Lindsay lại một lần nữa lộ ra vẻ mặt vừa vội vừa tức: "Mẹ, sao mẹ lại biến thành như vậy? Không có chút đồng tình nào cả..."
Luke đưa tay: "Hai vị, tôi cho rằng tốt nhất là hai vị đều tỉnh táo một chút đi, đơn thuần xúc phạm lẫn nhau cũng không thể giải quyết vấn đề."
Lời này vừa thốt ra, một nhà ba người đều kinh ngạc nhìn về phía hắn.
Đây cũng không giống như lời mà cảnh sát bình thường hay nói.
Nhiều khi, đối mặt loại tranh chấp gia đình này, cảnh sát tình nguyện ở bên cạnh nhìn, sau đó giải quyết việc chung dẫn người quay về đồn cảnh sát.
Loại chuyện quan thanh liêm cũng khó giải quyết việc nhà này, cảnh sát nước Mỹ cũng hiểu rất rõ.
Tùy tiện dính líu vào tranh chấp gia đình, nói không chừng chính mình chân trước vừa còng người say rượu đánh vợ lại, người vợ mới bị đánh đang gầm rú sẽ lấy súng ra cho một phát.
Dính đến kẻ có tiền, rất nhiều cảnh sát lại càng thêm lười nhác hành động.
Kẻ có tiền mời luật sư là chuyện quá dễ dàng, một khi cảnh sát chêm lời hoặc làm gì đó, rất dễ dàng bị tìm được khuyết điểm, phóng đại lên vô hạn, sau cùng gặp phải xui xẻo.
Luke lại không quan tâm điều này, bởi vì hắn không sợ đối phương mời luật sư.
Hắn chỉ mở miệng nói: "Mr Soderbergh đã nói ra yêu cầu, Mr Petersen cũng không có dị nghị, vậy chuyện này có thể chờ tới đồn cảnh sát, ngồi ở bên trong phòng điều tra từ từ nói chuyện."
Lúc nói đến phòng điều tra, giọng của hắn hơi hơi tăng thêm, đồng thời đối mắt với thiếu nữ Lindsay một lát.
Trong lòng Lindsay hơi động, đột nhiên nói: "Tôi đây yêu cầu anh có mặt trong toàn bộ quá trình."
Luke có chút kỳ quái, hắn cũng không dùng bất kỳ loại năng lực đặc thù nào, yêu cầu này chính là ý của chính Lindsay.
Nhưng hắn cũng không muốn ở đây tranh luận.
Đối với cảnh sát, phiền nhất chính là tranh luận ở nơi công cộng, hoặc là nhìn người khác tranh luận.
Nếu người nhà này thật sự muốn ồn ào, vậy chờ tới lúc quay về đồn cảnh sát, cùng một chỗ tiến vào phòng điều tra rồi chậm rãi ồn ào với nhau.
Đợi đến lúc đó, Luke còn có thể ăn đồ ăn vặt uống đồ uống, đứng xem bọn họ cãi nhau.
Đây cũng không phải là phương pháp phá án do một mình hắn sáng tạo.
Án lệ đau đớn thê thảm của vô số thám tử tiền bối nói cho những kẻ đến sau như bọn họ, đối với tuyệt đại đa số chuyện tranh chấp gia đình, đây chính là biện pháp xử lý tốt nhất.
Geoffrey, Lindsay, Monroe đều đồng ý với ý kiến của Luke, còn dư lại Alora dù muốn nháo trò cũng không có cách nào.
Luke ra hiệu, sáu người lập tức đi ra cửa chính của sảnh triển lãm.
Kết quả là lúc vừa đến tường triển lãm ở gần cửa ra vào, có 3 người mới từ bên ngoài xuất hiện, vừa vặn đối mặt với Luke.
Hai bên đều ngẩn người, chợt nở nụ cười, gần như là đồng thời nói ra: "Làm sao mọi người lại ở chỗ này?"
"Phá án." Hai bên lại một lần nữa trăm miệng một lời đáp.
Lần này Luke đưa tay ra hiệu để cho đối phương nói trước.
Thám tử Beckett phía đối diện lập tức mở miệng nói: "Chúng tôi tới tìm Lindsay - Soderbergh, cùng với Monroe - Petersen, hiểu rõ một ít tình huống."
Luke cười nói: "Hai vị này đều là người trong cuộc trong vụ án bên này của tôi, vừa vặn muốn đi cùng chúng tôi trở về cục thám tử."
Hắn liếc mắt ra hiệu cho Beckett, khẽ vuốt cằm.
Beckett lập tức hiểu ra.
Người đều sẽ đi tới đồn cảnh sát, cô ta còn không có biện pháp tìm hỏi hai người này hay sao!
Ý tứ của Luke, chính là hắn sẽ không chế tạo chướng ngại, muốn hỏi cái gì, chỉ xem xem cô ta có thực lực giải quyết đối phương hay không mà thôi.
Hai người dùng ánh mắt giao lưu cực nhanh, tổng cộng chỉ mất vài giây, đã hoàn thành giao tiếp.
Đây chỉ là sự ăn ý ở giữa thám tử theo lệ cũ lúc phá án, cũng không phải là hai người hiểu nhau đến mức nào.
Lúc tới ba chiếc xe, trở về năm chiếc xe, một đoàn người trùng trùng điệp điệp quay trở về cục thám tử.
Luke mới để cho Selina đưa bốn người kia vào trong phòng điều tra, điện thoại của Dustin đã gọi đến.
Gọi hắn vào trong phòng làm việc xong, Dustin trực tiếp hỏi: "Cậu làm cái gì thế? Sao lại đưa gia đình ôn dịch... Khụ khụ, bọn họ tới đây?"
