Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 995: CHƯƠNG 995: MUA NHÀ, MỜI TIỆC RƯỢU

Quyết định xong chuyện này, Luke mới quan tâm tới chuyện của Monroe.

Đối với chuyện này, Harley cũng không có gì cần phải giấu diếm.

"Lindsay và cha mẹ cô ta đã đạt thành hiệp nghị, Monroe sẽ do chính cô ta tìm chỗ để đưa đi tu dưỡng." Harley thuyết minh sơ qua.

Luke khẽ cười: "Lindsay có chút quan hệ với cô đúng không?"

Harley do dự trong chốc lát, vẫn lắc đầu: "Kỳ thật là Monroe và Margaret ở cùng một học viện, trước đó tôi còn từng gặp ông ta, mới thuận tiện quen Lindsay."

Luke ngạc nhiên: "A?"

Harley nhìn biểu lộ của hắn, rốt cuộc nở nụ cười: "Hiếm có chuyện mà cậu đoán sai, cho nên cậu không nên tỏ ra là tất cả mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay, được chứ?"

Luke buông tay: "OK. Nhưng với loại mức độ quan hệ này, cô sẽ nguyện ý giúp cô ta sao? Chớ chối, cô rất chuyên nghiệp, nhưng Lindsay cũng không lợi hại bằng cô, lúc cô ta nhìn thấy cô hai mắt đều đang phát sáng."

Harley yên lặng một lát, bất đắc dĩ gật đầu: "Cô ta rất thưởng thức tranh của Margaret, cũng đã trao đổi với tôi mấy lần rồi. Mặc dù không có quan hệ cá nhân thân thiết, cũng coi như là thuận mắt, chỉ là cô ta không hề biết rõ tôi là bác sĩ tâm lý."

Luke chỉ có thể cảm thán, vòng tròn đỉnh cấp đều dễ dàng tiếp xúc với nhau như vậy.

Chuyện này cũng từ một phương diện khác mà chứng minh, người nghèo luôn xem thường bác sĩ tâm lý.

Nói xong việc chính, mọi người đứng dậy cáo biệt nhau.

Thời gian của bác sĩ tâm lý là vàng bạc, mức độ quý giá của nó có thể so với luật sư.

Thời gian cua thám tử không đáng tiền tới mức như vậy, nhưng tuyệt đối là tuyển thủ nằm ở ba vị trí đầu về mặt khổ cực.

Tất cả mọi người đều không có ý định lãng phí thời gian.

Đi ra ngoài, Selina nhìn chiếc Lamborghini màu đỏ đi ngược lại với chính mình: "Tôi cảm thấy vị bác sĩ này... cũng không quá mức bình thường. Vừa rồi nghe ý tứ kia của cô ta, dường như là rất tiếc hận đối với việc Killgrave chết."

Luke: "Những vị đặc vụ FBI đấu trí đấu dũng với sát thủ liên hoàn kia, không phải là cũng giống như thế hay sao? Luôn tỏ ra nóng lòng không đợi được. Ngay cả chúng ta, gặp phải tội phạm cầm súng và lưu manh vặt, cảm giác đều giống nhau hay sao?"

Selina nghiêng đầu: "Cũng đúng, khi nhìn thấy tội phạm cầm AK tôi chỉ muốn một phát súng bắn chết bọn chúng, nhìn thấy lưu manh thì suy nghĩ cùng lắm là đá hai phát mà thôi."

Luke cười không nói: Danh hiệu Knee Breaker lúc cô ở Los Angeles làm sao mà có, trong lòng không có chút manh mối nào hay sao? Loại đãi ngộ gãy cả 5 chi này cũng không phải là "hai" đã có thể hoàn thành.

Hai người tán gẫu, lái xe đi về hướng Đông Bắc, qua cầu Brooklyn, lại từ đường hầm Lincoln bên cạnh nhà mình đi New Jersey.

Không tới hai phút, xe đã chạy vào trong một khu dân cư, một người đàn ông trung niên mặc âu phục đi giày da đang chờ sẵn ở nơi đó.

Nhìn thấy hai người bọn Luke xuống xe, ông ta lập tức quăng ánh mắt chú ý tới.

Luke tiến lên: "Mr Peter - Porte?"

Người đàn ông trung niên: "Thám tử Luke - Coulson? Vị này là... phu nhân của cậu?"

Luke mỉm cười, sắc mặt của Selina như thường.

"Cô ấy là bạn của tôi, lo lắng tôi quá qua loa, nên cùng tới xem phòng." Bây giờ khả năng nói linh tinh của hắn thật sự là vô cùng mượt mà.

Selina mặc kệ hắn, tự nhiên dẫn Khối Vàng đi thăm dò xem tình huống sân trước, sau của căn biệt thự này.

Luke thì lại cùng người đàn ông trung niên Peter kia đi vào trong nhà.

Không tới 20 phút, hai người lại một lần nữa đi ra, Selina và Khối Vàng đã ở bên cạnh xe ăn Tiramisu.

Nhìn thấy hắn, cô ta khẽ gật đầu, biểu thị tình huống xung quanh biệt thự này giống như miêu tả ở trên tư liệu.

Luke: "Tôi mua căn nhà này, chút nữa tôi sẽ để luật sư tới thương thảo hợp đồng với ông, Mr Peter ông chờ điện thoại là được."

Peter ngẩn người, lúc này mới vội vàng gật đầu: "Không có vấn đề gì, điện thoại di động của tôi mở 24/24."

