Các trưởng lão của Kinh Sát Môn ai nấy đều phẫn nộ ngút trời. Vương Viêm chính là đệ tử thiên tài hàng đầu của Kinh Sát Môn, vậy mà lại bị giết chết bên trong di chỉ Thiên Tông. Đối phương quả thực to gan lớn mật, không hề xem Kinh Sát Môn ra gì.
Giết chết Vương Viêm chẳng khác nào chặt đứt hy vọng của thế hệ trẻ Kinh Sát Môn.
"Rốt cuộc là kẻ nào, nếu để lão phu bắt được hắn, nhất định sẽ khiến hắn sống không bằng chết!" Đại trưởng lão Kinh Sát Môn mặt mày lạnh tanh, cất giọng băng giá.
"Kẻ có thể giết được Vương Viêm ít nhất cũng phải có thực lực top 10 Thiên Bảng, cũng chỉ có vài người như vậy, hoặc chính là do đệ tử Ma Đạo làm." Một trưởng lão khác của Kinh Sát Môn phân tích.
Lúc này, một đệ tử Kinh Sát Môn biết chuyện bước lên nói: "Trưởng lão, theo đệ tử được biết, không phải thiên tài top 10 Thiên Bảng, e rằng cũng chẳng phải cao thủ Ma Đạo, mà là một người tên Vô Trần."
"Vô Trần? Kẻ này là ai?" Trưởng lão Kinh Sát Môn híp mắt, trong đáy mắt lóe lên một tia hàn quang.
"Đệ tử không biết, Vô Trần này từ đầu đến cuối đều đeo mặt nạ. Hắn đầu tiên là nẫng tay trên của Vương Viêm sư huynh, sau lại giết đệ đệ của huynh ấy là Vương Song. Vương Viêm sư huynh sớm đã tuyên bố tất sát Vô Trần, hai người đã kết thù không đội trời chung. Sở dĩ đệ tử nói là Vô Trần, là vì kẻ này có hiềm nghi lớn nhất, hơn nữa có đệ tử còn tận tai nghe người khác nói, chính Vô Trần đã giết Vương Viêm sư huynh." Đệ tử Kinh Sát Môn kia nói.
Những lời này, Long Dương nghe rõ mồn một, trên mặt hắn cũng nhanh chóng hiện lên một nụ cười xán lạn. Ánh mắt hắn rơi trên người Lăng Trần, cố ý nói lớn: "Lăng Trần sư đệ, Vô Trần không phải là bí danh của ngươi sao? Không ngờ thực lực của ngươi lại giấu giếm sâu như vậy, ngay cả nhân vật như Vương Viêm cũng có thể dễ dàng chém giết."
"Cái gì?"
Lời này lọt vào tai mọi người của Kinh Sát Môn, nhất thời dấy lên một trận xôn xao.
Đại trưởng lão và Thượng Quan Thu Thủy cũng đều kinh ngạc. Vô Trần đúng là Lăng Trần, nhưng với thực lực của Lăng Trần, làm sao có thể giết được Vương Viêm, cao thủ xếp hạng thứ 19 trên Thiên Bảng? Chuyện này sao có thể?
Sắc mặt Lăng Trần cũng trầm xuống, lập tức lạnh giọng nói: "Long Dương sư huynh, lời không thể nói bừa. Vương Viêm là cao thủ xếp hạng mười chín trên Thiên Bảng, sư đệ sao có thể là đối thủ của hắn được."
"Nói bừa?"
Long Dương cười lạnh: "Lăng Trần, nếu đã làm, sao lại không dám thừa nhận? Tuy ngươi thật sự không phải đối thủ của Vương Viêm, nhưng ta làm sao biết ngươi có phải đã dùng thủ đoạn gì để ám toán hắn hay không."
"Long sư huynh nói không sai!"
