Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 994: CHƯƠNG 994: CHẾT RỒI? CHUYỆN NÀY QUÁ ĐÁNG TIẾC

"Rót giúp tôi ly cà phê, cám ơn." Trong lòng John so sánh việc kiếm được mấy trăm ngàn với phải bồi thường mấy triệu, quả đoán từ bỏ loại hối hận không có ý nghĩa này, ngược lại hỏi chuyện vừa rồi: "Cô bé vừa rồi kia, cậu có hứng thú à?"

Lúc nói đến đây, khuôn mặt poker bình thường của anh ta không thấy đâu nữa, nháy mắt ra hiệu, vô cùng hèn mọn.

Luke kỳ quái: "Cho tới bây giờ anh vẫn luôn không quan tâm tới sinh hoạt cá nhân của Bill mà, hôm nay uống nhầm thuốc?"

Khóe miệng của John hơi vểnh, hất hàm ra hiệu về phía bên ngoài: "Ở ngay trước mặt Selina, cậu lại quang minh chính đại khụ khụ như vậy, có dũng khí nha người anh em! Hắc hắc hắc."

Nói đến loại chủ đề này, nét mặt của anh ta lại càng thêm sinh động.

Luke tiện tay rót một cốc cà phê, đặt xuống trước mặt anh ta: "Tôi dám. Anh có dám không?"

John há to miệng, rất muốn nói dám, nhưng nhớ lại một chút, cho tới bây giờ hình như là mình chưa từng trải qua thao tác song tuyến.

Chém gió như thế vẫn làm anh ta hơi chột dạ.

Luke: "Trước đó tôi có quen cô nàng Jessica kia, tiện tay giúp cô ta giải quyết chút phiền toái nhỏ mà thôi, chẳng lẽ tôi còn phải đi giúp đôi nam nữ khốn nạn kia?"

Trong đầu John so sánh hai bên, xét bản thân vào vị trí của Luke, cảm thấy lời này xác thực là không có chút vấn đề nào cả.

Lúc anh ta xử lý vụ án, theo bản năng cũng có khuynh hướng nghiêng về phía Jessica.

Một cô gái dung mạo xuất chúng điềm đạm đáng yêu, còn không kể tới việc trẻ trung, hẳn là dễ làm người đồng tình hơn so với một đôi trung niên nam nữ dung mạo phổ thông, nói nhảm yêu cầu một đống lớn.

Hai người cũng chỉ nói nhảm vài câu này, sau đó riêng phần mình đi làm việc.

Nói nhảm chẳng qua là nói rõ ràng với nhau về vụ án nhỏ kia, mặt khác xác thực là lòng tò mò của John hơi tràn lan một chút.

Nhìn Luke và Selina ở văn phòng bên kia, mặt mũi đều như thường, John chỉ có thể bội phục: Người trẻ tuổi bây giờ, lá gan thật lớn, con đường càng hoang dã.

Nhớ năm đó...

Trung niên nửa trọc nào đó đột nhiên nhớ lại, chính mình năm đó cũng không có tình sử gì đáng giá để khoe, cuộc tình đầu tiên thời trung học đều nhanh chóng kết thúc vì bị bạn gái đá.

Lại nghĩ tới gần đây chính mình thực bị vợ bỏ, đúng là người tới tuổi trung niên thì đã trải qua vạn! Tâm trạng của thám tử nửa trọc nào đó càng thêm buồn bực.

Bên này, trong lòng Luke cũng đang thầm nhủ: Trạng thái tinh thần của Jessica có vẻ như là không được tốt cho lắm, đây là do hiệu quả của tâm lý ám chỉ lần trước?

Bệnh tinh thần, là một vấn đề lớn vừa phức tạp vừa phiền phức.

Cho dù bây giờ hắn sở hữu tâm lý học cơ sở, thôi miên cơ sở, kết nối tâm linh sơ cấp, thuộc tính tinh thần 40, cũng không dám nói có thể trị liệu khỏi một loại bệnh tinh thần nào đó.

Nhưng đã mấy ngày trôi qua, thời gian hạn định giữ bảo mật vụ án bến tàu công viên đã không tồn tại nữa.

Chỉ đơn thuần để lộ ra tin tức Killgrave tử vong, cũng không phải là vấn đề gì lớn.

Bệnh tinh thần cũng không hề đơn giản như vậy, coi như Jessica biết rõ Killgrave đã chết rồi, cũng không có khả năng khôi phục lại như lúc ban đầu.

Nhưng việc này có thể có xúc động tương đối lớn đối với cô ta, từ trên căn bản làm dịu một bộ phận triệu chứng, cũng chưa hẳn là chuyện không thể.

Một phương diện khác, người bị Killgrave hại còn có nũ sinh Molly kia nữa, chuyện này có thể tư vấn bác sĩ Harley.

Killgrave chết rồi, cũng có cống hiến ra chút giá trị sau cùng, bằng không thì như thế nào có thể chuộc lại nhiều tội ác mà gã phạm vào như vậy.

Nghĩ tới đây, Luke lấy điện thoại di động ra, liên lạc với Harley.

Bác sĩ Harley chỉ nói là nếu buổi trưa hôm nay rảnh rỗi, hắn có thể mời cô ta một bữa cơm trưa.

Luke rất kinh ngạc đối với loại yêu cầu này, không nhịn được hỏi một câu: "Hôm qua tôi mới giới thiệu khách hàng cho cô, hôm nay cô lại muốn tôi mời khách?"

Harley ngẩn người, chợt bật cười: "OK, tôi mời cậu."

