Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 992: CHƯƠNG 992: CÓ TIỀN HAY KHÔNG CÓ TIỀN, ĐỀU PHIỀN PHỨC

Beckett cầm lấy bánh ngọt, quan sát tỉ mỉ một lát, mới nhìn hắn: "Cậu không nói đùa đấy chứ?"

Luke mỉm cười: "Tôi cũng sẽ không đi làm thợ làm bánh, không cần phải kiếm khách từ bây giờ đi."

Beckett không nhịn được lại ăn thêm một miếng, hơi hơi nếm thử, vẫn gật đầu: "Hương vị thực sự là ngon hơn bánh của mấy cửa hàng tôi từng ăn, với tay nghề này mà mở tiệm bánh gato thì hoàn toàn là không có vấn đề."

Nói xong câu này, cô ta mới hỏi: "Có hứng thú đối với vụ án bên chỗ chúng tôi?"

Luke gật đầu rồi lại lắc đầu: "Chủ yếu là có liên quan tới Lindsay và Monroe. Hẳn là cô biết rõ người nhà kia phiền phức cỡ nào, tôi cũng không muốn lại gọi bọn họ trở về. Tôi mới cam đoan với sếp, bọn họ sẽ yên tĩnh 1-2 tuần."

Beckett ngẩn người, đáp: "Vậy hẳn là không có ảnh hưởng gì. Hai người này vừa vặn có quan hệ xã hội trùng hợp với người bị hại trong vụ án của chúng tôi, tầng một chỗ triển lãm tranh của bọn họ chính là hiện trường chúng tôi phát hiện thi thể người bị hại, điều tra bọn họ chẳng qua là chỉ xuất phát từ cân nhắc cẩn thận, tăng thêm hoài nghi hợp lý mà thôi."

Luke lập tức hiểu.

Cảnh sát phá án, coi trọng nhất chính là những sự "trùng hợp mà không phải là trùng hợp" .

Rất nhiều trùng hợp thường xuyên chính là mấu chốt để phá án.

Giữa Lindsay và Monroe cùng người bị hại tồn tại quá nhiều trùng hợp, nhất định là cần phải điều tra.

Cho dù không phải là hung thủ, cũng có thể là tìm tới manh mối của hung thủ.

Hỏi đến nơi này, hắn cũng vơi bớt hứng thú.

Hơn một năm qua hắn xử lý quá nhiều vụ án kỳ quái, lúc làm cảnh sát chính nghĩa lại càng được kiến thức càng nhiều sự lạ, hắn thật sự là không có hứng thú với vụ án đơn giản.

"Người chết có nhiều tiền à?" Hắn thuận miệng hỏi.

Beckett: "... Cha của cô ta có rất nhiều tiền, cô ta thích làm công tác tình nguyện, bản thân không có tiền."

Hắn ồ một tiếng: "1 triệu? Chục triệu? Trăm triệu?"

Beckett: "Cỡ chục triệu."

Luke gật đầu: "Vậy hướng phương diện tiền mà thăm dò đi, cho dù là tiền của cha cô ta. Bằng vào kinh nghiệm của tôi, 80% phiền phức của kẻ có tiền đều đến từ tiền của bọn họ."

Beckett ngạc nhiên: "Cậu xác định?"

Hắn nở nụ cười: "90% vụ án liên quan tới người nghèo, cũng là bởi vì tiền. Cân nhắc từ hướng này, đều rất dễ dàng phá án."

Beckett không nhịn được muốn bĩu môi.

Đạo lý kia cần phải nói sao? Thiên hạ nhốn nháo đều là vì lợi ích.

Vì tiền mà sống, vì tiền mà chết, vì tiền khổ cực cả một đời.

Đây chính là cuộc đời của đại đa số người.

Luke chém gió xong, lập tức quả đoán chuồn.

Hắn triệt để mất đi hứng thú với vụ án này, càng không muốn cướp công việc của Beckett.

Javier ở phòng nghỉ bên kia thời khắc quan sát tình hình bên này vội vàng hướng về phía sau phất tay: "Nhanh, cầm cà phê lên, bọn họ nói xong rồi."

Ryan gào một tiếng: "A, tay của tôi. Cậu vội cái gì thế, dọa tôi một hồi."

Javier vừa nghiêng đầu, chỉ thấy cà phê trên tay Ryan đang bốc lên hơi nóng.

Chỗ cà phê kia là chân chính đổ lên trên mu bàn tay, mà không phải là đổ vào trong cốc.

Anh ta cũng không quá quan tâm tới thương thế của Ryan, chỉ hơi nghiêng đầu: "Mau rót thêm một cốc nữa đi. Cậu nói xem, có phải là Luke có ý tứ gì với Beckett hay không?"

"Đầu óc cậu có shit à!" Ryan tức giận rút giấy lau sạch cà phê trên tay, may mắn giờ đang là mùa đông, cà phê vốn cũng không quá nóng, nếu không anh ta sẽ còn phải đi gặp bác sĩ.

Javier bất mãn: "Sao lại mắng tôi?"

Ryan: "Cậu không nhìn vị đi theo phía sau Luke kia à, tôi cảm thấy chỉ cần một mình cô ấy cũng có thể đánh cho hai chúng ta nhập viện. Nếu cậu có một người vợ như vậy, cậu còn dám làm ẩu không?"

Javier hồ nghi: "Có vẻ như là... Cậu có cảm nhận rất sâu nha? Hơn nữa Selina là cộng tác của Luke, chưa hẳn đã là bạn gái, huống chi là vợ."

