Bằng vào sự cảm ứng giữa các kiếm khách, Vệ Vô Tiện đã nhận ra khí tức bất thường trong cơ thể Lăng Trần. Đối phương cũng giống như hắn, là một kiếm khách thiên tài.
Một luồng khí tức sắc bén đến cực điểm đột nhiên bắn ra từ đôi mắt Vệ Vô Tiện, ẩn chứa một tia kiếm ý vô cùng lăng lệ.
Ánh mắt Lăng Trần khẽ động, một luồng kiếm ý sắc bén tương tự cũng phóng ra ngoài, xuyên qua hai mắt bắn thẳng tới.
Xoẹt! Xoẹt!
Hai luồng kiếm ý giao nhau, tạo ra những gợn sóng vô cùng kịch liệt. Hư không giữa hai người rung chuyển dữ dội, khuấy động không khí sôi trào như mặt nước, lan tỏa khắp nơi.
"Ngươi tên gì?"
Vệ Vô Tiện nhìn thẳng Lăng Trần, ánh mắt trở nên ngưng trọng.
"Lăng Trần."
Lăng Trần thản nhiên như không, rồi ngồi xuống vị trí của mình.
"Lăng Trần. Ta nhớ kỹ cái tên này."
Vệ Vô Tiện nhìn Lăng Trần thật sâu một cái, rồi mới ngồi xuống.
Lúc này, tại một góc hẻo lánh trong hội trường đấu giá, một người mặc áo bào tro đang đưa mắt nhìn quanh lấm lét, ánh mắt hắn dừng lại trên người Lăng Trần, trở nên âm trầm.
Người này chính là lão giả áo xám thuộc Hoàng Phủ thế gia, kẻ đã truy sát Lăng Trần lúc trước.
Cách đó không xa, có một người khác mặc áo bào màu vàng đang ngồi. Hắn ngẩng đầu, để lộ ra chiếc mặt nạ vàng kim che khuất nửa bên mặt, rồi gật đầu với lão giả áo xám.
Bộ Thần.
Nếu không phải người quen biết Bộ Thần, căn bản không thể nhận ra người mặc áo bào vàng ngồi trong góc khuất kia chính là Bộ Thần nổi danh thiên hạ.
Bọn họ cố ý ngồi tách ra chính là để tránh bị người khác chú ý và nhận ra.
Bên cạnh lão giả áo xám là một lão giả mặt chữ điền đội mũ rộng vành, không thấy rõ tướng mạo.
Ánh mắt của hắn cũng rơi vào trên người Lăng Trần, lóe lên tinh quang: "Tiểu tử này chính là Lăng Trần đó sao?"
"Chính là hắn."
Lão giả áo xám gật đầu, trong mắt đột nhiên hiện lên một tia âm lãnh: "Kẻ này thiên tư hơn người, lại vô cùng xảo trá, rất khó đối phó. Lần trước ta và Bộ Thần hai người liên thủ đuổi bắt mà vẫn bị hắn trốn thoát..."
"Việc này mất mặt vô cùng, ngươi còn dám nói ra."
Lão giả mặt chữ điền liếc mắt nhìn lão giả áo xám một cái, người sau chỉ đành cười gượng: "Đại trưởng lão, chuyện này thật sự không thể trách chúng ta, là do tiểu tử kia quá mức khó chơi..."
"Được rồi, những lời này ngươi đã nói rất nhiều lần."
Vị đại trưởng lão kia khoát tay, có chút không kiên nhẫn nói: "Tiểu tử này phải diệt trừ, nhưng chuyện quan trọng nhất trước mắt không phải là đối phó hắn, mà là phải giành được vật mà gia tộc đã dặn dò trong buổi đấu giá này."
"Đại trưởng lão nói rất phải."
Nghe vậy, lão giả áo xám cũng gật đầu. Ngay cả hắn cũng vô cùng kinh ngạc, vật mà gia tộc dặn dò lần này lại còn quan trọng hơn cả mạng của Lăng Trần.
"Lần này có không ít thế lực tầm cỡ đến đây, xem ra đều nhắm vào vật kia. Chúng ta có đoạt được hay không vẫn còn chưa biết."
Lão giả áo xám gật đầu, hắn thoáng do dự một chút rồi thấp giọng nói: "Tin tức đó có thật không?"
"Vẫn chưa biết, nhưng bất kể thật giả, cứ phải đoạt về tay mình mới yên tâm." Trong mắt đại trưởng lão nổi lên một tia sáng, nói.
"Vâng..."
Lão giả áo xám gật đầu, đành phải tạm thời đè nén sát ý đối với Lăng Trần trong lòng. Bất quá lần này bọn họ có tới ba vị Thánh Giả, lại còn có đại trưởng lão của Hoàng Phủ thế gia, một cường giả Thánh Đạo Nhị Trọng cảnh, lấy mạng của Lăng Trần hẳn là chuyện dễ như trở bàn tay.
Thế nhưng, Lăng Trần vẫn không hề phát giác sự tồn tại của ba người lão giả áo xám. Sự chú ý của hắn đều đặt ở khu vực khách quý. Buổi đấu giá lần này quả thật là nơi cường giả tụ tập, xem ra sẽ có trò hay để xem.
