“Tiểu lão công, lại nhớ ta sao?” Thanh âm yêu mị đến tận xương từ đầu điện thoại kia truyền đến, đúng là của Tiêu Đại Nhi.
“Nàng chừng nào thì trở về?” Đường Kim trực tiếp hỏi, hắn quả thật đang nhớ Tiêu Đại Nhi, đã gần một năm không gặp yêu nữ này làm cho hắn rất hoài niệm nàng, loại hoài niệm như thể thuốc phiện, thân thể tuyệt vời kia chạm vào là không thể quên được thậm chí lâm vào điên cuồng.
“Nhiều lắm thì một tháng nữa ta sẽ trở về a. ” Tiêu Đại Nhi phát ra tiếng cười nhẹ, nghe vẫn kiều mỵ quyến rũ vô cùng, “Tiểu nam nhân, nếu chàng thật sự rất nhớ ta thì cũng có thể tới tìm ta. ”
“Không đi, ta hiện tại rất chán ghét người ngoại quốc, không đi nước ngoài. ” Đường Kim không chút do dự nói.
“Tiểu nam nhân, nghe có vẻ chàng rất tức giận, muốn ta giúp chàng giảm nhiệt không?” Thanh âm Tiêu Đại Nhi lập tức trở nên càng thêm yêu mị, cố ý kích động dục vọng Đường Kim, hiển nhiên nàng không thật sự muốn giúp Đường Kim trừ hỏa, mà là đổ thêm dầu vào lửa.
Trên thực tế, Đường Kim quả thật cũng bùng lên hỏa diễm hừng hực, đồng thời còn oán thầm Tiêu Đại Nhi là đồ yêu nữ, vậy mà câu dẫn hắn qua điện thoại.
“Tiểu lão công, chàng đang vì người tu tiên Tây phương công kích các đại gia tộc Hoa Hạ mà căm tức sao?” Thanh âm Tiêu Đại Nhi âm đột nhiên trở nên dị thường thánh khiết trong xanh, lần này thật đúng là tiêu diệt hỏa diễm trong lòng Đường Kim.
“Nàng đã biết chuyện này ?” Đường Kim có chút kinh ngạc hỏi.
Tiêu Đại Nhi lại cười hì hì:“Đương nhiên biết, tiểu lão công, người ta hiện tại rất lợi hại a, quả thực chính là không gì không biết ấy chứ. ”
“Vậy nàng biết ta lần sau nhìn thấy nàng sẽ làm cái gì không?” Đường Kim tức giận hỏi.
“Biết a, nhưng ta không nói cho chàng đâu ahihi!” Tiêu Đại Nhi khôi phục thanh âm kiều mỵ.
Đường Kim có chút buồn bực, nếu Tiêu Đại Nhi đang ở trước mặt hắn, hắn nhất định đặt nàng trên đùi rồi ra sức đánh cái mông, sau đó xé váy nàng, hung hăng làm chuyện xấu hổ trẻ nhỏ không nên biết!
Đáng tiếc nàng hiện tại cũng không ở trước mặt hắn, lại còn ở một địa phương hắn xa lạ nên không có cách nào trực tiếp thuấn di tới.
Đường Kim chỉ đành áp chế tà hỏa trong lòng, tạm thời âm thầm ghi nhớ chuyện này, sau đó mở miệng hỏi:“Đại Nhi, nàng có biết đám người Tây phương đó từ đâu chui ra không?”
“Tiểu nam nhân, cái này ta cũng không phải rất rõ ràng a, ta cũng mới không lâu gần đây mới bắt đầu chú ý tới chuyện nước ngoài cũng có rất nhiều người tu tiên. ” Tiêu Đại Nhi nũng nịu hồi đáp:“Trong khoảng thời gian này ta sẽ tra một chút, có tin tức gì ta lại báo cho chàng nhé!”
“Nàng cẩn thận một chút, những người đó không hề ít Nguyên Anh kỳ. ” Đường Kim có chút không quá yên tâm nói.
Tiêu Đại Nhi cũng nhẹ nhàng cười;“Tiểu nam nhân, yên tâm a, cho dù là Nguyên Anh kỳ ta cũng không sợ bọn họ. ”
“Được rồi, tóm lại tra được đám người Tây phương hay không không phải điều trọng yếu nhất, trọng yếu nhất là nàng mau trở về cho ta!” Đường Kim có chút khó chịu nói một câu, sau đó liền tắt điện thoại, yêu nữ này không biết đang làm cái gì, đi nước ngoài lâu như vậy cũng không trở về!
Thu hồi di động, Đường Kim tiếp tục nằm ở mặt cỏ, đầu óc vẫn như cũ có chút lung tung, hôm nay đã xảy ra nhiều chuyện quá mức, sự tình hắn cần lo lắng cũng quá nhiều, hiện tại hắn phải khiến chính mình bình tĩnh hơn một chút.
Chiếu lại những chuyện hôm nay như xem một bộ phim điện ảnh trong đầu, Đường Kim rốt cục xác nhận, trước mắt mà nói, mỹ nữ hắn quan tâm trên cơ bản sẽ không gặp nguy hiểm nữa, mặc dù gặp nguy hiểm, hắn cũng kịp cứu viện, vấn đề duy nhất nằm ngay ở mấy vị mỹ nữ Thiên Nam đại học.