Vân Thiên Hà cũng nhếch miệng cười, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Lăng Trần: "Không tin các ngươi cứ lục soát người hắn thử xem, nhất định có thể tìm ra thứ gì đó, ví dụ như chiếc mặt nạ mà Vô Trần đeo, hay là Diệt Sinh Đao của Vương Viêm! Nếu Vương Viêm thật sự bị tiểu tử này giết chết, thì Diệt Sinh Đao hơn phân nửa là đang ở trên người hắn!"
Vân Thiên Hà vừa dứt lời, Lăng Trần cũng khẽ nhíu mày. Diệt Sinh Đao của Vương Viêm quả thực đang ở trên người hắn, hắn đang định đến hắc thị để xử lý món đồ này, tiện đường còn có thể bán được giá tốt.
Trên người đệ tử tông môn đều mang theo vật phẩm chứa đồ. Đệ tử chân truyền của Thần Ý Môn đều có túi trữ vật, loại túi này được luyện chế từ da của dị thú "Không Thanh Mãng", trông có vẻ nhẹ nhàng và không lớn, nhưng bên trong lại chứa được không ít đồ.
"Hừ, tiểu tử, nếu ngươi thật sự không thẹn với lòng, vậy có dám giao túi của ngươi ra đây để chúng ta kiểm tra một phen không?"
Nghe Long Dương và Vân Thiên Hà nói vậy, đại trưởng lão Kinh Sát Môn lập tức cảm thấy Lăng Trần có hiềm nghi rất lớn, liền từng bước tiến về phía hắn, khí tức cường đại tỏa ra từ trên người.
"Túi trữ vật là vật riêng tư, sao có thể tùy tiện để các ngươi muốn tra là tra?" Kiếm ý quanh thân Lăng Trần không hề bị khí thế của đối phương áp đảo, sắc mặt vẫn bình thản đáp lời.
Trên người hắn vốn không có túi trữ vật nào, chỉ có một chiếc Thiên Phủ Giới, sao có thể để cho người của Kinh Sát Môn kiểm tra. Huống hồ Kinh Sát Môn là cái thá gì, hắn đường đường là đệ tử chân truyền của Thần Ý Môn, sao có thể chịu sự uy hiếp của bọn chúng.
"Che che đậy đậy như thế, chẳng lẽ tiểu tử nhà ngươi thật sự có tật giật mình?" Đại trưởng lão Kinh Sát Môn sắc mặt âm trầm, lạnh lùng quát.
"Đại trưởng lão, cần gì nhiều lời, cứ áp giải hắn về Kinh Sát Môn của chúng ta rồi nói."
"Không sai, ta không tin dùng đại hình tra tấn mà hắn còn có thể cứng miệng."
"Ta thấy hay là phế tiểu tử này trước đi, xem hắn còn dám dối gạt đại trưởng lão nữa không."
Các trưởng lão Kinh Sát Môn ai nấy đều sát khí đằng đằng, dù tội danh của Lăng Trần chưa được chứng thực, trong lòng họ đã khẳng định Lăng Trần chính là hung thủ.
"Đệ tử Thần Ý Môn ta, từ khi nào đến lượt một Kinh Sát Môn nhỏ nhoi ức hiếp." Một luồng khí tức cường đại không kém cũng được phóng ra, đại trưởng lão Thượng Quan Hoành chậm rãi bước tới, đôi mắt già nua tuy có phần vẩn đục, nhưng ánh nhìn lại sắc bén như kim châm.
Một trưởng lão Kinh Sát Môn thấy Thượng Quan Hoành lên tiếng, liền khinh thường nói: "Thần Ý Môn, ha ha, lẽ nào ngươi còn tưởng mình là bá chủ võ lâm ngày trước sao? Thần Ý Môn bây giờ chẳng qua chỉ là một tông môn hạng hai mà thôi."
"Hiện tại đệ tử Thần Ý Môn có hiềm nghi sát hại đại đệ tử của Kinh Sát Môn ta, phải áp giải về nghiêm thẩm, đừng có dẫn lửa thiêu thân, mang đến đại họa cho Thần Ý Môn các ngươi, bằng không đến lúc đó hối hận không kịp."
