Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 983: CHƯƠNG 983: DIỄN? TRỐN VIỆC

Bị cái nhìn này liếc đến, kém chút nữa Alora lại muốn nổi giận, lại bị tay của Geoffrey giấu ở phía sau, dùng sức kéo một cái.

Bà ta lập tức tỉnh táo lại.

Mặc kệ là như thế nào, con gái chịu về nhà, vậy ít nhất đã là một sự tiến bộ rồi.

Về sau sẽ như thế nào, có thể từ từ giải quyết.

Luke nhìn thấy hai bên trên cơ bản đạt thành thỏa hiệp, mỉm cười: "Ừm, thuận tiện hỏi một câu, cần tôi cung cấp một bác sĩ tâm lý phe thứ ba không? Trình độ của cô ấy rất không tệ."

Một nhà ba người cùng nhau nghiêng đầu: Cậu là cảnh sát, hay là lừa đảo đây?

Mặc dù cả nhà kia lần đầu tiên biểu thị hoài nghi đối với nghề nghiệp của Luke, nhưng Lindsay lại chỉ hơi do dự, lập tức đồng ý để hắn giới thiệu bác sĩ, đồng thời yêu cầu tốt nhất là lập tức chạy đến đồn cảnh sát, chẩn đoán sơ bộ bệnh cho Monroe.

Không hiểu sao cô ta có một loại cảm giác tín nhiệm đối với vị thám tử trẻ có vẻ mặt bình thản lạnh nhạt này.

Hơn nữa, dường như là trong lúc vô tình, Luke nói mấy câu cũng nhắc nhở cô ta.

Nếu như chính thức lưu lại ghi chép điều giải ở trong cục cảnh sát, vậy một ít thủ đoạn của cha mẹ của cô ta sẽ không thể dễ dàng sử dụng.

Đầu óc của Lindsay cũng không đần, thậm chí cũng là bởi vì quá thông minh, mới bị cha mẹ mình coi trọng như vậy.

Cô ta cũng không cảm thấy biểu hiện của Luke giống như là người do cha mẹ mình sắp xếp trước, mặc dù không có chứng cứ trực tiếp, nhưng không hiểu sao cô ta lại vững tin vào điều này.

Bác sĩ tâm lý mà vị Luke này giới thiệu tới, đương nhiên là sẽ càng đáng tin cậy hơn bác sĩ mà sau này cô ta muốn tìm.

Cô ta quá rõ ràng năng lực của cha mẹ mình ở New York này, làm không cẩn thận sẽ có thể đổi bác sĩ thành người của bọn họ, lúc đó Monroe tuyệt đối là sẽ gặp xui xẻo.

Không tới nửa giờ, tiếng giày cao gót cùm cụp cùm cụp một đường nhanh chóng đi tới, dừng lại ở trước cửa phòng, cửa phòng mở ra, một cô gái tóc vàng ngực lớn kính viền đen lập tức xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Người một nhà đều ngẩn người.

Lindsay kinh ngạc há miệng muốn nói cái gì đó, đột nhiên dùng sức ngậm miệng lại, trong ánh mắt thoáng qua vẻ mừng rỡ.

Tóc vàng kính đen quét nhìn mọi người, vẻ mặt như thường gật đầu với Luke: "Chào cậu, thám tử Coulson, đối tượng xem bệnh là vị nào?"

"Chào cô, bác sĩ Harley." Luke mỉm cười, ra hiệu về phía Monroe ở bên kia: "Chính là vị kia. Nhưng nếu như xem bệnh, cô cần hiệp thương một chút với ba vị này, bọn họ có một ít yêu cầu đặc thù."

Nói xong, hắn lập tức biết điều đi ra ngoài, trước khi ra cửa thuận tiện nháy mắt một cái ra hiệu cho Beckett.

Hai người đi ra, đóng cửa lại, hắn lập tức nhỏ giọng nói với Beckett: "Đợi đến lúc Monroe bắt đầu xem bệnh, cô sẽ có thể nói chuyện với Lindsay về vụ án của cô, tôi nghĩ tỷ lệ cô ta đồng ý có lẽ sẽ khá cao. Chỗ Monroe thì cô chớ ôm hi vọng quá lớn, trạng thái tinh thần của ông ta xác thực là rất kém cỏi."

Beckett gật đầu, vẫn không nhịn được hiếu kì hỏi: "Cậu từng học qua tâm lý học hồi ở đại học à?"

Sắc mặt của Luke có chút kỳ quái nhìn cô ta một cái: "Tự học qua một chút, nhưng không có cơ hội đi đại học học."

Beckett ồ một tiếng: "Cám ơn, Luke. Về sau có việc gì cần thì có thể tìm tôi."

Đây chính là muốn nói đã nhớ hắn một món nợ nhân tình nhỏ.

Trong số những đồng sự trong cục thám tử, cũng có sự phân biệt thân sơ rõ ràng.

Không có loại nhân tình vãng lai này, rất nhiều chuyện, người khác sẽ không lập tức đồng ý.

Giống như mấy ngày trước Luke tìm John và Joe nhờ hỗ trợ, vậy lần tiếp theo hai người này tìm hắn hỗ trợ, hắn sẽ phải đồng ý.

Nhưng mà, mọi người cũng phân biệt rất rõ ràng đẳng cấp của loại nhân tình này, loại ân tình giống như của Beckett này không hề lớn hơn so với loại của John.

Bởi vì đó là vận dụng quan hệ tư nhân để hỗ trợ, mà lần này chẳng qua chỉ là giúp một chút ở trên việc chung mà thôi.

Hơn nữa chỉ là câu cô ta hỏi Luke vừa rồi, đã để hắn hiểu được: Cô em này còn non lắm.

