Chỉ thấy trên đài đấu giá, Đường Vận Nhi rót chân khí vào cuốn sách cổ, tức thì mấy hàng chữ lớn đột nhiên hiện lên ngay giữa bàn đấu giá.
Thực Nhật kiếm pháp. Đệ nhất thức: Bạch Nhật Phá Hiểu.
Đệ nhị thức: Tân Sinh Liệt Dương.
"Thực Nhật kiếm pháp."
Ánh mắt Lăng Trần hơi sáng lên, môn kiếm pháp này, chỉ nhìn qua cũng thấy là một môn võ học vô cùng tinh diệu.
"Giá khởi điểm của môn võ học này là 80 vạn Dưỡng Linh Đan. Chư vị bằng hữu nào có hứng thú thì đừng nên bỏ lỡ."
Khi Đường Vận Nhi cất giọng cười dịu dàng, cả sảnh đường chỉ im lặng trong chốc lát rồi lập tức có người ra giá. Dường như có không ít người vừa ý vật này, vì vậy giá cả chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã đột phá 150 vạn Dưỡng Linh Đan.
Lăng Trần bất giác tặc lưỡi, xem ra những người có tài lực hùng hậu ở vùng Bồng Lai Đảo này quả thật không ít. So với bọn họ, hắn thật sự chỉ có thể gói gọn trong một chữ "nghèo". May mà hắn cũng không có hứng thú quá lớn với môn võ học này, Thực Nhật kiếm pháp không thể nghi ngờ có phần tương đồng với Xích Thiên Kiếm pháp của hắn, hơn nữa về uy lực và độ tinh diệu, e rằng còn không bằng.
Vì vậy, dưới ánh mắt đứng xem của Lăng Trần, món võ học Thánh phẩm khai vị này cuối cùng dừng lại ở mức 180 vạn Dưỡng Linh Đan, bị một hắc y kiếm khách có vết sẹo dài trên mặt thu vào túi.
Dưới sự kích thích của môn võ học Thánh phẩm đầu tiên, không khí của buổi đấu giá nhanh chóng nóng lên. Tuy mấy món đồ được đấu giá sau đó không đạt tới mức giá này nhưng cũng không chênh lệch nhiều, không khí trong sảnh lại càng thêm sôi nổi.
Lăng Trần lại tỏ ra thờ ơ với bầu không khí náo nhiệt này. So với những kẻ lắm tiền nhiều của ở vùng Bồng Lai Đảo, hắn còn kém xa. Buổi đấu giá chỉ mới bắt đầu, càng về sau, giá cả chắc chắn sẽ càng ngày càng cao.
Hơn nữa, những vật phẩm được đấu giá đó cũng thật sự khó mà khơi dậy được ham muốn mua sắm của hắn. Điều hắn đang chờ đợi bây giờ chỉ là viên Lãnh Ngưng Châu mà Thẩm Băng Tâm đã dặn dò.
Sau khi mấy vòng đấu giá bình thường kết thúc, buổi đấu giá hiển nhiên cũng dần đi vào quỹ đạo, giá của những vật phẩm được đưa ra cũng bắt đầu tăng vọt. Trong đó có một vài món đồ không tệ, cho dù là Lăng Trần đang bình chân như vại cũng thoáng chút động lòng, nhưng cuối cùng sau khi cân nhắc, hắn vẫn lựa chọn từ bỏ.
Những thứ không quá cần thiết thì không cần phải lãng phí tiền bạc.
"Keng!"
Khi một vật phẩm trong sảnh được bán thành công với một mức giá không tệ, lại có một món đồ khác được thị nữ cung kính bưng lên. Ánh mắt Lăng Trần lướt qua, thân hình đang tựa vào ghế của hắn đột nhiên ngồi thẳng dậy, một tia vui mừng kinh ngạc lóe lên trong mắt.
Bởi vì trên khay bạc kia, rõ ràng là một viên châu màu xanh băng!
Viên châu này toàn thân trong suốt, không một chút tạp sắc, tỏa ra một luồng khí tức băng hàn.
"Vật này tên là Lãnh Ngưng Châu, là một bảo vật thuộc tính Băng do trời đất tạo hóa mà thành. Đối với người tu luyện công pháp thuộc tính Băng, nó có tác dụng kỳ diệu, có thể trợ giúp công pháp của người tu luyện tiến thêm một bậc."
Trên gương mặt xinh đẹp của Đường Vận Nhi nở một nụ cười nhàn nhạt: "Giá khởi điểm của viên Lãnh Ngưng Châu này là 150 vạn Dưỡng Linh Đan."
"160 vạn."
Trong phòng đấu giá rộng lớn, sau một hồi xôn xao bàn tán, một nam tử mặc áo bào màu xanh băng dẫn đầu hô giá, thanh âm hùng hồn được chân khí bao bọc, vang vọng khắp sảnh đường.
"170 vạn."
