Mặc dù hôm nay là tiết đoan ngọ, trường học cho nghỉ, nhưng Tô Vân Phỉ cũng không về nhà, một phương diện là thành phố Minh Hồ cách huyện Lâm Biên khá xa, mặt khác, lần trước nàng vừa mới ở nhà mấy ngày, lần này cũng chỉ có ba ngày nghỉ, nên nàng lười trở về.
Đường muội Tô Manh vừa gọi điện thoại tới, trong điện thoại lại nhắc tới Đường Kim, cho nên sau khi tắt điện thoại Tô Vân Phỉ đã không tự giác lại nghĩ về Đường Kim.
Cho tới nay, quan hệ giữa nàng với Đường Kim làm nàng luôn có chút nơm nớp lo sợ, cho dù sau khi vào đại học Thiên Nam nàng đã không còn là lão sư Đường Kim, nhưng nói thế nào hai người vẫn có ba năm làm thầy trò, nếu việc này truyền ra, kiểu gì cũng bị một ít người nói này nói nọ.
Thẳng đến buổi tối kia, Đường Kim mang nàng trở lại Ninh Sơn nhị trung, sau đó hoàn toàn chiếm lấy, nàng mới có loại cảm giác như trút được gánh nặng, nàng đúng là nữ nhân truyền thống điển hình, hơn nữa vì cho rằng mình căn bản không có cách nào thoát khỏi Đường Kim, nên liền bắt đầu nghĩ rằng, nếu ván đã đóng thuyền, vậy an tâm làm nữ nhân của hắn đi.
Mà tháng trước, trong nhà gặp chuyện không may, cha mẹ sống chết không rõ, Đường Kim ở thời điểm nàng kinh hoảng nhất mang nàng trở lại nhà cũ, sau đó liên tiếp làm các chuyện khó tin, thậm chí còn mua một tòa biệt thự, an bài cuộc sống tiếp theo cho cha mẹ nàng, thời điểm đó, nàng rốt cục có cảm giác tìm được chỗ dựa.
Nàng cũng là nữ nhân, nữ nhân trời sinh luôn muốn tìm nam nhân để dựa vào, mấy ngày nay, Tô Vân Phỉ thấy lòng luôn có chút an tâm, nàng thậm chí lúc ở một mình còn tự nói, kỳ thật nam nhân nhỏ hơn nàng vài tuổi này cũng không tệ lắm, ngoại trừ ở trên giường luôn hành nàng chết không được sống không xong ra, các phương diện khác hắn thật sự không tồi chút nào.
Nhưng mà, ngay lúc nàng vừa mới có chút an tâm, Đường Kim lại biến mất, hơn nữa lập tức biến mất không còn bóng dáng tăm hơi, không có tin tức gì, cứ như vậy một tháng, nàng đã thử gọi điện thoại, nhưng người nhận cuộc gọi vậy mà là Tần Thủy Dao, nghe Tần Thủy Dao lúc ấy hỏi nàng tìm Đường Kim có chuyện gì, nàng cảm thấy lòng vô cùng xấu hổ, phải biết rằng, Tần Thủy Dao cũng là đệ tử nàng, mà lão sư bây giờ tựa hồ biến thành tiểu tam, nên nàng cái gì cũng chưa nói, liền tắt điện thoại.
Từ đó, Tô Vân Phỉ bắt đầu lo được lo mất, nàng bắt đầu đoán Đường Kim chính là tìm kiếm kích thích, chỉ muốn chịch được mỹ nữ lão sư, hiện tại đã chịch được, hắn đã không còn hứng thú, tuy rằng nàng rất nhanh lại nói với bản thân hắn không phải người như vậy, chắc chỉ là có việc đột xuất thôi, nhưng suy đoán này tựa như ác mộng, luôn bám lấy trí óc nàng không thoát đi được.
Bởi vậy vừa rồi nhận được cuộc gọi của Tô Manh, nghe Tô Manh hỏi tỷ phu ở đâu, nàng lại bắt đầu cảm thấy, mình có phải đã bị tên đệ tử cực phẩm lưu manh đáng chết kia vứt bỏ không.
“Tô lão sư thân ái, nàng suy nghĩ cái gì vậy? Ta ngay tại trước mặt nàng, nàng không cần tiếp tục nhớ nữa. ” Thanh âm Đường Kim lại truyền vào trong tai của nàng, làm Tô Vân Phỉ từ chút hoảng hốt bừng tỉnh.
Tô Vân Phỉ mặt đẹp hơi đỏ lên, nàng hít một hơi, rồi sau đó nhìn Đường Kim, ánh mắt có chút phức tạp:“Thời gian vừa rồi chàng đi nơi nào?”
Tuy rằng Tô Vân Phỉ tận lực khiến ngữ khí bình tĩnh, nhưng trong lòng vẫn có chút khẩn trương, nàng sợ từ trong miệng Đường Kim nhận được đáp án mình không muốn nghe, nàng sợ mình thật sự bị tiểu nam sinh này từ bỏ, tuy rằng nàng cảm thấy hắn nếu lại xuất hiện, hẳn sẽ không phải thật sự từ bỏ nàng, nhưng nàng vẫn rất muốn biết nguyên nhân hắn biến mất lâu như vậy.