Ít nhất, cô ta cũng không tính là quá quen đối với tuyến đầu bọn Walter → John → Joe này, nếu không làm sao cô ta lại không biết Luke không học đại học.

Thậm chí, cô ta cũng không đủ chú ý đối với tin tức ngầm về hai người bọn Luke trong nội bộ cục thám tử, bằng không thì việc Luke mới 19 tuổi này, sẽ rất dễ dàng thăm dò được.

Nhưng, đây cũng không phải là chuyện gì xấu.

Một người nghiêm túc làm việc, không quan tâm tới tin tức ngầm trong văn phòng, có lẽ là thăng chức tăng lương cũng không dễ dàng, nhưng ở chung sẽ dễ chịu hơn nhiều so với loại đồng sự "sĩ quan tình báo ngầm" nghiệp dư kia.

Luke đi tới văn phòng của Dustin dạo qua một vòng, báo chô ông ta biết tất cả mọi chuyện đều đã nằm ở trong lòng bàn tay.

Dustin hoài nghi: "Cậu xác định chứ?" Nếu thực sự là dễ giải quyết như vậy, người nhà này còn không tới nỗi dằn vặt đến mức nổi tiếng khắp NYPD!

Luke: "Nếu may mắn, lần này thật sự có thể yên tĩnh xuống. Nếu kém may... đại khái cũng có thể yên tĩnh 1-2 tuần đi."

Chỉ cần gia đình này ở nhà nhao nhao với nhau, toàn thể trên dưới NYPD cũng sẽ không quan tâm họ sẽ diễn bao nhiêu vở kịch tình cảm gia đình.

Cho dù là Luke, làm thám tử từng xử lý đại đa số các vụ tranh chấp gia đình, không phải là trọng thương, chính là xảy ra án mạng, loại cảm giác tranh chấp ngây thơ này trên cơ bản đều chưa từng xử lý qua.

Trung niên cô độc nào đó cũng còn chưa cưới vợ, so với Luke lại càng không kiên nhẫn xử lý loại công việc xúi quẩy của nhà có tiền này.

Dustin chỉ quan tâm một câu: "Nếu bọn họ giảm hạn mức quyên tiền thì sao?"

Luke trầm ngâm hai giây, mới đáp: "Coi như giảm, vậy cũng chưa chắc đã sẽ tính trên đầu tôi."

Dustin không phản bác được, đưa tay chỉ: "Biến."

Bởi vì ông ta phát hiện ra quả thật là mình mới hỏi một câu ngu ngốc.

Có lẽ là loại chuyện này sẽ rất dễ dàng xảy ra, nhưng số lần cảnh sát điều giải cho gia đình phiền phức kia đều đã lên tới bảy tám lần.

Cho dù sang năm nhà Soderbergh quyên tặng không nhiều, nhưng ai có thể xác định được là chuyện gì đắc tội với bọn họ.

Thời này cũng không phải thời cổ đại, sếp lớn phía trên không thể bởi vì một tội danh chưa chắc có, trách cứ một người hư hư thực thực có trách nhiệm.

Loại chuyện pháp không trách chúng này, nước Mỹ cũng có.

Ra tới cửa, Luke nhìn về phía phòng điều tra bên kia, cửa ra vào chỉ còn lại một mình Javier, hẳn là Beckett đã có thu hoạch.

Dùng hiệu suất vượt qua dự tính, giải quyết xong người một nhà phiền phức này, hắn cũng không ở lại cục thám tử nữa.

Gửi đi một tin nhắn, đợi thêm 10 phút nữa, hắn đứng dậy đi ra ngoài.

Ở cửa ra vào, tìm một chiếc xe taxi ngồi lên, lái xe lập tức cười nói: "Hôm nay có vội không?"

Luke cũng cười nhét tiền xe lên: "Đương nhiên là... không vội rồi. Làm ơn giữ tốc độ "máy bay" của ngài ở mức thấp nhất, hôm nay là ngày có tuyết rơi."

"Xe của tôi có thể tùy thời hoán đổi sang hình thức chuyên dụng cho đất tuyết." Belle ở trên ghế lái có chút tiếc nuối gật đầu: "Nhìn thấy tin nhắn của cậu, tôi còn tưởng rằng sẽ có cơ hội đua xe giống như lần đuổi nghi phạm kia nữa chứ."

Luke đối với chuyện này biểu thị bất đắc dĩ: "Đó cơ bản vẫn là tình tiết chỉ có trong tác phẩm điện ảnh đi? Đại đa số thời điểm cảnh sát đều tự lái xe của mình."

Belle suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng.

Lần trước Luke thuê xe của cô ta đuổi bắt người, vẫn còn là một thám tử LAPD.

LAPD tới New York bắt người cũng không thể có xe, loại cơ hội này xác thực là cũng vô cùng hiếm có.

Cho dù không trung có hạt tuyết tung bay, mặt đất cũng rất trơn ướt, nhưng Belle cũng chỉ dùng hơn10 phút, đã chạy đến khu Clinton.

Luke vẫy tay từ biệt Belle, lập tức tiến vào... văn phòng luật sư Nelson - Murdock.

Hôm nay bên ngoài có tuyết rơi, nhưng người lui tới văn phòng vẫn không ít, hơn nữa đại đa số đều có vẻ mặt tương đối vui vẻ.

Luke biết rõ nguyên nhân.

Kế hoạch xây dựng lại đã bắt đầu, đội sửa chữa đầu tiên thử vận hành đã bắt đầu tu bổ phòng ốc bị hao tổn nghiêm trọng cho nhiều gia đình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!