Tiếng hô giá của nam tử áo lam vừa dứt không lâu, lại có người trầm giọng lên tiếng.
Lăng Trần không vội ra giá, mức giá hiện tại vẫn còn một khoảng cách nhất định so với giá trị thực sự của Lãnh Ngưng Châu. Đợi đến khi người hô giá thưa thớt gần hết, hắn kêu giá cũng không muộn.
Giá của Lãnh Ngưng Châu nhanh chóng bị đẩy lên đến 280 vạn, sau đó tiếng hô giá mới ít đi.
Thông thường, một viên Lãnh Ngưng Châu có giá khoảng chừng này. Cho nên, 500 vạn Dưỡng Linh Đan mà Thẩm Băng Tâm đưa cho hắn về cơ bản là dư dả, chỉ để phòng những tình huống đột xuất mà thôi.
"300 vạn."
Đợi đến thời cơ thích hợp, Lăng Trần cuối cùng cũng ra giá.
Giá 300 vạn vừa được đưa ra, những tiếng đấu giá trước đó đều im bặt, không tiếp tục cạnh tranh nữa.
"Người của Linh Nguyệt đảo mua Lãnh Ngưng Châu này làm gì?"
Hành động của Lăng Trần lại thu hút sự chú ý của đám người Vũ Văn Lâm từ Hoang Hỏa thành.
"Không biết, hay là... chúng ta tăng giá, phá đám hắn một chút."
Ngụy Kiệt Xuất đứng bên cạnh nhếch miệng cười nói.
Vũ Văn Lâm gật đầu, trong mắt lóe lên một tia hàn ý, rồi cười lạnh, hô giá: "350 vạn."
Mọi người nghe vậy đều không khỏi nhìn sang, ánh mắt kinh ngạc nhìn Vũ Văn Lâm. Đối phương một lần tăng thêm 50 vạn, mức tăng giá này có hơi lớn.
"Người của Hoang Hỏa thành sao cũng tham gia náo nhiệt thế, bọn họ cố ý phá đám phải không?"
Sắc mặt Lâm Uyển có chút khó coi. Vốn dĩ Lăng Trần sắp mua được Lãnh Ngưng Châu, Vũ Văn Lâm lại đột nhiên nhúng tay vào, đẩy giá lên cao, rõ ràng là cố ý nhắm vào họ.
"400 vạn."
Lăng Trần vẫn bình thản, không nói nhiều, chỉ tiếp tục tăng giá.
"Tên nhãi này cũng lắm tiền thật."
Vũ Văn Lâm có chút kinh ngạc nhìn về phía Lăng Trần.
"Xem bộ dạng của tên nhãi này, dường như hắn quyết phải có được viên Lãnh Ngưng Châu này." Nụ cười trên mặt Ngụy Kiệt Xuất càng thêm âm hiểm: "Như vậy, ngược lại có thể khiến bọn chúng xuất huyết một phen."
"400 vạn Dưỡng Linh Đan không phải là con số nhỏ. Vũ Văn sư điệt, mục tiêu lần này của chúng ta không phải Lãnh Ngưng Châu, mà là vật phẩm cuối cùng."
Lúc này, vị trưởng lão áo xám của Hoang Hỏa thành không khỏi nhíu mày, nhắc nhở Vũ Văn Lâm.
"Cung trưởng lão yên tâm, chúng ta chỉ muốn cho tên nhãi này xuất huyết một chút thôi, chứ không hề có ý định mua viên Lãnh Ngưng Châu này." Ngụy Kiệt Xuất ở bên cạnh cười nói.
"Ta biết. Nhưng chơi cũng phải có chừng mực, đừng biến khéo thành vụng, ảnh hưởng đến kế hoạch của chúng ta."
Cung trưởng lão lạnh lùng nói.
"Ha ha, Cung trưởng lão quá lo rồi, sư phụ đã nói, buổi đấu giá lần này do ta làm chủ. Đây chính là cơ hội tốt để chèn ép Linh Nguyệt đảo, bỏ lỡ thì không còn lần sau đâu."
Ý lạnh trong mắt càng thêm nồng đậm, Vũ Văn Lâm tiếp tục tăng giá, giơ tay nói: "450 vạn."
"Tên khốn này!"
Với tính tình của Lâm Uyển, lúc này nàng chỉ hận không thể xông lên đánh cho Vũ Văn Lâm một trận mới hả được cơn giận trong lòng.
"460 vạn."
Lăng Trần dường như cũng nhíu mày, sau đó mới hô giá.
"Ha ha, tên nhãi này sợ rồi, xem ra sắp đến giới hạn của hắn rồi. Thú vị, thật thú vị."
Thấy cảnh này, Ngụy Kiệt Xuất không nhịn được phá lên cười. Cảm giác trêu đùa người khác, đặc biệt là trêu đùa đệ tử của Linh Nguyệt đảo, thật sự là sảng khoái vô cùng.
"480 vạn."
