Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 982: CHƯƠNG 982: ĐUỔI PHIỀN PHỨC, ĐẠT THÀNH NHẬN THỨC CHUNG

Nhà Soderbergh có tiền, bọn họ muốn cãi nhau ở đâu, muốn để cảnh sát ở hiện trường nhìn bọn họ cãi nhau, NYPD đều phải ngoan ngoãn phái người tới.

Bằng không thì sang năm lúc người ta quyên tiền, người ta tình nguyện ném cho chó ăn, cũng sẽ không cho NYPD.

Đối với những cảnh sát khác, vì loại chuyện này mà bị loại kẻ có tiền này ghi thù thì rất không có lời, mọi người trình diện đều chỉ qua loa rồi kết thúc công việc.

Buồn nôn một chút, còn có thể coi như một vở kịch gia đình miễn phí để thưởng thức.

Bắt người? Đương nhiên là đã sớm có người từng làm.

Đáng tiếc là cha mẹ bắt người, con gái thả người.

Ở dưới tình huống hai bên đều không thiếu chút phí luật sư kia, mà bản thân lại rất khó lập án, rất nhanh Monroe lại được thả ra.

Từ sau khi vị cảnh sát đầu tiên quá nghe lời của vợ chồng Soderbergh bị ép cho phải nghỉ phép trong thời gian dài, chuyện của gia đình này đã được treo số ở ngay bên trong NYPD, không có người nào muốn làm kẻ đần thứ hai.

Bây giờ cảnh sát trình diện đều kiên quyết không đếm xỉa đến, sợ chỉ cần có chút thao tác làm trái quy tắc sẽ bị đại tiểu thư Lindsay mời luật sư bắt đến, sau đó cho dằn vặt cho tinh thần không thoải mái.

Cảnh sát dám chủ động nói thẳng vào chủ đề, đã sớm không còn.

Giờ phút này Luke nhìn vẻ kinh ngạc của ba người kia, không nhanh không chậm nói: "Từ mặt pháp luật mà nói, Ms Lindsay - Soderbergh là một người trưởng thành có thể tự chủ, cô ấy có quyền chi phối tài sản của mình."

Lời này nói ra, sắc mặt của hai vợ chồng lập tức vô cùng khó coi.

Cô con gái Lindsay giống như đạt được hỗ trợ, một tay duỗi ra, lòng bàn tay hướng lên, hướng về phía Luke, lại là đang ra hiệu với mẹ mình Alora—— "Mẹ nghe một chút xem người ta nói gì này" .

Nhưng lời nói của Luke lại xoay chuyển: "Mà từ khía cạnh gia đình và tình thân, thì Ms Soderbergh hẳn là nên hiểu sự lo lắng của cha mẹ cô. Nếu chuyện gì cũng viện tới pháp luật, vậy cần thân nhân để làm gì, mọi người từ nhỏ đều ném con trẻ cho đơn vị từ thiện không phải là tốt hơn hay sao?"

Sắc mặt của Alora vốn đang khó coi, trong nháy mắt từ u ám chuyển nhiều mây, lập tức cũng buông tay ra hiệu cho con gái —— "Con cũng nghe xem người ta vừa nói gì đây" .

Luke không quá mức để ý tới loại âm thầm tranh đấu của hai mẹ con nhà kia, tiếp tục nói: "Vấn đề mà mọi người tranh chấp không phải là khoản tiền kia, mà là vị Monroe - Petersen này. Nhưng hẳn là ông ấy nên đi gặp bác sĩ tâm lý trước, chứ không phải là trực tiếp bị đưa vào trong ngục giam."

Lần này, sắc mặt của hai bên đều chẳng ra sao cả.

Alora cảm thấy, đưa Monroe vào bệnh viện tâm thần hoặc ngục giam, mới là lựa chọn lý tưởng nhất.

Lindsay cảm thấy, chẳng qua là Monroe chỉ đắm chìm trong thế giới của mình, sau khi gặp bác sĩ tâm lý, không cẩn thận bước kế tiếp sẽ là phải vào bệnh viện tâm thần.

Loại tình huống hai bên không lấy lòng này, mới là khó xử nhất, bởi vì hai bên đều không lĩnh tình.

Cũng may là Luke không cần bọn họ cảm kích, hắn chỉ tiếp tục nói: "Mặc kệ là như thế nào, với trạng thái của Mr Petersen thì không thể nào tiến vào phòng tạm giữ hoặc ngục giam của chúng ta." Lúc nói câu này, hắn nhìn Alora.

"Nhưng khẳng định là cô cũng không muốn ông ấy bị đưa vào viện tâm thần." Lúc nói câu này, hắn nhìn Lindsay.

Hai mẹ con vốn đang định bộc phát khí thế lập tức trở nên trì trệ, bọn họ đều không thể nào tiếp thu bất cứ một loại kết quả nào.

Ánh mắt của Luke chuyển hướng sang Geoffrey: "Ông cảm thấy thế nào?"

Chuyện này sau cùng sẽ như thế nào, kỳ thật vẫn phụ thuộc vào ý nghĩ của vị chỉ gia đình này.

Geoffrey là người tỉnh táo nhất trong số ba người, dù rằng mức độ tỉnh táo này cũng chỉ hữu hạn. Nhưng ông ta cũng là người có quyền thế nặng nhất bên trong cái nhà này, ông ta dao động không chừng mới là nguyên nhân căn bản để cuộc tranh luận này không thể ngừng.

Geoffrey im lặng.

Ý nghĩ của ông ta phức tạp hơn.

Nếu tiếp tục ồn ào cãi nhau, hoặc buông tha Monroe, hoặc đưa người này đi bệnh viện tâm thần hoặc ngục giam, đều không phù hợp với dự tính của ông ta.