“Đoạn thời gian trước a?” Đường Kim trừng mắt, “Tô lão sư, ta nói ta cứu vớt thế giới, nàng khẳng định không tin, ài, kỳ thật ta thật sự đi cứu vớt thế giới, sau đó đã xảy ra nhiều chuyện ngoài ý muốn, ta bị nhốt ở một địa phương khỉ ho cò gáy, thiếu chút nữa không trở về nổi, mà khi ta vừa thoát được, liền lập tức tới tìm hảo lão sư thân ái, nàng hiện tại có một chút cảm động nào không?”
“Ta gọi điện thoại cho chàng, bất quá, là Tần Thủy Dao nhận. ” Tô Vân Phỉ cúi đầu nói.
“Ồ, trước khi ta đi cứu vớt thế giới liền đưa di động cho nàng, địa phương đó không có tín hiệu di động. ” Đường Kim giải thích một chút, “Về sau có khả năng chuyện ta biến mất sẽ còn tái diễn, nàng chỉ cần biết, mặc kệ ai bắt máy, phiền toái nàng gặp đều có nhờ người đó, nhất định nàng ấy sẽ giúp nàng giải quyết. ”
“Chẳng lẽ đợi lát nữa chàng lại muốn đi?” Tô Vân Phỉ thoáng chần chờ rồi lại hỏi.
“Đương nhiên không, đi để làm chi?” Đường Kim có chút ngạc nhiên hỏi.
Tô Vân Phỉ đột nhiên cảm thấy tâm tình của mình tốt hẳn lên, nàng không trả lời Đường Kim, chỉ hỏi lại:“Chàng ăn cơm chưa?”
“Hình như chưa, bất quá ta hiện tại không cần ăn, đợi lát nữa ăn cái khác là được, đương nhiên, thân ái, nàng nên ăn nhiều một chút. ” Đường Kim liếc mắt nhìn hai quả núi cao đồ sộ của Tô Vân Phỉ, không chút hoang mang nói.
Tô Vân Phỉ mặt đẹp hơi đỏ lên, sau đó không nói gì nữa, cúi đầu, tiếp tục ăn bữa tối, nàng phát hiện mình đột nhiên thèm ăn, mà nàng cũng biết đúng là thật nên ăn nhiều một chút, nói cách khác, kiểu gì lát nữa cũng bị Đường Kim hành cho thừa sống thiếu chết.
Mặc dù Tô Vân Phỉ vẫn không biết Đường Kim một tháng qua đi nơi nào, cũng không biết hắn rốt cuộc đang làm cái gì, nhưng nàng kỳ thật đã chiếm được đáp án mình mong muốn.
Nàng cũng không muốn chứng thực, đương nhiên, nàng cũng biết Đường Kim sẽ không thật sự vừa thoát khốn liền lập tức tìm nàng, nhưng đối với nàng mà nói, quan trọng là hắn tới nơi này tìm nàng, hơn nữa hắn vẫn như cũ ở trước mặt nàng ba hoa chích chòe.
Vốn nàng không thể thản nhiên đồng ý hắn thích nàng, nhưng hiện tại, sau khi hắn đã chân chính có được nàng,nàng lại không thể chịu được nếu ngày nào đó hắn rời đi.
Cũng may, hết thảy vẫn bình thường, qua một tháng, lo lắng cùng suy đoán của nàng, chẳng qua là tự mình dọa mình thôi.
Dưới ánh mắt chăm chú Đường Kim, Tô Vân Phỉ dùng tư thế thục nữ tao nhã từ từ ăn xong bữa tối, ước chừng nửa giờ sau, hai người mới đứng dậy rời khỏi nhà ăn, mà vừa mới ra khỏi cửa, Đường Kim đã ôm vòng eo Tô Vân Phỉ.
“Trước tiên cùng ta vào trường học một chút, được không?” Tô Vân Phỉ nhẹ giọng nói, nàng hiển nhiên có chút lo lắng Đường Kim dùng thuấn di trực tiếp mang nàng về ký túc xá.
Đại học Thiên Nam giờ phút này xem ra có chút vắng vẻ, hôm nay dù sao cũng là tiết đoan ngọ, rất nhiều người đã trở về, mà người ở lại nếu không trong ký túc xá, thì hẳn là đi ra ngoài chơi.
Tô Vân Phỉ tựa vào người Đường Kim, chậm rãi đi dưới sân trường, ngẫu nhiên gặp vài cặp tình lữ chính diện đi qua, nàng lúc đầu còn có chút không quá tự nhiên, nhưng dần dần nàng phát hiện kỳ thật người khác căn bản không chú ý nàng, nên cũng bắt đầu trở nên thản nhiên dần.
Mà cuối cùng, khi nàng ôm cánh tay Đường Kim, cùng nhau đi vào ký túc xá nghiên cứu sinh, đã thoải mái hơn rất nhiều, có lẽ, thẳng đến giờ khắc này, nàng mới chính thức hoàn toàn chấp nhận quan hệ bản thân cùng Đường Kim, không còn rối rắm chuyện tình cảm thầy trò, mà là quan hệ tình lữ chân chính.
Chương 1378 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]