Luke cười gật đầu, lên xe rời đi.

Selina lười biếng nói: "Luật sư tới giải quyết thủ tục sang tên, có thể giải quyết ngay trong hôm nay, hẳn là ông ta cũng không cần dùng mười bốn tiếng còn lại đi."

Luke: "Một người lại muốn bán nhà trước lễ Giáng Sinh, chắc hẳn là có nỗi khổ tâm riêng."

Selina suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng.

Không phải là cấp bách cần tiền, ai sẽ vội vã treo biển bán nhà vào lúc này, giá cả vẫn còn thấp hơn giá thị trường 5%.

Xác suất rất lớn, nếu vị Peter này không bán được nhà, vậy sợ là sẽ không qua được lễ Giáng Sinh này.

Gặp được loại người mua không mặc cả như Luke, Mr Peter không mở máy 24/24 chờ quyết định mua bán, đó mới là có bệnh.

"Có thời gian thì cô đến, yêu cầu thay mới toàn bộ vật dụng hằng ngày đi." Hắn nói: "Còn nữa, cha mẹ và em trai, em gái cô thực sự không tới dự lễ Giáng Sinh cùng à? Bọn họ có rất ít cơ hội chơi tuyết đúng không?"

Selina bất đắc dĩ: "Ba ba bận làm chủ nông trường tới mức nghiện rồi, mẹ tôi thì không muốn ném vị đứng đầu nông trường này qua lễ Giáng Sinh. Rốt cuộc có nông trường của riêng mình, kỳ thật bọn họ đều thật sự muốn dự lễ Giáng Sinh thứ nhất ở nơi đó. Tuyết gì chứ, có cơ hội đi Alaska du lịch, đều có thể nhìn đến phát ói."

Luke ngạc nhiên: "Không cần chơi hung ác như thế chứ? Cũng đúng, đi Alaska du lịch vẫn là ý tưởng vô cùng không tệ."

Selina: "Thuật lại theo lời mẹ tôi nói. Tôi cảm thấy bà ấy đi đại khái ba ngày là sẽ hô hào chạy trở về."

Luke nở nụ cười: "Đi máy bay mà, xác thực là rất nhanh."

suy nghĩ một lát, hắn vẫn nói: "Cô có muốn trở về nhà một chuyến không. Lễ Giáng Sinh chúng ta cũng không có "việc" gì để làm."

Năm nay cả nhà Luke sẽ tới New York dự một lễ Giáng Sinh có tuyết, dường như cô ta cũng có thể hưởng thụ cảm giác cả gia đình đoàn tụ.

Lễ Giáng Sinh năm ngoái, cô ta cũng không trở về.

Selina trầm ngâm một lát, vẫn gật đầu: "Cũng được, dù sao thì đi máy bay cũng không cần quá nhiều thời gian."

Đây chính là năm đầu tiên gia tộc Hayek vui vẻ vì có nông trường mới.

Có thể nói, đây là giấc mơ cả đời của Marino và Sandra—— có được thổ địa thuộc về mình ở nước Mỹ.

Bọn họ đương nhiên là muốn cô trở về, cả nhà đoàn tụ.

Trong lúc tán gẫu, Luke còn thuận tiện nhìn nhìn về hướng tây bắc.

Chỗ ở của cha con Damon, cách nơi này chỉ có 500m, miễn cưỡng cũng có thể tính toán là hàng xóm.

Buổi chiều, Selina dẫn Khối Vàng đi ra ngoài, mua sắm đồ cho biệt thự.

Một mình Luke ở nhà làm việc.

Đột nhiên, điện thoại di động kêu lên.

Đây là cú điện thoại tư nhân thứ hai không quá quan trọng kia, dãy số gọi tới cũng hoàn toàn lạ lẫm như trước, vẫn là một số điện thoại riêng.

Hắn tiện tay nhận lấy: "Đây là Luke - Coulson, xin hỏi có chuyện gì?"

"Xin chào Mr Coulson, tôi là quản gia Geoffrey - Soderbergh. Đêm nay Mr Soderbergh muốn cử hành một bữa tiệc nhỏ, mời ngài đến tham gia. Sáu giờ chiều, tôi sẽ phái xe đi đón ngài, mời ngài chuẩn bị sẵn sàng."

Luke không hiểu thấu: "Không rảnh, không đi, bye bye." Nói xong hắn lập tức cúp điện thoại.

Không phải là hắn không lễ phép, thực tế là đối phương càng không biết lễ phép.

Dù rằng vị quản gia đối diện kia động một tí là "ngài ngài ngài", nhưng lại ra vẻ lên mặt quyết định giúp hắn.

Hắn là người vài phút đáng giá mấy trăm ngàn, thật sự cho rằng là loại công tử rảnh rỗi không có chuyện gì làm, mỗi ngày đều chờ tham gia yến hội hay sao? Có bệnh hả.

Luke bĩu môi, thuận miệng ra lệnh: "Tiểu Oa, đưa dãy số này vào danh sách trả lời tự động."

"Vâng, sir." Tiểu Oa lập tức đáp lại.

Trong trang viên ở New Jersey, quản gia Tommy-Hoffman của nhà Soderbergh sững sờ trong chốc lát, lại một lần nữa bấm lại dãy số vừa rồi.

"Xin chào, tôi tạm thời không thể nghe điện thoại. Nếu như có việc gì cần thiết, xin để lại lời nhắn sau tiếng bíp."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!