Quản gia Tommy kém chút nữa đã mắng to Fuck You.
Móa nó chứ, mới 5 giây trước còn nói chuyện điện thoại với mày, bây giờ mày đã không thể nghe máy?
Đáng tiếc là liên tục gọi lại mấy lần, nhưng từ trong điện thoại truyền ra thủy chung vẫn là đoạn ghi âm trả lời tự động.
Gã ta bất đắc dĩ thả điện thoại trong tay xuống, thở dài, đi báo tin tức xấu này cho phu nhân Soderbergh.
Sau đó tất cả đều bình tĩnh, New York đêm nay cũng đặc biệt bình tĩnh, ngay cả tiếng súng đều không nghe thấy nhiều.
Ngày hôm sau, sau khi ăn điểm tâm xong lái xe đi ra ngoài, hai người bọn Luke mới đến biệt thự ở New Jersey, điện thoại của Dustin đã gọi đến: "Cậu lại trêu chọc nhà Soderbergh à?"
Giọng của ông ta ép xuống khá thấp, Luke suy nghĩ một lát mới nói: "Tối hôm qua có người tự xưng là quản gia của bọn họ, ra lệnh cho tôi đi tham gia tiệc rượu tối gì đó, tôi từ chối. Như thế tính là trêu chọc không?"
Dustin bên kia im lặng một lát.
Nếu như thế cũng coi như là trêu chọc, như vậy người nhà kia không khỏi cũng quá hẹp hòi.
Nhưng... ông ta liếc nhìn người phụ nữ trung niên đang ngồi trong phòng làm việc của mình, bất đắc dĩ thở dài: "Cậu có muốn đi xem bọn họ có chuyện gì một chút không? Nói không chừng là có liên quan gì tới vụ án hôm trước."
Luke nở nụ cười: "Sếp biết chắc là không có liên quan gì mà."
Dustin: "Coi như giúp tôi một lần đi. Chỗ tôi đang có một đống lớn rối rắm, hết lần này tới lần khác vị phu nhân Soderbergh này lại ngồi ở trong phòng làm việc của tôi, muốn tôi gọi điện thoại cho cậu, tôi lại không tiện trực tiếp đuổi bà ta đi."
Luke nghe thấy vậy cảm thấy buồn cười: "Sếp sợ sang năm nhà Soderbergh quyên ít tiền cho NYPD, Cục trưởng sẽ ghi tạc lên trên đầu sếp đúng không?"
Dustin: "Bằng không thì thế nào? Kẻ có tiền đều có lòng dạ hẹp hòi... Uhm, không tính cậu ở trong."
Luke vô cùng bội phục đối với loại thao tác mắng kẻ có tiền ở ngay trước mặt kẻ có tiền này: "Được rồi, để bà ta cho tôi một cái hẹn. Tốt nhất là gặp riêng, tôi cũng không có thời gian tham gia tiệc rượu gì đó, tôi rất bận rộn."
Dustin: "Cậu, rất, bận rộn?"
Luke trầm ngâm 2 giây: "Bận hưởng thụ sinh hoạt của một thám tử mới ở NYPD, không được sao?"
Dustin: "... Tôi không quan tâm cậu sinh hoạt như thế nào, thế nhưng làm ơn đuổi người nhà này đi, đừng để họ quấy nhiễu đến cuộc sống của tôi. Tôi tin tưởng cậu có loại năng lực này."
Luke ngạc nhiên: "Tôi có năng lực gì?"
Dustin: "Được rồi, cậu đối phó kẻ có tiền, đặc biệt là nữ tính, đều có chút bản lãnh. Sheila, Ginny - Gwenyth, Jennifer - Lopez, đều có quan hệ không tệ với cậu còn gì."
Luke: "... OK."
Ở trong lòng, hắn lại tỏ ra khinh bỉ đối với Dustin: Ông cũng chỉ giám thị nữ tính, hai người càng có tiền là ông lão Aoki và Tony Stark chẳng lẽ không phải là nam tính hay sao?
Bởi vì cái gọi là, trong lòng có phụ nữ, nhìn cái gì cũng có liên quan tới phụ nữ.
Gần đây khẳng định là Dustin và luật sư Jennifer quá "thân mật" với nhau, loại lời bát quái này mà cũng dám nói ra miệng.
Ở trong lòng âm thầm khinh thường “ông cụ hồi xuân” kia, Luke cúp điện thoại, sau đó bấm số điện thoại tư nhân của phu nhân Soderbergh.
Đây là danh thiếp tư nhân mà phu nhân Soderbergh trực tiếp cho hắn vào lúc phá án ngày trước, lại thông qua Dustin chuyển giao.
Càng thần kỳ hơn là, Dustin không có phần.
Vị phu nhân Alora - Soderbergh này chỉ cho một tấm danh thiếp tư nhân, chỉ đích danh là cho Luke.
Mặc dù, Dustin có thể ghi nhớ dãy số kia, nhưng làm như thế cũng không có ý nghĩa gì.
Điện thoại cá nhân của các nhân vật phú hào quyền thế, chỉ có người được bọn họ đưa danh thiếp cho mới có tư cách gọi, những người khác ghi nhớ dãy số gọi tới, sẽ chỉ bị cho rằng là đang quấy rối, không hiểu quy củ.
