Mặc kệ độ đúng sai của tin tức này, đối với The Continental đều không có tổn thất.
Hơn nữa người thả ra tin tức, là người sống sót kia, không hề có liên quan gì tới The Continental.
The High Table và Kingpin, phe nào muốn khai chiến với V đều được, The Continental sẽ không làm quân cờ trong tay bọn họ.
Còn về phần 126 sát thủ chết đi kia, liên quan gì tới The Continental chứ?
Khách sạn chẳng qua chỉ là nơi cung cấp trung gian và phục vụ hậu cần, không phải là chủ quản của đám sát thủ, cũng không phải là đơn vị huấn luyện sát thủ, Winston cũng không thèm quan tâm tới sống chết của đám sát thủ kia.
Loại sát thủ ở đẳng cấp kia, bên trong kho tài liệu của The Continental tùy tiện có mấy ngàn, hàng năm chết đến một hai trăm tên cũng là chuyện rất bình thường.
Chết mất hơn 100 tên, vậy để đội tinh anh dự bị đưa lên 200 tên mới, mới cũ luân phiên, thời gian đổi dời, từ xưa tới giờ đều như vậy.
Sát thủ, cho tới bây giờ luôn là sản phẩm dễ dàng bị hao tổn.
Sát thủ có thể bình an sống đến giải nghệ, không tới một phần ngàn, càng đừng đề cập tới một ít "xí nghiệp" đảm nhiệm công việc sát thủ, tay chân cũng không hề sạch sẽ.
Có ít là vì diệt khẩu, có ít thì là vì. . . Tiết kiệm tiền, đối với sát thủ có suy nghĩ muốn rời khỏi đó là giết luôn cho thoải mái.
Đây cũng chính là phương thức xử lý gọn gàng, tiết kiệm tiền làm việc trong truyền thuyết.
Winston chướng mắt những công ty kia, chơi quá mức cẩu thả.
Ở nơi này của ông ta, cho dù nói rõ là muốn rời khỏi, nhưng tài liệu và bằng chứng hội viên vẫn sẽ bị giữ lại ở trong kho tài liệu của The Continental.
Chỉ cần bọn họ muốn, cái gọi là rời khỏi này chẳng qua chỉ là một câu nói suông, buổi sáng rời khỏi buổi chiều lại tới nhận nhiệm vụ đều được.
Một lần làm sát thủ, vậy cả đời sẽ là sát thủ, dù người đó coi sát thủ là nghề kiêm chức hoặc chỉ là yêu thích cá nhân, đều có thể.
Ông ta cũng lười nhác đặt ra cho bọn sát thủ giới hạn, hay niên hạn về hưu gì đó, thích làm thì nhận, không làm thì cút.
The Continental từ xưa giờ đã như vậy.
Trên thực tế, rất nhiều công ty sát thủ và người đại diện đều là tuyến dưới của The Continental, sát thủ của bọn họ sẽ thông qua The Continental để nhận đơn đặt hàng.
Không có tỷ lệ cống hiến, không được công nhận làm hội viên chính thức.
Tỷ lệ cống hiến thấp, không được nhận nhiệm vụ của hội viên cao cấp, không chiếm được nhiều loại phục vụ cho hội viên cao cấp.
Muốn tăng tỷ lệ cống hiến? Thành thành thật thật từ trong hệ thống của The Continental kiếm đủ điểm tích lũy thông qua các đơn đặt hàng.
. . .
Luke lại không biết rõ "tin tức xấu" này.
Hắn cũng không tính là hiểu quá nhiều đối với Kingpin và The Continental, nên lúc làm kế hoạch kiếm điểm đã quá mức lạc quan.
Hắn đang làm bữa tối, xem tư liệu vốn không hề biết rõ, hai con boss lớn bên trong dự tính này sẽ không từ bỏ ý đồ, đều tạm thời hành quân lặng lẽ, kế hoạch này giống như là liếc mắt đưa tình với kẻ mù lòa.
Năm rưỡi chiều, Elsa và Elizabeth ngồi cùng một chiếc xe chạy tới.
Xe là của Elizabeth, xe của tiểu phú bà ẩn không hề kém, thuận tiện làm lái xe.
Xe đỗ vào ga-ra đã được sửa chữa ở lầu một, hai người bị Selina đón lên lầu hai, mỗi người đều tiện tay đưa quà tới.
Selina đánh giá, đã biết Elsa đưa hẳn là thành một bộ đồ ăn đồ uống trà bằng sứ.
Món quà này rất thành niên rất gia đình, bất kỳ gia đình nào cũng cần dùng loại vật này.
Cho dù không dùng được, cũng có thể giữ nguyên đóng gói, lần sau lại tặng cho nhà khác.
Quà của Elizabeth cũng rất dễ đoán, bảy tám phần mười là tác phẩm nghệ thuật, có khả năng lớn nhất chính là bình hoa.
Món quà này rất trẻ trung cũng rất duy tâm, dù sao thì gu thẩm mỹ đối với tác phẩm nghệ thuật của mỗi người đều có sự khác nhau tương đối lớn.
Selina cũng không quá mức để ý.
Đẹp mắt thì dùng, không dễ nhìn thì nhét vào bên trong phòng chứa đồ, dù sao thì căn nhà này cũng đủ lớn.
Cô ta chỉ thuận miệng hỏi: "Dustin đâu? Không đi cùng hai người à?"
Elsa: "Trên đường tới tôi đã gọi điện thoại cho ông ấy, ông ấy nói 6:30 mới từ trong cục xuất phát, 7 giờ đúng sẽ đến."
