Dù Hoa Hồ luôn luôn điềm tĩnh, nghe vậy cũng không nhịn được thốt lên: "Các ngươi thu tiền một lần là được rồi, sao lại còn thu hai lần! Các ngươi đây là cố ý kiếm cớ!"
Viên Yêu kia rút con dao trong ngực ra, sáng loáng chói mắt, cười nói: "Các ngươi có thể không xuống cầu, ta cũng đâu có ép các ngươi phải trả phí xuống cầu. Bớt nói nhảm đi, hoặc là giao tiền, hoặc là đưa đầu ra đây cho ta chém một nhát!"
Sau lưng đám người Tô Vân, Viên Yêu thu phí lên cầu thản nhiên nói: "Mấy vị, từ khi bắc cầu sửa đường để thu phí qua lại, bọn ta đã không còn làm nghề giết người cướp của nữa. Đừng ép bọn ta quay lại nghề cũ."
Tô Vân liếc nhìn thôn trang trên sườn núi, rồi lại nhìn hai con Viên Yêu đứng trước và sau, nói: "Lên cầu thu phí không quá đáng, xuống cầu thu phí tự nhiên cũng không quá đáng."
Hắn bước lên phía trước, đếm mười đồng ngũ thù tiền từ trong túi ra. Viên Yêu kia giật lấy, lại liếc nhìn túi tiền của hắn, cười nói: "Bên trong còn nhiều lắm nhỉ. Các ngươi định đi đâu thế?"
Hồ Bất Bình nói: "Vào thành..."
Tô Vân vội vàng bịt miệng hắn lại, cười nói: "Chúng ta đi thăm người thân ở phía trước."
Hồ Bất Bình hiểu ý, bèn sửa lời: "Đi thăm người thân ở thôn phía trước!"
"Trời tuyết rơi mà đi thăm người thân, đúng là chuyện lạ."
Ánh mắt Viên Yêu kia lóe lên, chỉ thấy Tô Vân cất túi tiền lại vào trong bọc quần áo, nhưng lại làm rơi ra mười mấy đồng Thanh Hồng tệ.
Hoa Hồ vội vàng tiến lên, nhét lại Thanh Hồng tệ vào bọc quần áo.
Mấy người Tô Vân thu dọn xong bọc quần áo, vội vã đi thẳng về phía trước.
Viên Yêu kia dõi mắt nhìn bọn họ đi xa, đột nhiên nói: "Lão Lục, có mối làm ăn rồi!"
Viên Yêu bên kia nhíu mày, khuyên nhủ: "Chỉ là mấy đứa trẻ con, chừa cho người ta một con đường sống đi. Viên Võ, cứ để chúng đi đi. Đợi chúng quay về, còn có thể thu thêm được hai lượt tiền nữa."
Viên Võ kia cười nói: "Chúng nó vào thành đấy! Mấy tiểu quỷ này, lông còn chưa mọc đủ đã định vào thành. Chúng tuyệt đối không thể sống sót đến được dịch trạm, chắc chắn sẽ chết giữa đường! Tiền trên người chúng cũng không ít, thà để ta hưởng còn hơn là để kẻ khác hưởng!"
Viên lão Lục đang định nói thì Viên Võ đã sải bước đi rồi.
"Đến trẻ con cũng giết, đúng là cái thứ không tích âm đức." Viên lão Lục lắc đầu, nhưng cũng không đuổi hắn về.
Tô Vân và Hoa Hồ cùng những người khác nhanh bước về phía trước, Tô Vân thấp giọng nói: "Đi xa thêm chút nữa."
Đám người Hoa Hồ hiểu ý, một người bốn tiểu yêu hài nhanh chóng chạy về phía trước. Chỉ thấy tuyết đọng hai bên đường rất sâu, chẳng mấy chốc đã đi đến khúc cua của con đường, bỗng nhiên đám người Hoa Hồ tung người nhảy vào trong đống tuyết hai bên đường rồi biến mất không thấy tăm hơi.
Viên Võ ỷ vào đao pháp, nhảy vọt như vượn, tốc độ cực nhanh, đợi đến khi đuổi tới khúc cua thì thấy Tô Vân đang đứng ở phía trước.
