Ngoài đại điện, từng ánh mắt nhìn lên không trung đều sững sờ, hiển nhiên không ai ngờ rằng, dưới mí mắt của bao nhiêu vị cự đầu võ lâm, cuối cùng Hư Hoàng Lệnh lại bị thanh y khách thần bí kia cướp đi, trở thành người thắng cuộc sau cùng.
"Truy đuổi!"
Tư Không Dực là người đầu tiên phản ứng lại, hắn nổi trận lôi đình. Với thân phận tôn sư đệ nhất cao thủ Ma đạo, lại sắp đặt chu toàn chặt chẽ như hôm nay, thế tất phải đoạt được Hư Hoàng Lệnh, nếu còn tay không trở về, không nghi ngờ gì sẽ trở thành trò cười cho cả thiên hạ, nhất định biến thành đề tài chế giễu của võ lâm sau này.
Dưới chân hắn, Ma Long gào thét lướt đi, bám riết theo hướng thanh y khách đào tẩu.
Thiên Ma lão nhân và Liễu Tích Linh cũng theo sát phía sau, đuổi theo.
Trước khi rời đi, Liễu Tích Linh còn liếc nhìn về phía Lăng Trần, nhưng chỉ trong chớp mắt đã thu hồi ánh mắt, rời khỏi phạm vi quảng trường. Cái nhìn thoáng qua ấy dường như ẩn chứa ý vị sâu xa, Lăng Trần cũng không rõ dụng ý là gì.
"Chúng ta cũng qua đó xem sao."
Từ Phi Hồng, Lục Hữu Trinh cùng Chủ Hắc Thị, bọn họ cũng vô cùng không cam lòng khi Hư Hoàng Lệnh rơi vào tay kẻ khác, hơn nữa còn là một người không rõ thân phận.
Thực lực của kẻ này đã kinh khủng như vậy, vậy mà có thể đứng vững trước mặt ba người Tư Không Dực, Liễu Tích Linh, Thiên Ma lão nhân. Năng lực bực này, bọn họ tự hỏi mình không có. Nếu để hắn lĩnh ngộ được huyền bí bên trong Hư Hoàng Lệnh, khi đó, trong chốn võ lâm còn ai là đối thủ của hắn?
Ba người lần lượt thi triển tuyệt thế khinh công, cũng đuổi theo.
Trong nháy mắt, quảng trường vốn mịt mù sát khí nhất thời khôi phục lại sự bình lặng.
Tuyệt đại đa số mọi người, cả đời cũng chưa từng thấy nhiều cường giả Thiên Cực cảnh, nhiều cự đầu võ lâm tụ hội tại một nơi như vậy. Quy mô chiến đấu thế này cũng thuộc hàng kinh thế hãi tục, khiến tâm tình mọi người rất lâu vẫn chưa thể lắng lại.
"Thanh y khách đó rốt cuộc là ai? Trong giang hồ, từ lúc nào lại xuất hiện một vị cao thủ tuyệt thế mạnh mẽ đến vậy?"
Trên gương mặt Từ Nhược Yên vẫn còn vẻ kinh ngạc, chưa thể thoát ra khỏi cơn chấn động to lớn.
Dưới thế công của ba người Tư Không Dực mà vẫn không hề tổn hại, e rằng những cự đầu chính đạo như Từ Phi Hồng, Lục Hữu Trinh, không một ai làm được.
"Ai mà biết được, võ lâm rộng lớn, không thiếu cao thủ ẩn cư núi rừng. Thực lực của Tư Không Dực tuy mạnh, nhưng hắn chắc chắn không phải là thiên hạ đệ nhất."
Lăng Trần lại không quá để tâm. Hắn tuy kinh ngạc, nhưng chuyện đã qua thì cũng qua rồi, hắn không còn canh cánh trong lòng nữa.
Huống hồ, đó cũng không phải chuyện gì khó tin. Nếu phụ thân hắn là Lăng Thiên Vũ vẫn còn tại thế, làm được đến bước này cũng không khó.
"Không biết cha ta và bọn họ có đoạt được Hư Hoàng Lệnh không. Dù không lấy được, cũng vạn lần đừng để rơi vào tay Ma đạo." Từ Nhược Yên dường như có chút lo lắng nói.
Lăng Trần lắc đầu, cảm thấy Từ Nhược Yên có chút lo bò trắng răng: "Thực lực của thanh y khách kia thâm sâu khó lường, yên tâm đi, không chỉ phụ thân ngươi không lấy được Hư Hoàng Lệnh, mà bọn Tư Không Dực cũng hơn nửa là sẽ tay không mà về."
"Ta thấy thanh y khách kia không giống người trong Ma đạo, Hư Hoàng Lệnh rơi vào tay kẻ đó, ngược lại không phải là chuyện quá tệ."
Lăng Trần tuy không biết bên trong Hư Hoàng Lệnh rốt cuộc cất giấu bí mật gì, nhưng có thể khiến nhiều cự đầu võ lâm ra tay tranh đoạt như vậy, bí ẩn trong đó tất nhiên không tầm thường.
Dù có là tuyệt thế thần công, chỉ sợ cũng không có gì lạ.
"Sư muội."
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc truyền đến. Lăng Trần quay mặt nhìn lại, chỉ thấy Thiên Tâm Kiếm Khách Phong Phiêu Linh cùng các đệ tử khác của Thiên Hư Cung đang vẫy tay với Từ Nhược Yên.