Tô Vân Phỉ Judy cùng Mộc Vũ cho dù đều là người thường, làm xác suất các nàng bị người tu tiên chú ý giảm đi rất nhiều, nhưng vẫn không thể nói các nàng hoàn toàn an toàn, mà mặt khác, Tiểu Đậu Nha hiện tại cũng là người tu tiên, theo lý thuyết, hắn tựa hồ cũng có thể đưa Tiểu Đậu Nha Thiên đạo tiên cảnh, nhưng nếu như vậy, cuộc sống bình thường của Tiểu Đậu Nha khẳng định hoàn toàn bị hắn phá hủy.
Nhiều lần suy nghĩ, Đường Kim rốt cục vẫn quyết định không quấy rầy Tiểu Đậu Nha, cô gái từ trung học đến đại học vẫn đều đang khắc khổ học tập, nàng có mục tiêu của chính mình, khác với mấy người Diệp Tử Vận Băng Di, rời đi một năm cũng có thể một lần nữa trở lại cuộc sống bình thường, Tiểu Đậu Nha một khi rời đi một năm, chờ nàng lại trở về, chỉ sợ chẳng thể như cũ, điều này đối với nàng mà nói chưa chắc là chuyện tốt.
Về phần an toàn của nàng, Đường Kim cũng không phải đặc biệt lo lắng, bởi vì hắn đã quyết định, một đoạn thời gian tiếp theo, hắn sẽ ở lại đại học Thiên Nam, chỉ cần hắn ở đây, với tu vi hiện tại cùng thần thức linh mẫn của hắn, trên cơ bản chỉ cần có người tu tiên xuất hiện phụ cận, hắn có thể cảm giác được.
“Ta là hảo đệ tử, về sau cũng muốn hảo hảo học tập mỗi ngày trên giường. ” Đường Kim lầm bầm, sau đó lại lấy di động, tìm vị trí hiện tại của Tô Vân Phỉ, hắn rốt cục quyết định không đi tìm Judy nữa, hắn muốn trước tiên cùng mỹ nữ lão sư trao đổi một chút kinh nghiệm học tập.
Đại học Thiên Nam, đối diện cửa chính có một nhà ăn mới mở, một nữ tử thành thục xinh đẹp đang ngồi trên một cái ghế dài, mặt bàn trước mắt nàng là một phần món ăn mới hết hơn một nửa, thoạt nhìn nàng tựa hồ không muốn ăn, mà ánh mắt của nàng cũng rất lơ đãng, tựa hồ có cái tâm sự gì.
“Tô lão sư, đang nhớ đệ tử tốt nhất của nàng sao?” Thanh âm cười hì hì truyền vào trong tai nữ tử xinh đẹp, làm nàng bừng tỉnh lại.
Nữ tử xinh đẹp hơi ngẩng đầu, nhìn nam sinh đối diện, mặt đẹp đỏ lên, trong giọng nói thoáng có chút buồn bực:“Ta còn lâu mới nhớ chàng!”
“Tô lão sư, xem kìa, nàng vừa mới thừa nhận, ta quả nhiên là đệ tử tốt nhất của nàng!” Nam sinh tự nhiên chính là Đường Kim, mà nữ tử hiển nhiên chính là Tô Vân Phỉ, nhìn chằm chằm khuôn mặt thẹn thùng xinh đẹp của Tô Vân Phỉ, Đường Kim có chút động tâm.
Kỳ thật nếu đặt Tô Vân Phỉ vào dàn harem của Đường Kim, tuyệt đối không tính là xuất sắc nhất, luận dung mạo cùng dáng người, nàng cùng Hàn Tuyết Nhu Kiều An An so sánh kỳ thật đều có chênh lệch không nhỏ, nhưng trên người nàng lưu giữ vẻ đẹp khó tả, hơn nữa nàng từng có thân phận lão sư, từ đó làm Đường Kim luôn cảm giác được một loại tư vị đặc biệt.
“Ta cũng không cần loại đệ tử như chàng!” Tô Vân Phỉ cắn răng trừng mắt nhìn Đường Kim một cái, hắn mà là hảo đệ tử sao, có hảo đệ tử nào như hắn dám đem lão sư đặt tại bục giảng phòng học làm chuyện thiếu nhi chớ biết không?
“Tô lão sư, mỹ nữ lão sư mà nói dối thì không phải hảo mỹ nữ, nàng sao lại nói dối?” Đường Kim cười sáng lạn với Tô Vân Phỉ, “Nàng bởi vì nhớ ta mà dến cơm nước cũng không ăn, nếu ta không phải đệ tử tốt, nàng có thể nhớ ta như vậy không?”
“Ta không nhớ chàng!” Tô Vân Phỉ có chút buồn bực nói, có điều trong lòng đã hơi hơi chột dạ, bởi vì nàng vừa rồi thật đúng là suy nghĩ về Đường Kim.
Kỳ thật, đoạn thời gian gần đây, mỗi khi ở một mình, nàng vẫn thường xuyên nhớ về những chuyện khi nàng ở chung với hắn.
Chương 1377 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]