Tất cả mọi người đều lộ ra biểu lộ quả là thế.
Đều là thuộc hạ cũ của Dustin, vị sếp này quy hoạch thời gian như thế nài, tất cả mọi người đều rõ ràng.
Kỳ thật mấy người ở đây đều hiểu đại khái thói quen của riêng mỗi người.
Elsa làm việc, ưa thích tới sớm từ nửa giờ đến hai mươi phút để chuẩn bị.
Luke và Selina thì chừa lại từ 10 đến 15 phút.
Dustin cùng lắm chỉ đến sớm 5 đến 2 phút, đến trễ là chuyện khó có thể tránh khỏi, nhưng ai bảo ông ta là sếp.
Elizabeth? Cô ta tương đối tự do, thường xuyên ở trong khoảng thời gian từ 5 phút đến nửa giờ này, dao động không quy tắc.
Lên lầu hai, nhìn Luke đang ngồi chơi ở trong phòng bếp, hai người đều cất tiếng chào hỏi hắn.
Luke cười trả lời, bưng bánh ngọt đang giữ ấm bên trong lò nướng ra, cầm tới: "Tôi biết chắc là Dustin sẽ không đúng giờ, mọi người tùy tiện ăn chơi, chớ ăn quá no."
Số lượng những thứ bánh ngọt này cũng không tính là đặc biệt nhiều, nhưng chủng loại khá nhiều, bánh ngọt nhỏ, bánh bích quy nhỏ, Taiyaki các loại hương vị cộng lại vượt qua mười loại.
Luke chỉ nhắc nhở Selina, chú ý đưa đồ uống lên cho hai người, sau đó lại tự mình đến cửa sổ bên kia tiếp tục xem tư liệu.
Bọn Elsa tới, tư liệu nhạy cảm đương nhiên là không có khả năng xem, nhưng New York còn có quá nhiều tài liệu tương quan, thay một loại không mẫn cảm là được.
Nửa giờ sau, hắn nghe thấy bên cạnh có người cất tiếng: "Luke, đang xem cái gì thế?"
Luke tiện tay để tablet xuống: "Bản đồ New York."
Người đến là Elizabeth.
Vừa rồi ba nữ đi lên tham quan phòng huấn luyện trên lầu ba, giờ phút này chỉ có một mình cô ta đi xuống.
Elizabeth tò mò nhìn hình ảnh bên trên tablet của hắn: "Sao có cảm giác giống ảnh chụp thế?"
Luke: "Bản đồ do vệ tinh quay chụp, nói ảnh chụp cũng kém không nhiều."
Elizabeth ngạc nhiên: "Vệ tinh chụp? Đây. . . ;à gián điệpầ?"
Luke cười khẽ lên: "Chuyện này đoán chừng phải bắt toàn bộ mấy trăm công ty khai thác phần cứng và phần mềm ở nước Mỹ lại thẩm vấn, mới có thể biết được rõ ràng."
Elizabeth lập tức hiểu ra, cũng không xấu hổ: "Tôi cũng chỉ mới thấy thứ này ở trên phim mà thôi."
Luke ha ha: "Về sau cô sẽ quen thuộc, sớm muộn gì trên mạng cũng sẽ có người miễn phí cung cấp loại phục vụ này."
Thấy được vẻ mặt như có điều suy nghĩ của cô ta, hắn lựa chọn đi thẳng vào vấn đề: "Được rồi, cô có chuyện gì muốn hỏi tôi?"
Elizabeth nghe xong, rốt cuộc khôi phục bình thường: "Liên quan tới tương lai, tôi cần anh cho một ít đề nghị."
"Ngồi xuống rồi nói." Luke ra hiệu cho cô ta ngồi xuống đối diện bàn trà, lại đứng dậy lấy ấm trà khác, rót một chén hồng trà cho cô ta.
Cô ta bắt đầu mở miệng nói rõ tình huống.
Bây giờ bên trong cơ quan tình báo có một vị nữ thám tử đang ở thời kỳ sau khi sinh, có các loại vấn đề, bao gồm sinh hoạt gia đình, thân thể, tâm lý đều có vấn đề, tạm thời nghỉ đều không được, chỉ có thể lựa chọn từ chức.
Vị trí này cứ thế bị để trống.
Nếu như là những vị trí khác, sẽ có thể có phân biệt đối xử.
Hết lần này tới lần khác chức vị này lại cần trình độ văn hóa khá cao và tri thức về kỹ thuật chuyên nghiệp nhất định, rất nhiều nữ văn chức lớn tuổi khác mặc dù đủ tư lịch, lại không có đủ tri thức để ngồi lên chỗ trống này.
Luke: "Vị trí nào?"
Elizabeth: "Tổ trưởng tiểu tổ tập hợp và phân tích tin tức internet tổ phân công quản lý tình báo của NYPD. Làm công việc này cần phải có năng lực thu thập tình báo, cũng cần kỹ thuật internet nhất định."
Hắn lập tức hiểu rõ.
Lúc ở Los Angeles, trong lúc hoàn thành nhiệm vụ, hắn vô tình hữu ý để Elizabeth học tập một ít kỹ thuật internet, không cần quá cao thâm, nhưng ít ra phải hiểu thao tác cơ bản.
Về sau phá án, khẳng định là sẽ càng ngày có càng nhiều vụ liên quan đến internet, cô ta trước thời gian tiến vào sẽ luôn không sai.