Thiếu niên kia quay lưng về phía hắn, vậy mà lại cởi áo trên người ra, gấp lại gọn gàng đặt sang một bên, để lộ ra tấm lưng với những đường cong cơ bắp duyên dáng.
Viên Võ kinh ngạc, cười nói: "Thằng nhóc này thật biết điều, chắc là sợ máu dính vào quần áo? Như vậy cũng tốt, ta dao trắng đâm vào, dao đỏ rút ra, làm rách quần áo, dính máu vào thì không còn đáng giá nữa."
Nhưng đúng lúc này, hắn đột nhiên nhìn thấy phần lưng của Tô Vân phồng lên, tựa như mọc thêm mười hai cây xương sườn, những khối cơ bắp lưng cũng như thể tăng lên gấp bội!
Sau lưng Tô Vân, từng đường gân lớn căng lên, hai mươi bốn cây xương sườn cắm trên cột sống, những khối cơ bắp lưng khổng lồ liên kết với cột sống, gân lớn nối liền cơ bắp và xương sườn.
"Thật cường tráng!" Viên Võ trong lòng kinh hãi.
Trên người Tô Vân bỗng nhiên có Giao Long lượn lờ, Giao Long đi đến sau lưng hắn, cùng với cơ bắp lưng tổ hợp thành đồ hình Long Bàn Thiên.
Khí Huyết Giao Long kia râu bờm tung bay, từ sau lưng Tô Vân thò đầu ra, há miệng gầm lớn về phía Viên Võ.
"A a a cô ——"
Tuyết trong rừng tùng hai bên đường bay tán loạn, rơi lả tả xuống đất.
Viên Võ bị khí huyết của hắn xung kích, không nhịn được gầm lên, nguyên khí bàng bạc trong cơ thể hòa cùng huyết dịch xông ra ngoài thân, lông dài trên người bị đánh cho bay tán loạn!
"Trúc Cơ lục trọng? Ta cũng vậy!"
Đinh linh linh!
Trường đao trong tay hắn phát ra tiếng kêu trong trẻo, vậy mà khó mà chịu nổi khí huyết cuồng bạo của hắn, bị khí huyết của hắn xung kích ngày càng kịch liệt, giống như một miếng sắt mỏng rung lên càng lúc càng nhanh, đột nhiên vỡ tan tành!
Khí huyết cuồng bạo của hắn kết thành dị tượng một Viên Nhân khôi ngô ở sau lưng, Viên Nhân ấy một thân lông tóc kim quang chói mắt, nanh vuốt dữ tợn, bốn chiếc răng nanh dài đến năm sáu tấc, vóc dáng cao lớn hơn Viên Võ mấy lần.
Tiên Viên Dưỡng Khí Thiên.
Loại công pháp này là một loại công pháp dưỡng khí Trúc Cơ từ thời kỳ kinh điển của cựu thánh, nhưng không được phổ biến trong các quan học ở vùng Sóc Phương, mà là công pháp Trúc Cơ trong quan học của các châu quận khác.
Các châu quận khác nhau thường có công pháp dưỡng khí Trúc Cơ khác nhau, ví như Sóc Phương dùng Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí Thiên.
Viên Yêu ở Viên gia lĩnh hẳn là đến từ châu quận khác, học được Tiên Viên Dưỡng Khí Thiên.
Điểm khác biệt lớn nhất của Tiên Viên Dưỡng Khí Thiên so với các công pháp Trúc Cơ khác là, tu luyện môn công pháp này có thể tăng cường năng lực tạo máu của tủy xương, gia tăng mật độ xương cốt, làm mạnh gân màng, rèn luyện từng thớ cơ bắp trên cơ thể, khiến cho sức mạnh được tăng lên cực cao!
Hạ thiên của môn công pháp này gọi là Viên Công Quyết, cũng có sáu chiêu, là những chiêu thức cực kỳ bạo lực.
So với nhân loại, Tiên Viên Dưỡng Khí Thiên càng thích hợp với Viên tộc. Viên Yêu tu luyện loại công pháp Trúc Cơ này có thể nói là làm ít công to, uy lực càng mạnh!