Ngay khi Lăng Trần vừa nảy ra ý nghĩ đó, từ trung tâm phòng đấu giá bao la vang lên tiếng chuông trong trẻo, sau đó một bóng hồng xinh đẹp nhẹ nhàng lướt tới, chính là Đường Vận Nhi.
Lăng Trần nhìn nữ tử áo đỏ trên đài, lưng cũng bất giác thẳng lên. Hắn biết, buổi đấu giá cuối cùng cũng sắp bắt đầu.
Tiếng chuông trong trẻo vang vọng khắp phòng đấu giá rộng lớn, những tiếng ồn ào huyên náo ban đầu cũng dần lắng xuống. Vô số ánh mắt nóng rực và mong chờ đều đổ dồn về bóng hồng trên đài đấu giá ở vị trí trung tâm.
"Chậc chậc, Đường đại tiểu thư bây giờ ngày càng xinh đẹp động lòng người, trông như hồ ly tinh khiến người ta ngứa ngáy trong lòng. Ai mà cưới được nàng, sợ rằng thật sự có phúc lớn."
"Ha ha, hơn nữa nàng còn là thiên kim đại tiểu thư của Đông Hải thương hội. Nếu cưới được nàng, chẳng khác nào trèo lên cành cao. Với nguồn tài nguyên và tài phú khủng bố của Đông Hải thương hội, chỉ cần có chút thiên phú, e rằng đều sẽ trở thành cường giả hàng đầu trong Bồng Lai Đảo vực này."
"Xì, ngươi đừng có mơ mộng hão huyền nữa. Những tuấn kiệt trẻ tuổi theo đuổi nàng có thể xếp hàng từ phía bắc đến phía nam Bồng Lai Đảo vực, sao tới lượt ngươi được..."
...
Lăng Trần nghe những tiếng cười nói vang lên từ bốn phía, lông mày cũng hơi nhíu lại. Xem ra địa vị của Đường Vận Nhi ở Đông Hải thương hội quả thực không thấp, còn cao hơn nhiều so với hắn tưởng tượng.
"Sao nào, động lòng rồi à?"
Lâm Uyển ngồi bên cạnh nhìn Lăng Trần, không nhịn được khẽ cười: "Ta thấy Đường Vận Nhi kia dường như cũng rất có hảo cảm với ngươi, nói không chừng ngươi cố gắng một chút là có thể theo đuổi được nàng đấy."
"Ồ? Lăng Trần sư điệt quả thật có thể cố gắng một chút. Với tài lực của Đông Hải thương hội, ai cưới được nàng thật sự có thể một bước lên trời."
Tuân Long cũng sáng mắt lên, lập tức dùng ánh mắt "ta rất trông cậy vào ngươi" để nhìn Lăng Trần.
"Thôi đi, ta không muốn trở thành kẻ thù chung của thế hệ trẻ Bồng Lai Đảo vực đâu."
Lăng Trần lắc đầu, hắn trước nay là người sợ phiền phức, đâu còn tâm tư đi trêu hoa ghẹo nguyệt.
Trên đài đấu giá, Đường Vận Nhi đối mặt với vô số ánh mắt đủ loại nhưng không hề tỏ ra khó chịu. Gương mặt xinh đẹp tinh xảo của nàng nở một nụ cười khiến lòng người ngứa ngáy. Nữ nhân này trời sinh đã có một loại mị ý, tuy không biểu hiện rõ ràng, nhưng mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười đều có chút câu hồn đoạt phách.
"Chư vị, ta xin đại diện Đông Hải thương hội cảm tạ mọi người đã đến ủng hộ. Buổi đấu giá lần này, tin rằng sẽ không làm mọi người thất vọng."
Đường Vận Nhi nhìn khắp hội trường, mỉm cười nói. Giọng nói nhẹ nhàng của nàng khiến không ít người có phần say mê nhắm mắt lại. Khi lời nàng vừa dứt, ánh mắt của mọi người cũng đột nhiên sáng lên, xem ra cuối cùng cũng sắp đến phần chính.
"Tiếp theo, chính thức tiến vào phần đấu giá. Vật phẩm đầu tiên chính là một cuốn võ học này."
Đường Vận Nhi mỉm cười, bàn tay ngọc ngà khẽ giơ lên, liền có một thị nữ xinh đẹp tay nâng khay bạc bước lên. Trên khay bạc rõ ràng là một quyển bí tịch màu vàng cổ.
"Cuốn võ học bí tịch này tên là Thực Nhật Kiếm Pháp, uy lực của nó có thể thôn phệ nhật nguyệt, do một vị cường giả thời trung cổ tên là Thực Nhật Thánh Giả sáng tạo ra, là võ học Thánh phẩm."
Giọng nói êm ái của Đường Vận Nhi chậm rãi truyền ra, lập tức gây nên một trận xôn xao trong phòng đấu giá. Võ học Thánh phẩm, nhìn khắp Thiên Nguyên Đại Lục đều là vật trân quý, không ngờ bây giờ tại buổi đấu giá này lại được đem ra làm món khai vị, quả thực khiến người ta kinh ngạc.