Trong lúc Luke nhàn nhã làm đồ ăn tra tư liệu ở bên này, Charon lại đang báo cáo với Winston: "... Tối hôm qua tổng cộng xuất hiện hai người mặt tươi cười. Dựa theo lời của người còn sống sót kia, tên thứ nhất chẳng qua chỉ là mồi nhử, tên thứ hai mới là mục tiêu của đơn đặt hàng."
Winston không lên tiếng, chỉ cầm lấy cốc cà phê uống một ngụm.
"Từ trong lời kể của người sống sót có thể phân tích ra, thực lực của mồi nhử và mục tiêu đều thuộc về cấp Truyền Kỳ, hơn nữa..." Charon nói đến đây, theo bản năng cũng dừng lại một chút, mới nói nốt nửa câu: "Hơn nữa, mục tiêu của đơn đặt hàng rất có thể là một vị có siêu năng lực."
Ánh mắt của Winston lấp lóe, chậm rãi để cốc cà phê xuống.
Charon thấy thế, nói tiếp: "Không rõ năng lực cụ thể của mục tiêu, nhưng ở dưới tình huống không cần đổi đạn, hai khẩu súng ngắn ổ quay của hắn ít nhất cũng bắn ra 60 viên đạn trở lên."
Winston rốt cuộc nghiêng đầu: "Loại siêu năng lực này, có phân tích cụ thể không?"
Charon lắc đầu: "Tạm thời không có. Trừ điểm đặc biệt này ra, hắn cũng không bộc lộ ra chỗ nào khác quá kỳ dị. Mặc kệ là tốc độ di chuyển, tốc độ xạ kích, cường độ lực lượng đều không vượt qua giới hạn giá trị của chúng ta."
Winston thở dài: "Còn có chuyện gì nữa?"
Ông ta không có quá nhiều hứng thú nghe tiếp.
Mặc dù trước mắt tin tức cũng không tính là quá xấu, nhưng đây cũng không có nghĩa là tình huống không nghiêm trọng.
Lúc chân chính gặp xui xẻo, đại đa số người đều bị đối thủ làm tê liệt, sau đó thua trận trước khi kịp có phản ứng.
Bởi vậy, loại tình huống không có tin tức này không hề đại biểu cho tin tức tốt.
Charon suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn nói: "Chúng tôi phát hiện một pho tượng ở công viên Clove Lakes, hẳn là do người mặt tươi cười lưu lại."
Winston nhíu mày.
Charon: "Chúng tôi đã đưa nó về phòng kiểm nghiệm, làm nhiều loại kiểm trắc mấy đêm liền, tạm thời không phát hiện vấn đề gì."
Winston rốt cuộc nói: "Xác định là hắn lưu lại?"
Charon: "Chúng tôi đã cẩn thận kiểm chứng qua, trước tối hôm qua, trên bãi đất trống bên hồ kia cũng không có pho tượng đá cẩm thạch màu đen nào cả, mà theo lời người sống sót nói, lúc ấy bọn họ bị diệt toàn quân ở nơi đó. . ."
Winston ngước mắt nhìn gã ta.
Charon: "Hơn nữa, pho tượng chính là dáng vẻ của người mặt tươi cười, phía trên có lẽ còn có dấu vết gã kí tên."
Winston: ". . . Nó ở đâu?"
Charon: "Bên trên xe tải trong bãi đỗ xe, còn chưa dỡ xuống."
Winston: "Đưa xuống tầng hầm, lát nữa tôi sẽ đến xem."
Charon: "Vâng, sir."
Hơn 10 phút sau, trong đại sảnh rộng rãi dưới tầng hầm, Winston chậm rãi đi vòng quanh pho tượng màu đen kia, từ lúc đầu nhìn không chuyển mắt, bây giờ đã biến thành như có điều suy nghĩ.
Charon yên tĩnh đứng thẳng ở bên cạnh, không lên tiếng.
Hồi lâu, Winston nhìn câu nói bên trên cái bệ, thì thào đọc: "Behind this mask there is more than just flesh. Beneath this mask there is an idea... and ideas are bulletproof."
Im lặng một lát, ông ta cười nhẹ lắc đầu, xoay người cất bước rời đi, Charon đuổi theo.
Đến cửa tầng hầm, Winston dừng bước, đột nhiên mở miệng nói: "Thay đổi tên cho vị người mặt tươi cười này đi."
Charon: "Ý của ngài là?"
Winston: "Không phải là người ta đã lưu lại tên, còn nói rõ số lượng người họ đã giết cho chúng ta biết hay sao?"
Charon: "V?"
Winston hơi xoay người lại, lại nhìn pho tượng kia một lát, cười cười: "Chính là cái tên này, gửi cái tên này cho The High Table, để bọn họ đi đau đầu đi."
Hai người trở lại căn phòng của Winston, Charon mới nói tiếp một ít tình huống vừa rồi chưa nói xong: "Vợ của D'Amico chết rồi, lúc nhân viên điều tra của chúng ta tới cửa, phát hiện ra bà ta vừa mới chết không tới hai giờ."