Khí huyết của Viên Võ cuồng bạo, thân thể trong nháy mắt lại cao thêm một thước, cánh tay to ra, hai chân to ra, hai mắt đỏ như máu, bỗng nhiên khuỵu gối ngồi xổm xuống, tung người nhảy lên.
Tô Vân và hắn cách nhau chừng bốn trượng, Viên Võ tung người nhảy lên, lúc rơi xuống đất đã chỉ còn cách Tô Vân hơn một trượng.
Bạo Viên này rơi xuống đất liền lấy một bước đệm, vai phải lùi về sau, dồn sức vào eo, Kim Viên sau lưng hắn cũng làm động tác tương tự, cũng là vai phải lùi về sau dồn sức vào eo, tung một quyền tới!
Quyền phong gào thét, tuyết hai bên đường tiếp tục bị gió cuốn theo, nghiêng nghiêng thổi lên trời, bay lả tả.
Tô Vân xoay người, đồ hình rồng lan khắp toàn thân, đưa tay chính là chiêu thứ nhất của Giao Long Ngâm, Giao Long Xuất Uyên!
Toàn thân trên dưới của hắn, từng khối cơ bắp và đường gân lớn rung lên, truyền lực lượng từ mặt đất đến chân, từ chân truyền đến eo, cơ bắp ở eo nhảy lên, xương sống lưng tựa Giao Long trườn đi, đem nguồn lực lượng này truyền đến trong một quyền của hắn!
Một quyền này khiến thân thể hắn nghiêng về phía trước, có khí huyết biến thành vuốt rồng đuôi rồng từ trong cơ thể hắn tuôn ra, vuốt rồng chống trên mặt đất, bốn chân rồng phát lực, khiến cho lực lượng của một kích này đạt tới cực hạn, nghênh đón Viên Võ!
Sau khi hắn nghiên cứu xương rồng ở lăng Táng Long, lĩnh ngộ và lý giải đối với Giao Long Ngâm đã đạt tới tiêu chuẩn cực cao, dùng hình thái rồng để vận chuyển khí huyết, lớn mạnh bản thân.
Đây là trận chiến đầu tiên của hắn kể từ khi nghiên cứu xương rồng đến nay!
Hắn muốn kiểm nghiệm thành quả truy nguyên của mình trong những ngày qua!
Nắm đấm của Viên Võ to như vò rượu, lớn hơn nắm đấm của Tô Vân mấy lần, trong chớp mắt, hai nắm đấm va chạm.
Tuyết đọng hai bên đường phảng phất như bị một lực vô hình xung kích, bông tuyết bị hất tung lên không trung. Sắc mặt Viên Võ đột biến, hắn nghe được tiếng xương tay mình rung lên.
Tiếng rung này rất giòn, là âm thanh phát ra khi xương ngón giữa vỡ nát, tựa như lưỡi búa sắc bén bổ vào củi khô.
Âm thanh này từ trong xương cốt truyền đến màng nhĩ của hắn, nhanh hơn rất nhiều so với truyền từ không khí đến tai hắn.
Tiếp theo là tiếng gãy giòn của ngón trỏ và ngón áp út, ngay sau đó là tiếng da thịt ở cổ tay hắn nứt ra, cỗ lực lượng mãnh liệt này từ xương trụ, xương cổ tay truyền đến xương cánh tay, rồi đến vai.
Đầu hắn bỗng nhiên nghiêng đi, đầu óc như bị một con trâu yêu khổng lồ húc phải, trong đầu mông lung.
Lực lượng còn lại thì từ vai phân tán đến ba mươi ba đốt sống và mười hai cặp xương sườn, thế xung kích của hắn lập tức bị chặn lại, thân thể khôi ngô bay ngược về phía sau!
Hắn còn chưa rơi xuống đất, bỗng nhiên chỉ thấy đất tuyết hai bên đường nổ tung, bốn đứa trẻ đáng yêu như băng tuyết xông ra, tóm lấy tay chân hắn, thi triển Ngạc Long Phiên Cổn và Giao Long Phiên Cổn giữa không trung!
Rắc, rắc!
Bốn tiếng "rắc" giòn giã vang lên, Viên Võ nhìn thấy tứ chi của mình bị vặn vẹo thành hình thù kỳ dị, trong lòng nặng trĩu: "Quanh năm đi săn ngỗng, lại bị ngỗng mổ mù mắt. Ta bị mấy tiểu quỷ này gài bẫy rồi!"
