Gần đây đồn cảnh sát có rất nhiều việc, nhưng vụ án khẩn cấp trong tay hai người lại không nhiều.
Dustin từ tổ trưởng tổ trọng án của một phân cục của LAPD, biến thành cục trưởng tổng bộ cục thám tử của NYPD, chức năng yêu cầu đối với hai người Luke cũng xuất hiện biến hóa vi diệu.
Trước khi ông ta đến, tiêu chuẩn chất lượng làm việc của cục thám tử ở mức trung bình trở lên.
Sau khi ông ta tới, cho dù vẫn rập theo khuôn cũ, nhưng thành tích cũng có thể ở mức từ đạt tiêu chuẩn đến tốt.
Bây giờ, ông ta rất ít khi trực tiếp giao vụ án cho hai người bọn Luke.
Bởi vì Dustin cũng không cần hai người phải đạt được tỷ lệ phá án cao như dĩ vãng nữa.
Với số vụ án mà tổng bộ cục thám tử nhận được, một năm 5 ngàn đến 10 ngàn vụ đều là chuyện có khả năng.
Hơn một năm, hai người bọn Luke phá án và bắt giam chừng trăm vụ án, cũng chỉ sẽ để cho tỷ lệ phá án cao hơn một hai phần trăm, lại có thể để cho hai người mệt ói máu —— đây là chính ý nghĩ của Dustin.
Ông ta tình nguyện để hai người bọn Luke tự chọn làm những vụ án mà mình cảm thấy hứng thú, nhận ít vụ án đi, như thế mới có thể tùy thời nhận giải quyết những vụ án khó.
Loại vụ án này chưa hẳn là đã nguy hiểm, nhưng khẳng định là rất phiền phức, giống như vụ tranh chấp gia đình củanhà Soderbergh hôm qua vậy.
Trước đó, hai người bọn Luke còn xử lý vụ án Walter bị tập kích, cùng với cung cấp tình báo quan trọng về tuyến dưới của D'Amico, thời gian làm việc không nhiều, nhưng lại có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề.
Mũi nhọn của đội quân + kì binh, đây mới là định vị mới của Dustin đối với hai người bọn họ.
Dồn tinh lực của hai người vào những vụ án hình sự phổ thông diễn ra không ngừng nghỉ thì thật sự là quá lãng phí.
Dù sao thì đây cũng là New York.
Quá chói sáng, lại không có hậu trường đủ cứng, ông ta sợ hai người bọn Luke bị người khác nhằm vào.
Phó chuyên viên Brad có thể không cần do dự từ bỏ hai người bọn Luke, nhưng Dustin lại tuyệt đối là không nỡ.
Bởi vậy, ông ta có ý thức khống chế số lượng vụ án mà hai người nhận, thậm chí còn ngầm đồng ý thỉnh thoảng để bọn họ lười biếng.
Bây giờ hai người bọn Luke đi đồn cảnh sát, nguyên nhân rất lớn cũng chỉ là vì cho có mặt.
Những người tuyến đầu giống như John và Joe, cách mấy ngày vẫn cần phải gặp mặt tiếp xúc một chút, không có khả năng chơi trò hề chào hỏi này.
Bọn họ đều là những thám tử lão làng, không cùng bọn họ nói bậy một chút, uống chút ít rượu, mắng mắng cấp trên ngu như heo, thì rất khó có thể xúc tiến quan hệ.
Đương nhiên, tất cả mọi người đều rất bận rộn.
Ba năm ngày gặp mặt một lần, 1-2 tuần tụ hội một lần coi như là đã rất cần mẫn, có thể từ chối nhưng không có khả năng thiếu khuyết.
Hôm nay mới đến đồn cảnh sát, Luke đã chủ động chào hỏi mấy người, Selina bắt đầu từ trong hộp bên trong xe kéo nhỏ lấy điểm tâm ra, lần lượt phân phát.
Mỹ nữ tóc vàng Connie lộ ra vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, từ trong tay Selina nhận lấy giấy dai túi: "Điểm tâm? Tự mình làm?"
Không phải là cô ta hoài nghi hai người bọn Luke, mà là tuyệt vọng đối với truyền thống của cục thám tử.
Bên trong những thám tử tuyến đầu trong cục thám tử, người có thể tự mình làm được điểm tâm, lại còn mang đến đồn cảnh sát, không có một ai cả.
Cho dù là mua donut mời khách, cũng chỉ là một hai hộp, tới trước được trước, tuyệt đối không mời thường xuyên.
Cục thám tử có gần trăm thám tử "thùng cơm thuần túy" tồn tại, cho dù là văn chức có tay nghề cũng không dám công khai đưa tặng điểm tâm, bởi vì không có trên trăm phần là không đủ.
Dù mua donut tới đưa tặng, đều sẽ phá sản.
Luke không để bụng: "Chỉ là cupcake mà thôi, Selina vừa vặn có một cái lò nướng lớn."
Hắn cũng không hề nói láo.
Bây giờ, hắn làm loại điểm tâm này không khác gì hẹn giờ để máy giặt giặt quần áo.
Khác biệt chính là máy giặt thì cần phải thả quần áo và nước giặt vào, mà trí năng làm bếp thì phải để đầy đủ nguyên liệu vào, sau đó ấn vài lần trên giao diện thao tác.
Đến thời gian, một lần trên trăm cái bánh ngọt nhỏ lập tức xuất hiện.
Đương nhiên, lời bình của Selina đối với loại "điểm tâm tự động hoá " này là —— không chạm đến linh hồn.
