Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 978: CHƯƠNG 978: GIA ĐÌNH PHIỀN PHỨC

Selina nhìn sang, lại không phát hiện ai cả.

Luke tùy thời chỉ chỉ: "Hai chiếc xe của bọn họ đều ở bên kia, đúng là có chút tình cờ nha."

Lời tuy rằng nói như vậy, nhưng hai người cũng không quá mức để ý.

Tòa cao ốc hơn 50 tầng này, có tới hơn 100 công ty trú đóng bên trong.

Có ít người cho dù là đã làm việc ở bên trong tòa nhà này mấy năm, đều chưa hẳn đã gặp mặt nhau một mặt.

Hai tổ người phá án ở bên trong cùng một tòa nhà, nói không chừng cũng cách nhau mấy chục tầng lầu.

Chờ thang máy lên tầng 32, hai người tìm tới một đại sảnh, bên trên tấm biển đặt ở cửa ra vào viết: « Tuyệt Vọng » —— triển lãm tranh Monroe - Petersen.

Luke gật gật đầu: "Hẳn là nơi này."

Hai người đi vào nơi được sung làm sảnh triển lãm này, nhìn bên trong lác đác không có mấy người xem, còn có một chuỗi tiếng cãi vã đang cố ý đè thấp, nhưng lại lần lượt cất cao.

Vòng qua cửa ra vào triển lãm, hai người đi vào bên trong sảnh, lập tức nhìn thấy ở nơi hẻo lánh gần sát cửa sổ, có hai đôi nam nữ đang chia thành hai phe cãi lộn.

Uhm, thuyết minh này có chút ý nghĩa khác.

Trên thực tế, là một cô gái trẻ đang cãi lộn với một đôi vợ chồng trung niên, mà một người đàn ông trung niên tóc dài lôi thôi lếch thếch khác đứng phía sau cô gái, lại chỉ ngẩng đầu, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, không nói một lời, bộ dáng thờ ơ đối với vụ cãi lộn đang xảy ra ở bên cạnh.

Hai người bọn Luke liếc nhau, bất đắc dĩ kéo ví da huy hiệu cảnh sát ra dán ở trước người, đi tới.

Vẫn là Luke mở miệng trước, nói: "Xin hỏi, là vị nào báo cảnh sát?"

Người phụ nữ bên trong cặp vợ chồng trung niên lập tức xoay đầu lại: "Đồn cảnh sát mấy người làm ăn kiểu gì? Bây giờ mới phái người qua..."

Lúc này, bà ta vốn đang tức giận, rốt cuộc trông rõ khuôn mặt của Luke, những lời phàn nàn vốn định tuôn trào đột nhiên bị đánh gãy.

Trên mặt Luke mang theo một nụ cười thản nhiên.

Đây thật ra là biểu lộ điển hình của hắn lúc làm việc.

Nụ cười cũng không quá mức thân thiết, nhưng cũng không xa cách, mang theo một loại thái độ lễ phép khách khí ôn hòa, lại không quá mức ân cần.

Nụ cười này giống như nước hơi hơi ấm áp nhưng lại không nóng bỏng, làm người phụ nữ trung niên vốn đang hừng hực lửa giận đột nhiên hạ nhiệt một chút.

Người đàn ông trung niên bên cạnh bà ta khống chế cảm xúc tốt hơn một chút, giờ phút này mở miệng nói: "Là phu nhân của tôi báo cảnh sát."

Luke ừ một tiếng, gật đầu hỏi: "Là phu nhân Alora - Soderbergh đúng không?"

Trong lòng người đàn ông trung niên kia hơi kinh ngạc một chút, nhưng vẫn gật đầu: "Đúng thế."

Luke dựa theo quá trình, xác định thân phận của người báo án, mới tiếp tục hỏi: "Xin hỏi, người lừa gạt theo như lời lúc bà báo án là ai?"

Lúc này người phụ nữ trung niên tên Alora kia mới từ bên trong giây phút ngây người ngắn ngủi tỉnh táo lại, hầu như là không chút nghĩ ngợi đưa tay chỉ về phía đối diện: "Chính là người này, mau bắt gã lại."

Loại điệu bộ này, đúng là đặc trưng của người có tiền! Trong lòng Luke buồn cười, nhưng ngoài miệng lại nói: "Phu nhân, trừ khi vị tiên sinh này là tội phạm truy nã, nếu không trước khi quan toà phát ra lệnh bắt giữ, chúng tôi không có quyền bắt giữ ông ấy."

Alora lại bị nghẹn lại, lập tức đổi giọng: "Gã đánh tôi, bây giờ cậu lập tức bắt giữ gã, đợi về đồn cảnh sát lại thẩm vấn."

Lúc thốt ra lời này, thiếu nữ đối diện bà ta lập tức kêu lên: "Mẹ đang làm gì đấy?"

Người đàn ông trung niên bên cạnh Alora cũng cười khổ, lôi kéo cánh tay của vợ mình, kéo bà ta ra sau lưng: "Thật xin lỗi, phu nhân của tôi hơi kích động, hai vị thám tử không cần để ý tới bà ấy."

Luke vẫn giữ nụ cười trên mặt như cũ: "Xin hỏi ông là?"

"Geoffrey - Soderbergh." Người đàn ông trung niên kia nói, thuận tiện chỉ về phía thiếu nữ đối diện: "Đây là con gái của tôi, Lindsay - Soderbergh."

Ngón tay hơi hơi chuyển hướng, ông ta chỉ vào trung niên sau lưng thiếu nữ kia: "Vị này là Monroe - Petersen, "nghe nói" là một hoạ sĩ."