Hành động tự động gọi loại dãy số này, muốn để đối phương hỗ trợ là chuyện không có khả năng, bị nhớ tên kéo vào trong sổ đen dường như là điều tất nhiên.
Đây cũng là nguyên nhân Luke mặc kệ tên quản gia kia.
Nếu thực sự muốn mời hắn, Alora có thể tự mình gọi điện thoại.
Nếu như Alora ỷ vào thân phận, hoặc là quá bận rộn, để quản gia mời thay, vậy tên quản gia này cũng không nên coi Luke là nhân vật không quan trọng chỉ cần ra lệnh là phải chạy tới.
Luke không rõ ràng, đây là vấn đề của bản thân Alora, hay là vấn đề của quản gia kia, nhưng hắn không có hứng thú đi phân biệt.
Chó cắn người, chẳng lẽ người sẽ tìm chó đòi bồi thường hay sao? Đây tất nhiên là trách nhiệm của chủ nhân rồi.
Với những gì Luke được chứng kiến, Alora xác thực cũng không phải là kẻ hiền lành, đối xử với tất cả mọi người thân thiết hiền hòa.
Ngược lại, cao ngạo, cay nghiệt, cùng với cảm giác ưu việt ở khắp mọi nơi, mới là đặc thù rõ rệt nhất của vị phu nhân Soderbergh này.
Điện thoại kêu hơn mười tiếng mới được kết nối, tiếng của Alora từ bên trong truyền tới: "Ai đó?"
Luke: "NYPD, Luke - Coulson. phu nhân Soderbergh tìm tôi có chuyện gì không?"
Đối diện, Alora vẫn còn đang ngồi trong văn phòng của Dustin cau mày một cái, bà ta nghe ra sự lạnh nhạt mà công thức hoá trong giọng nói của đối phương.
Đây là chuyện rất không bình thường.
Có người bình thường nào ở New York biết rõ thân phận của bà ta, mà còn có thể dùng loại giọng nói bình thản này nói chuyện với bà ta?
Bà ta cũng không muốn nói nhảm, tối hôm qua quản gia bị tắt điện thoại chính là vết xe đổ: "Nếu như có thể, hôm nay tôi muốn mời cậu tới nhà tôi, cùng uống một bữa trà chiều?"
Trong lòng Luke đã hiểu đại khái, trực tiếp hỏi: "Việc tư?"
Alora im lặng một lát: "Ừm, cho nên không thích hợp nói ở trong cục cảnh sát."
Luke: "OK, 2 giờ chiều được chứ?"
Alora: "Có thể, tôi có thể phái xe đi đón..."
Luke ngắt lời bà ta: "Phu nhân Soderbergh, chính tôi cũng có xe, cũng không phải là người tàn tật, không cần quản gia của bà hoặc bản thân bà sắp xếp hành trình thay cho tôi, hiểu chứ!"
Alora ngẩn người, cau mày, không được nhịn vẫn giải thích một câu: "Ok, tôi cũng không có ý tứ miễn cưỡng cậu."
Vậy bà ngồi trong văn phòng của cấp trên tôi làm gì? Thông đồng với trung niên cô độc à! Trong lòng Luke ung dung, miệng nói: "Quản gia của bà cũng không "khiêm tốn" giống như bà. Cứ như vậy đi, gửi địa chỉ qua tin nhắn sang cho tôi là được, gặp lại."
Chờ bên trong điện thoại di động vang lên tiếng tút tút, Alora chậm rãi để nó xuống, lông mày không giãn ra, hơi hơi xoay người quay đầu, nhìn quản gia đang đứng ở ngay cửa ra vào.
"Phu nhân Soderbergh, được chưa?" Trên mặt Dustin chồng chất nụ cười, nhưng ý tứ đuổi người trong lời nói rất rõ ràng.
Chân mày của Alora nhíu chặt hơn, hỏi: "Luke, sẽ không phải là người mới mà ông hướng dẫn ra đấy chứ?"
Dustin có chút kỳ quái, nhưng vẫn lắc đầu: "Ha ha, tôi già rồi, cũng không có bản lĩnh dẫn cậu ta."
Alora đối đầu với loại cái đinh khách khí Dustin, cũng không hứng thú tiếp tục dây dưa.
Người tài giỏi luôn là người phiền toái nhất, bởi vì bọn họ tuyệt đối không để ý mặt dày mày dạn dây dưa, nhưng lại rất khó thay đổi chủ ý.
"Cám ơn ông đã phối hợp, Cục trưởng Hammer." Bà ta ưu nhã đứng dậy, nói một câu giống như là khen người hầu, xoay người đi ra ngoài văn phòng.
Dustin đưa mắt nhìn vị này rời khỏi cửa đại sảnh của cục thám tử, mới bĩu môi: "Chồng bà cũng không phải là thị trưởng, nhưng bà lại rất có phong cách của phu nhân thị trưởng nha."
Rủa xong quý phụ phiền toái này, ông ta lại tiếp tục cúi đầu làm việc.
Còn về việc người này tìm Luke làm gì, ông ta không quá quan tâm.
Luke vẫn rất có biện pháp đối phó với kẻ có tiền, mà một thám tử có tiền lại không có lòng cầu tiến, trong chuyện này hầu như chính là vô địch.