Nguyên nhân cụ thể thì cô ta không thể nói rõ được, nhưng chỉ cần ăn một miếng, cô ta lại có thể chuẩn xác phân biệt ra được bánh ngọt nào là Luke tự làm, hay là trí năng làm bếp làm.
Nhưng loại điểm tâm làm ra với số lượng lớn này, ở nhà có thể làm đồ ăn vặt cho con chó nào đó, đến đồn cảnh sát lại có thể làm quà với số lượng sỉ.
Chỉ có một chữ —— bớt việc.
Người trong cục thám tử tuy nhiều, nhưng đi làm từ sáng sớm chỉ có năm, sáu phần mười người.
Selina phân phát điểm tâm cũng không hề bận rộn.
Đại đa số đều là trực tiếp ném cho Connie, để cô ta nhắc nhở những thám tử trở về có thể lấy một phần điểm tâm, chỉ cần nói rõ là hai người bọn Luke đưa là được.
Một phần nhỏ mới cần Luke và Selina tự mình đưa tặng.
Ví dụ như Javier và Ryan đang ngáp không ngớt, lúc nhận được bánh ngọt Luke ném cho bọn họ, có chút luống cuống tay chân.
"Làm ca đêm xong vẫn nên ăn một chút gì đó rồi ngủ, bằng không thì rất dễ bị sỏi mật." Hắn nhắc nhở hai người: "Có một phần là cho tổ trưởng của các anh, chớ ăn hết."
Hai người cười khổ nói cảm ơn.
Luke nhìn bọn họ: "Vụ án các anh đang làm là gì thế, còn phải thức đêm làm cơ à?"
Hai người liếc nhau, hơi hơi do dự cuối cung vẫn nói: "Một nữ sinh viên bị giết, chết có chút lạ."
Luke: "Liên quan gì tới đại tiểu thư Lindsay và Monroe à?"
Vấn đề này hiển nhiên là nhẹ nhõm hơn rất nhiều, Javier đáp: "Bởi vì Lindsay và người bị hại thường xuyên làm công tác tình nguyện chung với nhau, hơn nữa nữ sinh viên kia còn từng gặp Monroe."
Luke ngạc nhiên: "Gặp nhau như thế nào?"
Vấn đề này lại để cho hai người nghẹn trong chốc lát, Ryan mới nhỏ giọng nói: "Nghe nói là người bị hại từng làm một ít phụ đạo tâm lý cho Monroe."
Luke nhìn biểu lộ của hai người: "Chẳng lẽ là người bị hại chết tương đối ly kỳ hay sao?"
"Khụ khụ." Một tiếng ho nhẹ vang lên, ba người nghiêng đầu.
Javier và Ryan lúng túng kêu: "Beckett, cô trở lại rồi à."
Sắc mặt Beckett có chút mỏi mệt, trang phục trên người cũng có chút nếp nhăn, rõ ràng là đã tăng ca cả đêm, còn chưa trở về nhà thay quần áo.
Trên mặt của cô ta vẫn còn một ít giọt nước, hẳn là mới đi rửa mặt.
Luke không để bụng, tiện tay nắm lấy cái túi giấy dai trong tay Javier đưa tới: "Cupcake, ai cũng có phần."
Javier nhìn hai tay trống rỗng của mình, không dám lên tiếng.
Beckett tiện tay nhận lấy túi giấy, cô ta đã sớm nhìn thấy bánh ngọt trong tay bọn Javier, ánh mắt còn không quên liếc qua mặt bàn.
Luke nhún nhún vai: "Tôi cũng không đưa cà phê đâu, quá phiền phức."
Ryan tinh ý hơn nhiều lắm: "Beckett, để tôi đi rót cho cô ly cà phê." Nói xong kéo Javier rời đi.
Hai sếp muốn nói chuyện gì về tình tiết vụ án, không liên quan gì tới bọn họ.
Khác so với suy nghĩ của Ryan, kỳ thật Beckett cũng không quá để ý đối với việc anh ta lộ ra tình tiết vụ án với Luke.
Nói một cách đơn giản, thuận mắt thì chuyện gì cũng dễ nói.
Đổi thành Ryan tùy tiện nói tình tiết vụ án với John, chưa hẳn cô ta đã dễ dàng buông tha như thế.
Beckett lấy bánh ngọt từ trong túi giấy ra nhìn một chút, rốt cuộc không nhịn được, cầm lấy cắn một cái.
Không thể không nói, cho dù loại bánh ngọt tự động hoá này không có linh hồn theo lời Selina mô tả, nhưng tạo hình tinh tế xinh đẹp cũng sẽ để rất nhiều người có chứng ép buộc lựa chọn nó, mặc dù hương vị hơi kém.
Luke cũng không vội, bây giờ hắn cực kỳ rảnh, ngẫu nhiên quan tâm vụ án của người khác cũng rất bình thường.
Quan trọng chính là, xem mặt!
Giống như Beckett nhìn hắn thuận mắt vậy, hắn nhìn Beckett cũng tương đối thuận mắt.
Nếu không phải là lúc trước John từng làm mục tiêu sống cho hắn, thái độ của Luke đối với anh ta cũng sẽ không tốt như vậy.
Beckett ăn bánh ngọt, vẫn hỏi một câu: "Mua ở đâu thế? Mùi vị của loại bánh ngọt này cũng không tệ, lần sau tôi có thể mua chút làm bữa sáng."
Luke: "Tự chế, thật muốn ăn thì có thể đi gặp Connie để lĩnh, tôi để ở nơi đó rất nhiều."