Đây chính là khốn cảnh của hiện thực.

Dù sao thì có một số việc, mặc kệ là xử lý như thế nào, đều không cách nào để cho tất cả mọi người hài lòng.

Trong lúc nhất thời, bên trong phòng điều tra đều rơi vào bên trong yên tĩnh.

Beckett theo bản năng lại cầm cái bánh ngọt nhỏ lên cắn một miếng, đối với vở kịch gia đình này xem như đã coi nghiện, thuận tiện suy nghĩ loại thao tác này của Luke.

Cao minh chăng? Chưa chắc.

Kém cỏi sao? Dường như là cũng không phải.

Nhưng ánh mắt của hắn bình tĩnh, cũng không có bối rối hoặc khiếp đảm, đây mới là điều quan trọng nhất.

Nhiều khi, sự tình được giải quyết không ở chỗ ai đúng ai sai, mà là nhìn liệu người chấp hành có thể đè ép được tình huống hay không.

Bây giờ khí thế của Luke không cao, lại vừa vặn tạm thời ngăn chặn được gia đình phiền phức này.

Geoffrey cau mày suy tư một hồi lâu, ánh mắt ngẫu nhiên bay qua con gái, chính là một hồi mềm lòng.

Nhưng thấy được trung niên sau lưng cô ta kia, ông ta lại cảm thấy trong lòng buồn bực.

Tại sao phải xuất hiện loại rác rưởi này đây? Vì cái gì loại rác rưởi này lại hấp dẫn được sự chú ý của con gái mình? Vì cái gì nhà mình lại vì loại rác rưởi này mà trở nên ầm ĩ?

Nghĩ trong chốc lát, ông ta từ đầu đến cuối vẫn không thể làm ra quyết định.

Ông ta có thể đối mặt với những hoạt động tài chính trị giá hàng trăm triệu mà mặt không đổi sắc, trong lòng trấn định, nhưng lại không có cách nào đối với đứa con gái bảo bối của mình.

Bởi vì đứa con gái này của ông ta quả thực là quá ưu tú.

Nếu như không phải là việc sẽ gã ra ngoài này, đứa con gái này chính là hoàn mỹ vô khuyết.

Rốt cuộc, ông ta dời ánh mắt sang Luke: "Cậu có ý kiến gì không?"

Lực chú ý của Geoffrey rốt cuộc đặt lên trên người vị thám tử trẻ này.

Thám tử có thể đĩnh đạc ở trước mặt ông ta, thậm chí không thèm quan tâm cũng không hiếm thấy, vài ngày trước ông ta gặp phải một vị thám tử nửa trọc, thái độ còn càn rỡ hơn người trẻ tuổi này nhiều.

Nhưng, rõ ràng là vị kia thích hợp dùng súng đi giải quyết vấn đề hơn.

Thám tử gần 40, vừa ly hôn tháo nhẫn cưới ra, làm sao có thể am hiểu xử lý tranh chấp gia đình.

Ngược lại là thám tử trẻ này mặc dù chưa kết hôn, nhưng tuổi tác lại tương đương với con gái của mình, có lẽ là sẽ có thể từ góc độ làm con đưa ra một đề nghị hợp lý.

Đương nhiên, Geoffrey cũng không ôm hi vọng quá lớn.

Tranh chấp gia đình, chính là điển hình trong số các mâu thuẫn, cũng là một trong các loại mâu thuẫn khó giải quyết nhất.

Bởi vì nguyên nhân gây ra rất nhiều mâu thuẫn, đều để người ta cảm thấy rất bất đắc dĩ.

Luke: "Lấy phán đoán của cá nhân tôi, Mr Monroe - Petersen cần một bác sĩ tâm lý chính quy tới kiểm tra."

Nhìn thấy Lindsay định mở miệng, hắn đưa tay ngăn cản: "Không phải là đưa ông ấy vào bệnh viện tâm thần, nhưng ít ra có thể để Mr và Mrs Soderbergh xác nhận tình huống của ông ấy. Theo tôi thấy, trạng thái tinh thần của ông ấy rất khó hoàn thành loại hành động có độ khó cao như lừa gạt."

Hắn nhìn về phía hai vợ chồng: "Nếu như xác thực là tinh thần của Mr Petersen có vấn đề, vậy ông ta nên được tu dưỡng, mà không phải là đi hầu kiện với ông. Ms Lindsay hoàn toàn có thể tự mình tìm kiếm một trại an dưỡng, thậm chí chính mình thuê bác sĩ và y tá tư nhân, vừa chăm sóc vừa trị liệu cho ông ta."

Lời này vừa nói ra, một nhà ba người kia đều im lặng không nói, nhưng ánh mắt chớp động, rõ ràng đều đang suy nghĩ độ khả thi của biện pháp này.

Cứ như vậy, Lindsay có thể bảo vệ cho Monroe, vợ chồng Geoffrey cũng có thể để cho Monroe và con gái tách ra, vừa đúng là một phương án thích hợp dùng trong ngắn hạn.

Một hồi lâu sau, Geoffrey và con gái Lindsay gần như đồng thời ngẩng đầu, nhìn về phía đối phương.

Chỉ trong chốc lát, hai bên đã đạt thành nhận thức chung.

Geoffrey chậm rãi gật đầu: "Cha sẽ cho gã ta một cơ hội, thế nhưng, con cần phải về nhà."

Lindsay hơi do dự một chút, rốt cuộc cũng gật đầu: "Con sẽ về nhà, nhưng xin cha hãy đồng ý với con, không nên tự mình làm một ít chuyện mà con không biết."

Lúc cô ta nói lời này, không tự chủ được nhìn Alora một cái.

Hiển nhiên, danh tiếng của Alora đương nhiên là kém hơn Geoffrey rất nhiều.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!