Vũ Văn Lâm cũng nở nụ cười, trong lòng có chút đắc ý. Đây là lần tăng giá cuối cùng của hắn, đến đây là được rồi, mục đích của hắn đã đạt được. Để cho Lăng Trần đau lòng một phen là đủ, hắn cũng không thật sự muốn viên Lãnh Ngưng Châu này.
Thứ này, hắn lấy về để làm gì? 480 vạn, đây gần như là một cái giá trên trời. Hắn còn phải giữ lại Dưỡng Linh Đan để cạnh tranh vật phẩm cuối cùng, vì vậy, viên Lãnh Ngưng Châu này, hắn không thể nào lấy được.
"Lăng Trần?"
Lâm Uyển không nhịn được nhìn về phía Lăng Trần, lúc này, có nên tiếp tục tăng giá nữa không?
Thế nhưng Lăng Trần vẫn giữ vẻ mặt phong khinh vân đạm, bình chân như vại, hoàn toàn không có chút gì sốt ruột. Chỉ thấy hắn đột nhiên đứng dậy khỏi chỗ ngồi, rồi chắp tay về phía đám người Vũ Văn Lâm, trên mặt lại nở một nụ cười, nói: "Nếu Vũ Văn công tử đã yêu thích viên Lãnh Ngưng Châu này đến vậy, tại hạ sao nỡ đoạt đi vật người khác yêu thích? Quân tử có lòng tác thành cho người, hôm nay ta xin làm quân tử một lần, viên Lãnh Ngưng Châu này, xin nhường lại cho các hạ."
Tên này không phải thấy hắn quyết phải có được Lãnh Ngưng Châu nên muốn để hắn xuất huyết một phen sao? Với tính tình của Lăng Trần, hắn sao có thể để Vũ Văn Lâm được như ý?
"Cái gì?"
Vũ Văn Lâm và Ngụy Kiệt Xuất gần như đồng thời biến sắc. Bọn họ tuyệt đối không ngờ rằng, Lăng Trần lại có thể từ bỏ đấu giá vào lúc này. Tên này, vừa rồi không phải chấp niệm rất sâu với viên Lãnh Ngưng Châu này sao, sao lại dễ dàng từ bỏ như vậy?
Không đợi bọn họ hoàn hồn, trên đài, Đường Vận Nhi đã tuyên bố kết quả đấu giá, cao giọng nói: "Chúc mừng Vũ Văn Lâm công tử đã thành công mua được viên Lãnh Ngưng Châu này với giá 480 vạn."
Tiếng nói vừa dứt, không ít người cũng hướng về phía Vũ Văn Lâm chúc mừng.
"Hai tên ngu xuẩn các ngươi!"
Sắc mặt của Cung trưởng lão lúc này đã hoàn toàn âm trầm, xanh mét vô cùng: "Ta đã bảo các ngươi đừng chơi với lửa mà cứ không nghe. Giờ thì hay rồi, lấy đá tự đập vào chân mình, bỏ ra 480 vạn để mua một viên Lãnh Ngưng Châu, các ngươi định dùng nó làm gì, để giải nhiệt chắc?"
Người của Hoang Hỏa thành bọn họ đều tu luyện công pháp thuộc tính Hỏa. Lãnh Ngưng Châu này, người khác có lẽ còn có thể dùng để tu luyện, nhưng đối với người của Hoang Hỏa thành mà nói, lại không có một chút tác dụng nào. Cho dù bây giờ muốn bán đi, nếu không phải người đặc biệt cần, ai sẽ mua thứ này?
Hơn nữa lại đúng vào thời điểm này.
Đại đa số mọi người đều nhắm đến vật phẩm cuối cùng, đặc biệt là người của các thế lực lớn, việc sử dụng Dưỡng Linh Đan trong tay đều hết sức cẩn thận. Ai sẽ vào lúc này bỏ ra một số tiền lớn để mua một món đồ vô dụng hoặc tác dụng không lớn chứ?
Một viên Lãnh Ngưng Châu, cho dù mang ra ngoài bán, cũng tuyệt đối không bán được giá cao 480 vạn.
"Chết tiệt, lại bị thằng nhãi đó chiếu tướng một nước!"
Vũ Văn Lâm trong lòng nổi giận, hắn vốn tưởng mình đã tính kế Lăng Trần một cách hoàn hảo, lại không ngờ bị Lăng Trần cắn ngược lại một miếng.
"Vũ Văn sư huynh, coi như tổn thất 480 vạn Dưỡng Linh Đan, chúng ta vẫn còn hơn một ngàn vạn Dưỡng Linh Đan trong tay, mua được vật phẩm cuối cùng, hẳn là vẫn còn hy vọng rất lớn." Ngụy Kiệt Xuất cũng có sắc mặt khó coi, ánh mắt lấp lóe nói.
Bây giờ, bọn họ cũng chỉ có thể ôm hy vọng này, hy vọng vật phẩm cuối cùng sẽ không bị đẩy lên một mức giá quá đáng...