Ryan khịt mũi coi thường: "Loại người không có bạn gái như cậu căn bản là không thể hiểu được đâu. Selina... Khụ khụ, được rồi. Cậu bưng cà phê đi, tôi muốn đi rửa nước lạnh."

Javier nhìn Ryan chạy đi, bất mãn bĩu môi: "Cậu có bạn gái, cậu có vị hôn thê, cậu chờ kết hôn, cậu không tầm thường!"

Tuy rằng nói như vậy, nhưng anh ta vẫn cầm cà phê đưa đi cho Beckett, bởi vì cô ta ăn bánh ngọt không thì tương đối khô khăn.

Anh ta cũng càng bát quái quan tâm tới Luke một chút.

Bên này, Selina phân phát xong bánh ngọt cho mấy thám tử tương đối quen thuộc, cũng đã trở về: "Tán tỉnh đủ rồi?"

Luke: "Trò chuyện về vụ án mà bọn họ đang làm, hẳn là không liên quan tới nhà Soderbergh."

Selina nghe xong cũng không có hứng thú.

Bây giờ, vụ án muốn để cho cô thấy hứng thú thực sự là không có nhiều.

Đột nhiên, trước mắt cô sáng lên: "A, thú vị tới rời."

Luke nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy John và Ricky vừa vặn dẫn theo 3 người đi vào.

Ricky vốn là cộng tác của Walter, bây giờ Walter nghỉ bệnh, lúc này ông ta cùng hợp tác với John, cũng coi như là giải thoát cho thám tử mới vốn cộng tác với John.

Hai vị thám tử không có ý gì, đều là nam tính trung lão niên.

Nhưng bên trong 3 người bọn họ dẫn vào, có một người rất thú vị.

Luke có chút hăng hái mà nhìn về phía vị này, cũng lên tiếng đồng ý: "Xác thực là đủ thú vị, đoán xem lần này vì sao cô ta lại đi vào?"

Selina đều chẳng muốn nói linh tinh với hắn: "Đánh người chứ sao."

Luke: "20 đô la, tôi cược cô ta không đánh người."

Selina ngạc nhiên: "Được, mặc dù tôi biết là có khả năng tôi lại thua, nhưng chung 20 đô la đi. Uhm, lấy từ tiền để dành của Khối Vàng đi."

Khối Vàng đang ăn bánh ngọt giết thời gian mờ mịt ngẩng đầu: "Gâu gâu?"

Tiền để dành để nó rất nhạy cảm, nhưng con số 20 đô la dường như là định mức tiền mặt rất nhỏ, nó vẫn có khái niệm cụ thể.

Nó không rõ, Selina từ trong số tiền để dành lấy chút cặn bã ấy, là có ý gì?

Bên này, Luke đã tiến lên nghênh đón.

Làm như không thấy cô gái nào đó phía đối diện đang lộ ra vẻ kinh ngạc, hắn trực tiếp hỏi John: "Có chuyện gì xảy ra thế?"

John cũng không có cảnh giác gì đối với hắn: "Đôi này kiện vị này xâm nhập phi pháp đồng thời có ý đồ mưu sát, nhưng một đôi này cũng không phải là vợ chồng, cũng không bỏ ra nổi hợp đồng thuê nhà, lại cũng không bị thương. Trước khi bọn họ tranh luận xong, tôi chỉ có thể đưa bọn họ trở về đồn."

Trong lúc nói như thế, anh ta đưa lưng về phía ba người kia, trên mặt đã là loại biểu lộ khoa trương "phiền chết người " kia.

Luke cười nói: "Vậy các anh đi nghỉ ngơi đi, để người mới như tôi làm quen với quá trình phá án một chút."

John và Ricky vừa nhìn khuôn mặt tràn đầy vẻ "non nớt" này của hắn, lập tức hiểu ra, Ricky làm như thật gật đầu: "Haizz, vừa vặn tối hôm qua tôi ngủ không ngon, sáng nay đi làm lại không ăn sáng, hình như bị tuột huyết áp rồi."

Luke khéo hiểu lòng người: "Mau tới quầy lễ tân bên kia, có bánh ngọt đấy."

3 người nói nhảm vài câu, vụ án không có bất kỳ gợn sóng gì được chuyển giao vào trong tay Luke.

Hắn lại quay đầu, mặt mũi đã tràn đầy vẻ đứng đắn, nói với 3 người trong cuộc: "Được rồi, đi phòng thẩm vấn đi."

Đôi nam nữ trong số ba người kia có chút sợ: "Phòng thẩm vấn? Thám tử, chúng tôi chỉ có chút tranh chấp phổ thông, không đến mức phải vào phòng thẩm vấn chứ."

Luke đột nhiên nở nụ cười: "Không có gì, lâm thời mượn dùng một chút mà thôi, chủ yếu là nơi đó tương đối gần, còn có camera thu hình thẩm vấn, một lần là có thể giải quyết."

Nhìn lấy khuôn mặt tươi cười này của hắn, đôi nam nữ này lại càng thêm bất an, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp.

Đặc biệt là cô gái kia, cô ta đang trong kiện cáo ly dị với chồng.

Chuyện liên hợp với bạn trai gài bẫy giày vò một thám tử tư này, một khi bị đẩy ra tòa thẩm vấn, thậm chí chỉ cần bị chính thức ghi chép vào biên bản làm việc của đồn cảnh sát, rất có thể là cô ta sẽ triệt để thua trong vụ kiện cáo ly hôn kia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!