Ông ta muốn để cho Luke đuổi gia đình Soderbergh phiền phức này đi, chuws không phải là xách mớ rắc rối này về đồn cảnh sát.
Nhà Soderbergh ở New York không phải là kẻ có tiền phổ thông, Dustin thật sự là không muốn dính dáng tới bọn họ một chút nào cả.
Nhiệm vụ từ phía trên phát xuống, ông ta chỉ có thể bất đắc dĩ tiếp nhận.
Trên thực tế, bây giờ chuyện của người nhà này đã rất có lưu truyền ở bên trong cao tầng của đồn cảnh sát.
Về chuyện gia đình này, không có ai ở dưới phân cục muốn gặp phải rủi ro, quả đoán báo lên tổng bộ.
Hàng năm lúc nhà Soderbergh quyên tiền, đều phân phối cho tổng bộ.
Bây giờ muốn rửa sạch cho gia đình này, đương nhiên cũng chỉ có thể để tổng bộ làm.
Dustin để cho hai người bọn Luke đi, thứ nhất là biết rõ bọn họ không có tâm lý yếu thế đối với kẻ có tiền, Luke thế nhưng cũng là người có tiền.
Thứ hai là công lao của hai người rất nhiều, trong ngắn hạn lại cũng không có hy vọng thăng chức. Có Dustin ở đó, đối phương cao lắm chỉ là chèn ép bọn họ, lại không có cách nào để bọn họ mất việc, hiệu quả chèn ép tự nhiên là bằng không.
Nhìn thấy Luke tủm tỉm cười, ông ta bất đắc dĩ: "Nói đi, làm như thế nào để mau mau đưa tiễn bọn họ?"
Luke lấy một cái kẹo que ra ăn, còn không quên chia cho Selina và Khối Vàng mỗi người một cái, mới cười nói: "Tại sao phải đuổi bọn họ đi? Nếu đồn cảnh sát của chúng ta đã là khách hàng lớn, vậy bọn họ có tư cách chiếm dụng một phòng điều tra, để bọn họ chậm rãi giao lưu ở trong đó là được."
Dustin ngẩn người, hỏi ra một vấn đề mấu chốt: "Vậy cũng phải có người giám thị chứ?"
Ông ta thật đúng là sợ bên trong xảy ra đánh lộn, bị thương hoặc chết người thì vấn đề sẽ trở nên lớn.
Luke nhấc nhấc tay: "Tôi sẽ ở bên trong, coi như là xem kịch."
Dustin yên lặng: Thì ra là cậu có tâm tư kéo mệt người nhà này?
Nhưng ông ta nghĩ lại, không kéo thì có thể làm cái gì! Ra mặt làm trọng tài?
Vụ án này bị đẩy tới đẩy lui, cũng là vì tất cả mọi người đều không muốn làm người trọng tài này.
Dustin nhanh chóng làm rõ mạch suy nghĩ, quả đoán gật đầu, đưa tay chỉ một cái: "Hai người có thể đi nhìn bọn họ chằm chằm, phòng điều tra tùy tiện để bọn họ ở bao lâu cũng được, tôi sẽ để cho những người khác để cho hai người có không gian an tĩnh phá án."
Luke bĩu môi: "OK. Sếp, nhớ rõ tới đúng giờ bữa tiệc tối này, chớ tăng ca."
Dustin cúi đầu xuống, lại một lần nữa xử lý văn kiện: "Cậu đuổi được bọn họ đi rồi nói sau."
Luke ha ha: "Dựa vào sự quan sát của tôi, ít nhất thì vị phu nhân Soderbergh kia cũng không có quá nhiều thể lực."
Dustin không nhịn được ngẩng đầu: "Cậu biết cả việc này?"
Chợt, ông ta cũng hiểu được.
Trình độ hiểu biết về cấu tạo thân thể người và sự quan sát của Luke rất cao, một cao thủ bắn + cận chiến có loại phán đoán này cũng không hề khó khăn, đừng nói là hắn còn là một cảnh sát phá án rất giỏi.
Nghĩ tới đây, đáy lòng của Dustin càng thêm ổn định.
Phái Luke đi quả nhiên là đúng, cho tới bây giờ tên này luôn nghĩ kỹ trước khi hành động, rất ít để xảy ra sơ suất.
Hai người bọn Luke đi ra ngoài, hắn bàn giao với Selina một phen, để cô đi chuẩn bị một ít đồ vật dùng cho bữa tiệc tối nay.
Selina nhìn danh sách mua sắm ở trên điện thoại di động, kỳ quái: "Sao lại không có thịt?"
Trong nhà vẫn còn thịt, nhưng cơ bản đều là hàng đông lạnh dành riêng cho Khối Vàng.
Hôm nay là lần đầu tiên bè phái nhỏ của Dustin tụ hội trong mấy tháng qua, cũng là lần đầu tiên tụ hội ở New York, lấy mớ thịt đông lạnh vài ngày kia của Khối Vàng ra chiêu đãi người cũng có chút không ổn.
Luke và Selina hầu như mỗi ngày đều ăn thịt tươi, cùng lắm chỉ trữ ở trong tủ lạnh qua một đêm mà thôi, hai ngày ăn không hết đều sẽ biến thành đồ ăn khuya của cái bụng chó như cái hang không đáy kia.
Dù sao thì với vị giác của con chó kia, thịt đóng băng một ngày hay là ba năm ngày thì cảm giác dường như là không có gì khác biệt.
Về điều này, nó không hề già mồm giống như nhân loại.
Trên thực tế, một miếng thịt đông lạnh ba ngày hay là năm ngày, thậm chí một tuần, tuyệt đại đa số người đều không cảm giác được sự khác nhau trong đó.