Virtus's Reader
Lão Bà Của Ca Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 1380: CHƯƠNG 1379: DÙ SAO TA MỚI LÀ LÃO SƯ

“Hương Hương còn chưa trở về, hình như trong nhà có chuyện. ” Trở lại ký túc xá, Tô Vân Phi mở miệng nói một câu.

“Ta biết, hôm nay có gặp nàng ấy. ” Đường Kim thuận miệng hồi đáp.

Tô Vân Phi nhất thời ngẩn ra:“Chàng hôm nay đã gặp Hương Hương?”

“Đúng vậy, Hương Hương hôm nay thiếu chút nữa bị người khác đánh chết, ta mới cứu nàng một mạng. ” Đường Kim gật gật đầu,

“Vậy nàng không có việc gì chứ?” Tô Vân Phi nhất thời có chút thân thiết hỏi.

Tuy rằng Tô Vân Phi cùng Bối Hương Hương ở chung cũng không tính là rất lâu dài, nhưng Bối Hương Hương ai gặp cũng quý mến kia làm cho nàng có chút quan tâm.

“Yên tâm đi, nàng ấy rất tốt. ” Đường Kim ôm Tô Vân Phi ngồi xuống bên giường, “Bất quá, ta phỏng chừng nàng ấy về sau sẽ không đến nữa. ”

Thấy Tô Vân Phi tựa hồ còn muốn hỏi cái gì, Đường Kim liền nói thêm:“Thân ái, đừng hỏi chuyện Hương Hương nữa, ngày mai nàng gọi điện thoại cho nàng ấy là được, hiện tại, chúng ta hảo hảo học tập đi. ”

“Học tập cái gì a?” Tô Vân Phi sắc mặt ửng đỏ, nhưng cũng có chút buồn bực, người này tới nơi này học tập?

“Đương nhiên là học tập chuyện chế tạo nhân loại… … ” Đường Kim cười hì hì bên tai Tô Vân Phi, sau đó liền hôn lên cặp môi anh đào ngọt như đường.

Buổi tối hôm nay, Đường Kim hóa thân làm đệ tử hư hỏng hướng dẫn hảo lão sư từng bước một, mà hảo lão sư Tô Vân Phi lại đành trở nên khuất phục nghe lời đệ tử hư đốn.

(Lão sư ngây thơ và cậu học trò mới lớn may mắn:v)

Đường Kim trước tiên dùng mười phút dạy kỹ xảo nấu cháo lưỡi cho Tô Vân Phi, lại dùng năm phút đồng hồ trình bày và phân tích chuyện quần áo chỉ là chướng ngại với nhân loại, tiếp theo dùng vài giờ giáo dục Tô Vân Phi tầm quan trọng của các tư thế chế tạo nhân loại, cuối cùng, lại dùng một giờ chứng minh tiềm năng vô tận của nhân loại, thẳng đến khi đào móc hoàn toàn tiềm lực của nàng, làm nàng không còn một tia khí lực nào mới thôi.

“Tô lão sư, về sau nàng phải học tập nhiều hơn để làm đệ tử tốt. ” Đường Kim một bên thưởng thức hai quả bưởi căng tràn của Tô Vân Phi, một bên thấp giọng nói bên tai nàng.

“Ta mới không cần làm đệ tử tốt. ” Tô Vân Phi thở gấp, nàng hiện tại cũng chỉ đủ sức nói chuyện, “Ta là lão sư chàng, chàng phải nghe ta mới đúng. ”

“Thân ái, đây gọi là người giỏi làm thầy, tại phương diện này ta tuyệt đối là lão sư. ” Đường Kim cười hì hì, “Nàng nếu không chịu phục, có thể khiêu chiến ta, nếu đêm nay nàng thắng thì ta để nàng làm lão sư. ”

“Ta mặc kệ, dù sao ta mới là lão sư. ” Tô Vân Phi hờn dỗi, sau đó lại ngáp một cái, “Không nói với chàng nữa a, ta rất mệt. ”

Hơi hơi vặn vẹo một chút thân thể mềm mại đầy đặn, Tô Vân Phi đưa cánh tay ôm Đường Kim, rồi sau đó cúi đầu nói:“Không cho chàng thừa dịp ta đang ngủ đi tìm Judy. ” Thanh âm càng ngày càng nhỏ, vừa mới dứt lời, Tô Vân Phi mỏi mệt không chịu nổi liền chìm vào mộng đẹp.

“Chờ nàng tỉnh đi tìm Judy mới tốt a. ” Đường Kim lầm bầm, sau đó cũng nhắm mắt lại, nhưng cũng không ngủ, mà tiến vào một loại trạng thái nửa mộng nửa tỉnh.

Thân thể hắn tựa hồ đã ngủ, nhưng thần thức lại nhẹ nhàng đi ra ngoài, lấy một loại trạng thái quái dị, theo dõi hết thảy chung quanh, đây là một loại theo dõi không hoàn toàn, nếu có cái gì không bình thường phát sinh, hắn hơn phân nửa sẽ tỉnh dậy.