Vẻ cười lạnh trên mặt Winston càng sâu, lại không nói gì, chỉ thoải mái mà dựa sát ra ghế sô pha sau lưng.
Charon biết rõ đây là đang biểu thị muốn từ từ nghe, lại nói tiếp: "Nhưng từ đám vệ sĩ bên cạnh bà ta, chúng tôi xác định được, sau khi bà ta nhận một cuộc điện thoại mới lựa chọn tăng cao phần thưởng, hơn nữa còn có thứ này."
Gã lấy một tấm hình bên trong tập hồ sơ trong tay đặt lên trên bàn trà bên cạnh Winston: "Lúc bà ta đang gọi điện thoại, chép lại mấy cái tên này."
Winston vừa nhìn ba cái tên "người mặt tươi cười, Black cat, Black Mask" này, hoàn toàn không cảm thấy ngoài ý muốn: "Người gọi điện thoại là ai?"
Charon lắc đầu: "Tay chân của người này rất sạch sẽ, trừ vợ D'Amico trao đổi điện thoại với gã ra, những người khác không hề hiểu rõ tình hình."
Winston cũng không tính là quá ngoài ý muốn.
Charon: "Nhưng mà, có chút phát hiện ở công viên Clove Lakes bên kia."
Winston: "Nói xem."
Charon lại một lần nữa đặt một tấm hình khác lê trên bàn trà: "Chúng tôi điều tra ra, hiện trường được thu dọn đến tương đối sạch sẽ. Nếu như không phải là do người sống sót kể lại, chúng ta rất khó phát giác nơi đó từng xảy ra kịch chiến."
Winston hiểu, xử lý sạch sẽ vết tích cyar hơn một trăm người giao chiến cũng không dễ dàng, đặc biệt là hơn 100 bộ thi thể kia cũng sẽ không tự nhiên biến mất.
Charon: "Sau đó, chúng tôi tìm thấy chiếc xe tải thùng khả nghi này. So sánh với băng ghi hình giám sát lúc buổi chiều, trong công viên đã thiếu đi một chiếc xe. Mà chiếc xe này buổi sáng hôm qua mới được lái tới bãi đỗ xe của công viên Clove Lakes."
Winston nhìn người trong bức hình kia, uống một ngụm hồng trà: "Đây là lái xe?"
Charon gật đầu: "Đúng thế."
"Tìm được gã chưa?" Winston hỏi.
Charon lắc đầu: "Theo điều tra, vị này đã mai danh ẩn tích từ một tuần trước, không biết là đã trốn ở chỗ nào, tới hôm qua mới lộ diện thuê xe rồi lái xe tới công viên Clove Lakes. Ở bên trong tình báo của chúng ta, người này hẳn là chân chạy bí mật bên phe Kingpin, chuyện này ngay cả đại ca của băng đảng của gã đều không biết."
Winston nheo hai mắt lại, cốc hồng trà trong tay cũng ngừng lại.
Cái tên Kingpin này, nói thực là rất quen đối với ông ta.
Mặc dù hai bên có một đoạn thời gian bình an vô sự rất dài, nhưng xung đột trước đó vẫn để cho Winston có ký ức mới mẻ.
Kingpin và The Continental rất khó trở thành bạn bè, kết quả cuối cùng chỉ có một phương tiến lên, một phương còn lại ngã xuống hoặc bị đè thấp.
Bên trong sự kiện sát thủ bị đoàn diệt hiếm thấy lần này, thế mà lộ ra cái bóng của Kingpin, lập tức để còi báo động trong lòng Winston rung mạnh.
Ông ta cau mày, nghe Charon thuyết minh sơ qua về tình báo của tài xế, báo cáo hướng đi của chiếc xe tải kia không bị camera giám sát xung quanh thăm dò bắt được, cứ như thế biến mất không còn tăm tích.
Winston cân nhắc một lát, cười lạnh: "Gần đây Kingpin và mấy người đeo mặt nạ bị treo thưởng kia liên tục có xung đột nhiều lần, D'Amico vốn là minh hữu của gã. Ha ha, thủ đoạn này đúng thực chẳng ra sao cả."
Charon: "Chúng ta nên làm như thế nào?"
Winston lại một lần nữa giơ ly lên: "Phong tỏa tin tức liên quan tới lần chiến đấu này của V, dù sao thì người đều đã chết hết. Người sống sót kia. . . Tạm thời để cô ta lưu lại khách sạn đi."
Charon: "Có thể làm như vậy à?" Gã cảm thấy Winston làm gì đều có nắm chắc, nhưng chưa chắc sẽ phối hợp với đồng đội heo và đối thủ.
Winston nhấp một ngụm hồng trà: "Mặc kệ người nào ở trên đầu người nào, dù sao chúng ta cũng không lên. Đúng, thời gian địa điểm V lộ diện, là tin tức từ trong quán bar nào đó truyền ra à?"
Charon: "Đúng vậy, người sống sót lúc ấy còn lấy được tài khoản cung cấp tình báo giả."
Winston: "Để người sống sót đi tới đó, thả ra tin tức người đứng sau phần thưởng 10 triệu muốn giết người đeo mặt nạ, là Kingpin."
Charon hiểu rõ: "Vâng."