tỷ đô la. Vợ của ông ta là Alora - Soderbergh, 43 tuổi, chủ yếu quản lý các loại quỹ từ thiện do tự mình bỏ vốn. Đại đa số thời điểm, chính là Alora phụ trách quyên tặng cho các bộ ngành ở New York. Uhm, bà ta cũng là tuyển thủ chủ yếu "xem mặt"."
Luke kỳ quái: "Chuyện này, bà ta không sợ bị người kiện tội kỳ thị à?"
Chuyện kỳ thị này, tuy rằng người nghèo không dễ dàng thắng kiện đại phú hào, nhưng bị người bắt được đưa lên đầu đề câu chuyện sẽ rất dễ dàng ảnh hưởng xấu tới nhân phẩm, làm xấu danh tiếng.
Cặp vợ chồng tay to hàng năm có thể bỏ được mấy triệu làm từ thiện, nuôi dưỡng hình tượng quyền thế, hẳn là không đến mức ngốc như vậy.
Selina tiếp tục đảo tư liệu, sau cùng còn cười ra thành tiếng: "Vị quý bà Alora này có chút thích sĩ diện, dường như còn không hợp với mấy vị quý phụ nào đó ở New York, theo lời đồn đại có lần bị bọn họ châm biếm là có ánh mắt nhìn "người" kém cỏi, hai bên đều đã kết thù với nhau."
Luke càng thêm không hiểu: "Chuyện này không phải là do bọn họ rảnh rỗi quá, không có việc gì cãi nhau ở trên tạp chí à? Liên quan gì đến chuyện nhìn mặt."
Selina không quá xác định nói: "Bởi vì con mắt đánh giá kém cỏi, đại khái là đang nói bà ta nhìn trúng một người tương đối... xấu? Trong tư liệu không nói rõ chuyện này, đây chỉ là "tài liệu" mà Dustin cho chúng ta."
Luke ngó ngó màn hình, Dustin tiện tay viết mấy câu ở bên trên trang giấy, không khỏi im lặng.
Selina: "Uhm, tôi cũng an tâm hơn một chút, ít nhất thì hẳn là tôi cũng sẽ không bị phân loại đến loại mặt "xấu" đi?"
Luke sâu kín nói: "Bọn họ thế nhưng là gia đình người da trắng có tiền nha."
Selina ách một tiếng: "Chẳng lẽ là bên ngoài kỳ thị vẻ bề ngoài, kỳ thật cuối cùng vẫn là kì thị chủng tộc?"
Luke nghiêng đầu suy nghĩ một chút, vẫn lắc đầu: "Có lẽ, cuối cùng vẫn là vì cảm thấy xấu?"
Selina tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, nói tiếp về tình báo: "Điểm quan trọng nhất, Mayor của chúng ta cũng mang họ Soderbergh, còn là anh họ của vị Geoffrey này nữa."
Vừa rồi Luke có nghe thấy Dustin đề cập qua về chuyện này, bây giờ cũng không ngạc nhiên, chỉ hơi thở dài: "Khó trách. Đây là vừa có tiền lại có thế a."
Đợi tới lúc đến nơi, hai người đi vào bãi đỗ xe, mới xuống xe hắn đã nhìn về chỗ cách đó không xa cười nói: "Ồ, bọn Beckett cũng tới nơi này à?"