Đương nhiên, buổi tối nay, đại học Thiên Nam cũng không phát sinh cái gì đặc biệt, Đường Kim cùng Tô Vân Phi ngủ thẳng đến hừng đông.

“Nên rời giường rồi. ” Sáng sớm, Tô Vân Phỉ mơ mơ màng màng than thở một câu, ánh mắt còn không có mở, liền theo bản năng xuống giường, ngáp một cái, đi vào phòng tắm, trực tiếp mở nước lạnh, dội từ đầu đến chân.

Tháng sáu ở thành phố Minh Hồ thời tiết đã có chút nóng, bất quá sáng sớm dùng nước lạnh khiến nàng giật mình một cái, sau đó liền chân chính tỉnh lại.

Tô Vân Phi kỳ thật vốn có thói quen sau khi rời giường sẽ chạy bộ, đại bộ phận thời gian nàng đều không cần đồng hồ báo thức, có điều hiện tại sau khi thanh tỉnh, nàng rốt cục nhớ tới trên giường còn có một nam nhân, một nam sinh tối hôm qua đã ép nàng nhũn như mỳ sợi.

Xoa xoa khuôn mặt, Tô Vân Phi rướn mình lên, nói với Đường Kim còn trên giường một câu:“Êu êu, chàng đứng lên cùng ta chạy bộ đi, đã thật lâu hai chúng ta không được cùng nhau chạy bộ. ”

Cũng không quản Đường Kim có đáp ứng hay không, Tô Vân Phi dùng một phút tùy tiện tắm táp một chút, vừa mới lau khô chuẩn bị mặc quần áo, liền cảm giác được một thân thể từ phía sau tiến lên.

“Tô lão sư, chạy bộ chẳng qua cũng chỉ vì rèn luyện thân thể, kỳ thật chúng ta không cần chạy bộ cũng có thể rèn luyện thân thể, tỷ như bây giờ… … ” Đường Kim thở vào tai nàng, lời còn chưa dứt, hai vú cao ngất căng tròn liền bị một cặp ma chưởng bắt lấy nặn thành muôn hình vạn trạng, cùng lúc đó, một cây côn cứng rắn nóng như lửa từ phía sau đóng dí nàng sát vào vách tường phòng tắm.

Bảy giờ rưỡi, bãi bóng đại học Thiên Nam.

Tô Vân Phi một thân mặc đồ thể dục chạy chậm trên đường, khuôn mặt xinh đẹp ướt đẫm mồ hôi, làn da trắng nõn lộ ra đỏ bừng, nhìn qua giống như là vừa mới chạy vài vòng, mà phía sau nàng, một tên mặc tây trang giày da đang không chút hoang mang chạy, trước sau vẫn cùng Tô Vân Phi vẫn duy trì khoảng cách trên dưới mười mét.

Trên đường giờ phút này cũng có người khác chạy bộ, bãi bóng còn có người luyện sút gôn, làm cho người ta cảm khái trai nghèo đúng là trai nghèo, con nhà giàu ở trên giường luyện sút gôn với mỹ nữ, còn bọn họ chỉ có thể ở sân bóng luyện sút gôn, loại chênh lệch trời sinh này, thật sự không có cách nào bù lại a.

Cũng có người sáng sớm đọc sách, cách đó không xa còn có tên đang rống to học mấy câu tiếng Anh, bất quá, so sánh với tên mặc tây trang đeo giày da chạy bộ thì người kia tựa hồ bình thường hơn một ít.

Mặc tây trang đeo giày da chạy bộ kỳ thật đúng là Đường Kim, hắn đang mặc bộ tây trang có chút xa hoa, dưới chân cũng đeo đôi giày da khá quý báu, đây là Kiều An An từng mua cho Đường Kim, bất quá hắn rất ít khi mặc.

Vừa mới bị Đường Kim dày vò thừa sống thiếu chết, nên Tô Vân Phi cố ý lừa hắn nói phải về nhà, bảo hắn ăn mặc đàng hoàng một chút, Đường Kim vừa mặc vào bộ đồ này, Tô Vân Phi đã nói không quay về, giờ ra sân chạy bộ cùng nàng một chút.

Thân là một Nguyên Anh kỳ, mặc tây trang đeo giày da chạy bộ tự nhiên không phải vấn đề gì lớn, cho nên Đường Kim tuy rằng biết mỹ nữ lão sư muốn trả thù hắn một chút, cũng không thay quần áo, cứ như vậy cùng nàng chạy, có điều hắn cố ý ở chạy phía sau, nhìn chằm chằm bờ mông vểnh cao kia, một bên chạy một bên nói thầm, lúc ở phòng tắm càng mê người hơn a, quần áo quả nhiên là thiên địch của sự phát triển nòi giống nhân loại.

“Tô sư tỷ, ngươi hôm nay có chút muộn a!”

Ngay lúc Đường Kim thưởng thức cặp mông đẹp vểnh cao kia, một tên dở hơi xơi cám lợn nào đó từ phía sau đuổi tới, có chút nhiệt tình chào hỏi Tô Vân Phi.

Chương 1379 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!