Bạch Khuê đứng sóng vai cùng Thượng Quan Hoành, trợn mắt quát: "Nực cười, nói mồm không bằng chứng, hôm nay mà để các ngươi mang Lăng Trần đi, Thần Ý Môn chúng ta còn mặt mũi nào tồn tại trong võ lâm. Chuyện này đừng hòng nghĩ tới, ai dám động đến nó một sợi tóc, không chết không thôi."
Đại trưởng lão Kinh Sát Môn hừ lạnh một tiếng, khí tức khổng lồ ép xuống khiến mặt đất lõm vào: "Chỉ bằng ngươi ư, giết ngươi như làm thịt chó lợn. Tiểu tử, ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói cho lão phu."
Dứt lời, đại trưởng lão Kinh Sát Môn trực tiếp lờ đi Thượng Quan Hoành và Bạch Khuê, vươn tay, chụp về phía Lăng Trần, xem ra đúng là muốn cưỡng ép bắt giữ hắn.
"Cút!"
Thượng Quan Hoành nổi giận, bước một bước ra, chân khí cuồn cuộn như thủy triều lan tỏa. Lão liên tiếp đạp chân xuống đất, xuất hiện trước người Lăng Trần, chặn đường đại trưởng lão Kinh Sát Môn, thân thể vững như Thái Sơn, sừng sững bất động.
"Tự tìm chết, Băng Sơn Quyền!"
Nắm đấm chân khí màu vàng đất ầm ầm bắn ra, đại trưởng lão Kinh Sát Môn hét lớn một tiếng, quyền kình nghiền ép về phía Thượng Quan Hoành, lướt đi đến đâu liền cuốn lên một cơn lốc xoáy, hút hết cát bụi gần đó vào trong, thể hiện uy lực kinh người, phảng phất như có thể nhấc bổng cả một ngọn núi nhỏ.
"Phách Không Chưởng!"
Y phục trên người Thượng Quan Hoành không gió mà bay ngược ra sau, lão khẽ hạ thấp trọng tâm, một chưởng tưởng như chậm mà lại cực nhanh bổ ra. Phốc! Chưởng kình ngưng tụ, một chưởng đánh tan nắm đấm chân khí màu vàng, phát ra tiếng kim loại ma sát ken két.
"Mau nhìn, người của Kinh Sát Môn và Thần Ý Môn đánh nhau rồi."
"Kinh Sát Môn này thật đúng là bá đạo, chưa có chứng cứ xác thực Vương Viêm là do Lăng Trần giết đã muốn áp giải người đi, rõ ràng là không xem Thần Ý Môn ra gì."
"Còn không phải sao, người mà bị áp giải đi rồi, không chết cũng bị lột một lớp da, vu oan giá họa."
"Chuyện này có thể trách ai, vốn dĩ Kinh Sát Môn đã không nghi ngờ đến Lăng Trần, ai ngờ nội bộ của bọn họ lại lục đục, lại còn chỉ đích danh là Lăng Trần gây ra, khiến người ta không thể không nghi ngờ."
"Xem ra vận số của Thần Ý Môn đã hết! Ta vốn tưởng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, bây giờ xem ra không hẳn vậy. Thần Ý Môn loạn trong giặc ngoài, đã sa sút đến mức ngay cả Kinh Sát Môn cũng có thể tùy ý bắt nạt, thật đáng thương!"
"Đúng vậy, một Thần Ý Môn ngay cả thiên tài nhà mình cũng không bảo vệ được, e rằng sau này sẽ không còn ai dám gia nhập nữa."
Vô số tiếng bàn tán vang lên, đa số mọi người đều khoanh tay đứng nhìn, họ vui vẻ xem kịch hay, muốn biết Lăng Trần, một tuyệt thế thiên tài đã vượt qua mọi thử thách, cuối cùng sẽ có kết cục ra sao.
Theo tình thế này, nếu không bắt được Lăng Trần, Kinh Sát Môn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.