Hắn lập tức tỉnh ngộ, Tô Vân cố ý để lộ tiền tài, chính là lợi dụng lòng tham của hắn để dụ hắn đến. Nếu hắn không tham, tự nhiên vô sự, nếu lòng tham nổi lên đuổi theo muốn giết người cướp của, vậy thì sẽ bị đám người Tô Vân diệt trừ!
Đám người Hoa Hồ một chân rơi xuống đất, bịch một tiếng, lưng Viên Võ đập xuống đất, tứ chi vặn vẹo.
"Nơi này là Viên gia lĩnh, ai dám giết ta?"
Viên Võ quát lớn, nghiêm nghị nói: "Lão tổ Viên gia của ta trấn giữ trong lĩnh, chính là bá chủ một phương nơi đây, giết ta thì các ngươi đừng hòng..."
Hô ——
Đùi phải của Tô Vân quét ngang tới, kình lực trong cú đá này sôi trào, mạch máu tràn ngập khí huyết cuồng bạo, tựa như Giao Long Vẫy Đuôi, hung hăng quét vào cổ hắn!
Gân lớn ở cổ Viên Võ phát ra tiếng đứt gãy răng rắc, xương gáy vặn vẹo, bị cú đá này của Tô Vân ép đầu hắn đập mạnh xuống đất!
Mặt đất chấn động kịch liệt.
Tô Vân thu đùi phải lại, nhanh chóng lục lọi trên người Viên Võ mấy lần, tìm ra một túi nhỏ ngũ thù tiền, mở ra lấy mười đồng.
Trong túi còn rất nhiều tiền, nhưng hắn không lấy thêm.
"Tiểu Vân ca, hắn thu của chúng ta hai mươi đồng tiền!" Hồ Bất Bình sửa lại mũ tai chó, nhắc nhở.
"Mười đồng tiền kia là phí qua cầu, nên cho. Hắn muốn giết chúng ta, chúng ta phản sát hắn, đây là chính đạo. Giết hắn, chết cũng không oan."
Tô Vân lục ra một quyển sách mỏng từ trong ngực Viên Võ, cúi đầu xem xét một phen, sững sờ, lại nhét mười đồng tiền kia vào thi thể Viên Võ, nói: "Quyển sách này ta muốn, mười đồng tiền này mua nó, chúng ta không ai nợ ai."
Hắn đứng dậy, bốn tiểu oa nhi nhanh bước đuổi theo, Hoa Hồ hỏi: "Tiểu Vân, đây là sách gì mà đáng giá mười đồng tiền? Thủy Kính tiên sinh dạy chúng ta cũng chỉ thu một đồng tiền thôi."
"Quyển sách này gọi là Tiên Viên Dưỡng Khí Thiên."
Tô Vân vừa đi vừa lật sách, nói: "Thượng thiên tâm pháp hàng phục Tâm Viên, khống chế Ý Mã, Bạo Viên trấn giữ đan điền, rất là bất phàm. Hạ thiên Viên Công Quyết có Viên Công Lục Thức, chiêu thức cũng rất bất phàm."
Thanh Khâu Nguyệt vểnh đôi tai thỏ lên: "Vậy cũng không đáng mười đồng tiền."
Tô Vân rầu rĩ nói: "Hắn bị chúng ta đánh chết rồi, không trả giá được. Biết thế đã thương lượng giá cả xong rồi mới đánh chết hắn."
Là nhân loại duy nhất trong khu không người, phong cách xử sự của hắn cũng đã sớm nhiễm phải phong cách của yêu ma quỷ quái nơi đây.
Tiền nên cho, nhất định phải cho, một phân không thiếu, mua bán công bằng. Dù đối phương là người chết, cũng nhất định phải cho.
Là tiền của mình, nhất định phải nắm trong tay, bị cướp thì phải đoạt lại, tuyệt không khuất phục.
Không phải tiền của mình, dù đặt ngay trước mặt hắn cũng không lấy một xu.
Nguyên tắc của hắn, chính là đơn giản và rõ ràng như vậy.