Lúc này, khi đại chiến đã tạm lắng, đệ tử Ma đạo đã rút lui, đệ tử chính đạo cũng đã đi hơn phân nửa. Có người hiển nhiên là đi nơi khác xem còn sót bảo vật gì không, còn lại thì định rời khỏi di chỉ Thiên Tông.
Di chỉ Thiên Tông này nằm dưới Hắc Long Liệt cốc, âm khí rất nặng, ở lâu sẽ bất lợi cho thân thể, đối với tu vi lại càng có hại mà không có lợi. Nếu không phải vì tìm bảo vật, không ai muốn ở lại nơi này lâu.
Hiện nay, bảo vật trong di chỉ Thiên Tông đã bị tìm gần hết, Hư Hoàng Lệnh cũng đã bị người lấy đi, đối với phần lớn mọi người mà nói, đã không còn ý nghĩa ở lại.
"Lăng Trần, sau này gặp lại."
Từ Nhược Yên chắp tay với Lăng Trần. Trải qua chuyện ở di chỉ Thiên Tông lần này, Lăng Trần đã hai lần cứu mạng nàng, cũng khiến cho khúc mắc trong lòng Từ Nhược Yên đối với Lăng Trần hoàn toàn tan biến.
Nàng vốn cho rằng Lăng Trần là một kẻ vô tình vô nghĩa, nhưng hiện tại, từ những hành động của hắn có thể thấy, sự thật không phải như vậy.
Nhưng dù thế nào, Lăng Trần chung quy cũng đã từng làm tổn thương nàng, cho nên Từ Nhược Yên tạm thời cũng sẽ không biểu hiện ra cử chỉ thân mật nào với Lăng Trần.
"Sau này gặp lại."
Lăng Trần cũng chắp tay đáp lễ.
Đưa mắt nhìn Từ Nhược Yên rời đi, Lăng Trần mới xoay người trở lại đội ngũ của Thần Ý Môn.
"Tiếp theo nếu không có ý kiến gì khác, thì cứ ở lại trong đội ngũ. Trong di chỉ Thiên Tông này đã không còn bảo vật gì, chúng ta cùng nhau rời khỏi đây." Nhiếp Vô Tướng nhìn quanh mọi người một vòng, thản nhiên nói.
"Ta nguyện cùng Nhiếp sư huynh rời đi."
Lăng Trần gật đầu. Hắn lúc này nếu rời khỏi đội ngũ, e rằng Long Dương sẽ tìm cơ hội tính kế hắn, chi bằng ở lại trong đội ngũ sẽ an toàn hơn một chút.
Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, hiện tại cũng không phải thời cơ tốt nhất để liều mạng với Long Dương.
Sau đó, đệ tử Thần Ý Môn cũng chia thành hai nhóm. Những người không muốn rời đi, muốn tiếp tục tìm bảo vật chỉ là số ít. Sau khi họ rời khỏi, đại bộ phận liền đi theo Nhiếp Vô Tướng, cả đoàn người men theo đường cũ trở về.
...
Hắc Long Liệt cốc, nơi đóng quân của các tông môn.
Từng nhóm đệ tử của các tông môn lần lượt từ trong liệt cốc đi ra. Có người vui mừng vì thu hoạch không nhỏ trong di chỉ Thiên Tông, có người thất vọng vì chẳng thu được gì nhiều, lại càng có người bi thống vô cùng vì đã mất đi sư huynh đệ trong di chỉ, vừa thấy trưởng bối sư môn liền ôm đầu khóc rống.
"Cuối cùng các ngươi cũng ra rồi."
Đại trưởng lão và Bạch Khuê cùng một nhóm trưởng lão Thần Ý Môn, nhìn thấy Lăng Trần và đông đảo đệ tử Thần Ý Môn đi ra, cũng thở phào một hơi. Nhìn chung các tông môn khác, lần này tiến vào di chỉ Thiên Tông đều tử thương không ít, mà Thần Ý Môn, không một đệ tử quan trọng nào thương vong, đây đã là một chuyện rất may mắn.
Cách đó không xa, Diệp Nam Thiên thấy Lăng Trần bình an trở về, sắc mặt cũng hơi trầm xuống, ánh mắt có chút âm trầm nhìn về phía Long Dương.
"Sư phụ dường như tức giận rồi."
Vân Thiên Hà nhỏ giọng nói sau lưng Long Dương.
"Không còn cách nào, chúng ta không thể hoàn thành nhiệm vụ, sư phụ nhất định sẽ trách tội." Sắc mặt Long Dương cũng có chút khó coi. Lần này không thể trừ khử Lăng Trần là do hắn đã quá sơ suất, không chỉ vậy, còn kéo theo cả Tống Hải Lam. Nếu Diệp Nam Thiên biết được, không nổi trận lôi đình mới là lạ.
"Cái gì? Vương Viêm bị giết? Là ai, là ai làm!"
Đúng lúc này, một giọng nói phẫn nộ vang vọng khắp doanh địa.
Mọi người đưa mắt nhìn theo hướng âm thanh, đó là khu vực của Kinh Sát Môn.
Trong lòng Lăng Trần cảm thấy không ổn, nhưng hắn cũng không hoảng hốt, người của Kinh Sát Môn không biết người giết Vương Viêm là hắn.
Thế nhưng, Long Dương và Vân Thiên Hà ở gần đó nghe thấy lời này, lại liếc nhìn nhau một cái, khóe miệng bất chợt nhếch lên một nụ cười hiểm độc...