Giữa trưa tan tầm, lúc Harley chạy tới phòng ăn, nhìn thấy Luke và... Selina đã ngồi ở bên trong, lập tức có loại cảm giác không biết nên khóc hay nên cười.

Uhm, ít nhất thì cũng không cần lo lắng vị thám tử Luke này có ý nghĩ xấu gì đó đối với mình.

Trước đó cô ta đã sớm có suy đoán đối với loại tình huống này.

Khó trách "vợ" cậu lại yên tâm đối với cậu như vậy, đi ăn cơm với đại mỹ nữ mà còn dắt theo cô ta đến, thật đúng là... Nhát như chuột a. Trong lòng điên cuồng khinh bỉ một tên chuột nhắt nhát gan nào đó, nhưng biểu lộ của Harley lại rất bình thường.

Sau khi mọi người ăn bữa trưa xong, thừa dịp hưởng thụ điểm tâm ngọt sau bữa ăn, mới trò chuyện tới việc chính.

"Cậu muốn biết tình huống của vị Monroe kia đúng không?" Harley nói thẳng: "Bệnh tình của ông ta rất thú vị, là một loại bệnh tâm thần phân liệt không điển hình, tôi hoài nghi ông ta..."

Blah blah nói một đống lớn, cô ta mới từ bên trong sự chuyên nghiệp của mình tỉnh táo lại, chỉ thấy hai người đối diện đang lộ ra vẻ buồn bực ngán ngẩm.

Luke lười biếng uống cà phê, Selina thì lại từng muỗng từng muỗng ăn ly kem tươi dâu tây lớn của mình.

Harley thở dài: "Hai người không phải vì Monroe mà tới à!"

Luke mỉm cười, nhìn xung quanh một vòng, mới từ trong túi của mình lấy ra một phần tư liệu, đặt lên trên bàn đẩy tới: "Tôi càng quan tâm tới bệnh tình của Molly hơn một chút."

Harley cau mày, đưa tay cầm lấy tư liệu mở ra, miệng nói: "Tình huống của con bé thực sự là rất kém cỏi, rất có thể sẽ cần thời gian rất lâu để khôi phục. Trừ khi con bé nhìn thấy tên Killgrave kia chết ở... Ách, trước mắt?"

Luke nhún nhún vai: "Đây chính là chỗ phiền phức. Tôi có thể dẫn đường, chỉ cần cô đồng ý dẫn con bé đi tới phòng chứa thi thể nhận xác chết, nếu không thì tôi cũng không có cách nào để gã sống lại rồi chết tiếp một lần."

Đối mặt với khí chất đảng dẫn đường mười phần của người nào đó, Harley không phản bác được, nhìn kỹ tư liệu một lát, không nhịn được hỏi: "Cậu giết à?"

Luke: "Trên tư liệu có nói rõ mà, cục thám tử vừa vặn phát hiện ra thi thể của gã ở trong một vụ án mà thôi."

Harley cũng nhìn thấy miêu tả tình tiết vụ án, tiếc nuối lắc đầu: "Chết thật rồi à? Quá đáng tiếc."

Luke: "Có vấn đề gì à? Tin tức này không tốt đối với bệnh tình của Molly?"

"Không phải, đây tuyệt đối là một tin tức cực kỳ tốt." Harley quả đoán lắc đầu: "Đương nhiên, nếu con bé có thể tận mắt nhìn thấy thi thể của Killgrave, nói không chừng thật sự là thể làm dịu bệnh tình trên phạm vi lớn. Chuyện cậu nói dẫn con bé đi tới phòng chứa thi thể, để tôi suy nghĩ một chút, có thể liệt vào một trong các phương án dự phòng."

Đáng tiếc là loại tồn tại quái dị này cứ như vậy mà chết đi, thua thiệt trước đó cô ta còn tính toán nghiên cứu đối phương. Trong lòng cô ta lẩm bẩm.

Luke gật đầu: "Một tuần. Thi thể của gã sẽ ở bên trong phòng chứa thi thể của trung tâm pháp y một tuần."

Harley: "Nhiều nhất là ngày kia, tôi sẽ có thể làm ra phương án, một tuần dư xài rồi."

Luke: "Về tình huống trị liệu của Molly, hi vọng cô có thể giữ liên lạc với tôi, tôi muốn biết hiệu quả trị liệu của tin tức này."

Harley nhíu mày: "Vì cái gì?"

Cô ta cũng không thích người khác nhúng tay vào bệnh nhân của mình, dù bệnh nhân này là do Luke đưa tới, cũng không thích.

Luke: "Trước sau vẹn toàn nha, dù sao thì Molly cũng là do tôi cứu ra, Richard cũng không tệ."

Harley cảm thấy lời này không có vấn đề gì.

Giữa thám tử và người bị hại sinh ra liên lạc càng mật thiết hơn, là chuyện hết sức thường gặp, tỷ lệ khó phân trên dưới so với tình huống bác sĩ sinh ra liên lạc mật thiết với bệnh nhân.

Luke có Selina làm "cận vệ", tỷ lệ sinh ra tình yêu nam nữ với Molly rất nhỏ, vậy đây chẳng qua là tình huống phổ thông mà thôi.

Cùng loại với tình huống chính mình tự tay cứu chó mèo, cuối cùng sẽ quan tâm nhiều hơn một chút.

Nghĩ tới đây, cô ta mở miệng nói: "Có thể, nếu chỗ tôi có hiệu quả gì sẽ nói cho cậu biết."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!