Bên trong giọng nói của ông ta, nửa câu sau hơi hơi tăng thêm ngữ điệu, trên vẻ mặt lại rõ ràng mang theo vẻ châm biếm.

Trong lòng Luke thầm khen một tiếng: Ít nhất thì người đàn ông này cũng không hề ngu ngốc.

Kẻ có tiền đối mặt với cảnh sát, đương nhiên là chiếm cứ địa vị mạnh hơn.

Nhưng đây chỉ là kết luận tổng thể từ bên trên xác suất cho ra.

Rơi vào trong quá trình phá án thực tế, công tử tiểu thư đời thứ hai lái xe thể thao mấy triệu bị cảnh sát tuýt còi lại viết hóa đơn phạt, cũng không phải là chuyện kỳ lạ.

Tỉ lệ người bên trong quần thể cảnh sát không quen nhìn kẻ có tiền hung hăng, không hề thấp hơn so với tỉ lệ trong dân chúng bình thường.

Thậm chí có một bộ phận cảnh sát, sẽ còn viết hóa đơn phạt cao hơn.

Đây chính là tư duy mộc mạc của dân chúng: "không phải là mày có tiền hay sao? Vậy thì cống hiến cho xã hội nhiều hơn một chút đi".

Bây giờ, biểu hiện của Luke sau khi vào cửa đã "ám chỉ" vô cùng rõ ràng với Geoffrey, hắn cũng không phải là tới làm tay chân cho kẻ có tiền—— ít nhất là không phải trường hợp này.

Đây là ý nghĩ của Geoffrey.

Trên thực tế, cho dù với logic của Geoffrey, ông ta còn nghèo hơn cả Luke nên cũng không có tư cách để Luke làm "tay chân" .

Geoffrey vừa ngăn chặn vợ mình đã sắp tức phát điên, vừa nói: "Chúng tôi hoài nghi Mr Monroe - Petersen áp dụng thủ đoạn không đứng đắn, đạt được sự tín nhiệm của con gái chúng tôi, để nó thanh toán một khoản phí tổn thuê sân bãi kếch xù, cho nên chúng tôi muốn cùng ông ta cùng tới đồn cảnh sát, tiến hành điều tra."

Lời này của ông ta nói ra tương đối sạch sẽ.

Không trực tiếp vênh mặt hất hàm sai khiến giống như Alora, mà lại nói là "cùng một chỗ đi tới đồn cảnh sát" .

Đợi đến đồn cảnh sát, vậy tác dụng của mấy triệu mà bọn họ quyên tặng hàng năm sẽ có thể phát huy ra, mà không cần thông qua vị thám tử trẻ không hề dễ nói chuyện trước mắt này.

So với việc ở đây giao tiếp với hai thám tử trẻ tầng dưới chót, Geoffrey càng muốn tiến hành giao dịch ngầm hiểu lẫn nhau với thượng tầng trong đồn cảnh sát hơn.

So với vợ mình là Alora, lửa giận trong lòng Geoffrey đối với tên lừa gạt con gái của mình kia, lại càng thêm mãnh liệt.

Chỉ cần tìm được chứng cứ, ông ta sẽ không chút do dự đưa người kia vào trong ngục giam.

Hoạ sĩ cái quái gì, chủ nghĩa trừu tượng cái quái gì, có bản lĩnh thì vào trong ngục giam làm hướng dương đi.

Luke đối với yêu cầu này, cũng không ngăn cản.

Nếu như đối phương kiên trì, hắn xác thực là phải làm như thế.

Hắn không làm, vậy sẽ thay một tuần cảnh khác tới làm.

Kẻ có tiền sẽ tìm được cảnh sát nguyện ý làm tay chân.

Hắn nhìn về phía người đàn ông đứng sau lưng thiếu nữ kia: "Mr Monroe - Petersen, ông có ý kiến gì đối với lời Mr Soderbergh nói hay không?"

Monroe rốt cuộc nghiêng đầu, nhìn hắn, đột nhiên nở nụ cười.

Nụ cười kia dường như là có chút trống rỗng, giống như là một nụ cười tự giễu hướng về phía không khí: "Không có."

Trong lòng Luke lắc đầu.

Năng lực kết nối tâm linh của hắn đã phát hiện ra, trạng thái tinh thần của vị hoạ sĩ này không hề bình thường.

Nói bị bệnh tâm thần thì hơi quá phận, nhưng trạng thái cũng không tỉnh táo giống như người bình thường.

Dường như hơn phân nửa tư duy của Monroe đều trôi nổi ở một thế giới nào đó không rõ, chỉ có một phần nhỏ còn dừng lại ở trong hiện thực.

Luke hoài nghi, nếu vừa rồi mình đổi câu hỏi thành "ông không uống thuốc à", Monroe đều sẽ nói "Không".

Hắn chỉ có thể gật đầu: "Vậy mời mọi người cùng chúng tôi trở về đồn cảnh sát một chuyến đi."

Thiếu nữ Lindsay đang ngăn ở trước mặt Monroe, lập tức cuống lên: "Chờ một chút, gần đây trạng thái tinh thần của ông ấy đều không tốt lắm, sao có thể tới đồn cảnh sát? Ông ấy cần nghỉ ngơi, hoặc là đi bệnh viện hơn."

Alora không nhịn được lại quát khẽ: "Mẹ cho rằng lão ta có thể vào bệnh viện tâm thần, mẹ có thể bỏ ra toàn bộ tiền chữa trị, để lão ta ở trong đó trị đến khỏi mới thôi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!