"Khinh Vũ tỷ tỷ, cái này kỳ thật cũng không kỳ quái, Phi Nhi tỷ ở cùng phụ thân một thời gian rất dài, vượt xa ta, hơn nữa, lần gần nhất hắn nhìn thấy ta, ta lúc đó mới không đến một tuổi, mà lần cuối hắn nhìn thấy Phi Nhi tỷ, Phi Nhi tỷ đã mười tuổi, vì vậy, hắn đương nhiên càng ấn tượng với Phi Nhi tỷ hơn. " Đường Kim tự mình giải thích, "Hơn nữa, Phi Nhi tỷ mang họ Kim giống hắn, mà ta lại họ Đường, vì vậy hắn khẳng định càng dễ cho rằng Phi Nhi tỷ mới là nữ nhi của hắn. "
"Ừ, nói như vậy cũng đúng. " Tần Khinh Vũ hiển nhiên cũng hiểu được suy đoán này không có vấn đề.
Thoáng trầm ngâm một chút, Tần Khinh Vũ tiếp tục hỏi: "Vậy ngươi bây giờ định làm như thế nào? Chuyện này, muốn nói cho mẹ của ngươi không?"
"Đợi vài ngày đã. " Đường Kim lắc đầu, "Trước hết để hắn nghỉ ngơi một chút, sau đó ta gọi Vũ Tuyết tỷ tỷ đến hỗ trợ xem xét, sau đó, bất luận kết quả như thế nào, ta đều nói chuyện này với mẫu thân, mặc dù hắn đã mất đi trí nhớ, ta cũng phải để mẫu thân biết rõ tình huống thật sự của hắn. "
"Ừ, ta nghĩ, mẹ của ngươi sẽ muốn đến gặp phụ thân ngươi đấy. " Tần Khinh Vũ nhẹ nhàng gật đầu, rồi sau đó hơi do dự, nàng thấp giọng hỏi, "Đường Kim, ngươi có cảm thấy không? Phụ thân ngươi hiện tại tu vi rất thấp, chỉ là Nguyên Anh kỳ, với tu vi như thế, rút cuộc là làm cách nào để từ Tiên Giới tới chỗ này?"
"Có lẽ, hắn cũng có tiên thuyền hoặc pháp bảo gì đó. " Đường Kim kỳ thật cũng có chút mê hoặc, "Ta lúc trước đã dùng thần nhận thức tìm tòi tại Thông Thiên thành, nhưng không tìm được hắn, nhìn qua, hắn tựa hồ là gần đây mới tới, về phần hơn hai mươi năm trước, hắn đến cùng là ở nơi nào, hiện tại xem ra hoàn toàn chìm trong mê hoặc. "
"Được rồi, đừng nghĩ nhiều như vậy, có lẽ chờ hắn nghỉ ngơi một chút, sẽ nhớ ra rất nhiều chuyện, đến lúc đó, hắn nhất định sẽ nói với Phi nhi. " Tần Khinh Vũ suy nghĩ một chút rồi nói.
"Tạm thời cũng chỉ có thể như vậy. " Đường Kim hiển nhiên cũng không có biện pháp tốt hơn.
"Đúng rồi, Đường Kim, sao bây giờ ngươi đã trở về rồi? Thời điểm này, đáng ra phải ở thọ yến của Hoàng Phủ Thương Hải chứ?" Tần Khinh Vũ rốt cuộc nhớ tới chuyện này, "Còn có Tiên Tiên nữa? Ngươi đã trả Tiên Tiên về Hoàng Phủ thế gia rồi à?"
Đường Kim lắc đầu, cũng không giấu giếm, liền đơn giản kể lại một chút chuyện xảy ra ở Hoàng Phủ thế gia.
"Ngươi vứt Tiên Tiên vào Thiên đường rồi ?" Tần Khinh Vũ có chút dở khóc dở cười, "Vậy ngươi bây giờ vào thăm nàng một chút đi, chuyện nơi đây, ta cùng Phi nhi sẽ xử lý, có tin tức ta sẽ nói cho ngươi biết. "
"Được rồi, Khinh Vũ tỷ tỷ, ta đi trước. " Đường Kim nhẹ nhàng gật đầu.
"Đừng khổ sở, hết thảy sẽ tốt thôi. " Tần Khinh Vũ nhẹ nhàng ôm lấy Đường Kim.
Đường Kim cũng nhẹ nhàng ôm Tần Khinh Vũ, sau đó hôn lên gò má trắng nõn của nàng một cái, một giây sau, hắn liền đột nhiên biến mất, xuất hiện ở trong Thiên đường.
Kỳ thật, Đường Kim cũng không phải vội vã đến dỗ dành Tiêu Dao Tiên Tiên, hắn vốn cũng không muốn ly khai Tần Khinh Vũ, chẳng qua là, hắn hiện tại tâm tình thật sự không tốt lắm, mà nếu tiếp tục ở trong Hoàng Kim cung, hắn sẽ cảm thấy một loại áp lực, vì vậy, hắn cần đổi địa phương, giải sầu một chút, tạm thời di chuyển tầm mắt.
Chẳng qua là tiến vào Thiên đường, Đường Kim liền phát hiện tình huống bên trong hoàn toàn khác tưởng tượng của hắn, hắn nghĩ rằng Tiêu Dao Tiên Tiên đang bị nhốt trong này không thể động đậy, nhưng trên thực tế, Tiêu Dao Tiên Tiên đang cùng Angel trò chuyện rất vui vẻ.
"Oa, Thiên Sứ tỷ tỷ, cảm giác khi sờ chỗ này của ngươi rất không tệ !" Tiêu Dao Tiên Tiên giờ phút này vừa la hét vừa đem bàn tay nhỏ bé sờ soạng bầu ngực cao ngất của Angel.
Đường Kim không thể nhịn được nữa, lấy tay đánh bốp một cái vào bàn tay Tiêu Dao Tiên Tiên, đẩy cái tay không thành thật xuống, sau đó xuất hiện ở bên cạnh Angel, tức giận hỏi: "Nha đầu ngốc, nàng đang làm gì vậy?"
"Không làm cái gì a, ta chỉ là cùng Thiên Sứ tỷ tỷ nghiên cứu cách để dáng người trở nên tốt hơn!" Tiêu Dao Tiên Tiên vẻ mặt vẻ mặt vô tội, "Ảo giác đáng chết, Thiên Sứ tỷ tỷ thật đẹp… , “lòng dạ” cũng lớn… , không giống ngươi, ta muốn sờ cặp tỷ muội song sinh cũng không chịu, quá keo kiệt á!"
"Nha đầu ngốc, từ lúc nào nàng lại có hứng thú với nữ nhân ?" Đường Kim có chút buồn bực, nha đầu kia không phải là thật sự có khuynh hướng đi ngược với tiến hóa đấy chứ?
"Ảo giác đáng chết, ta chỉ là hiếu kỳ thôi!" Tiêu Dao Tiên Tiên bĩu môi, "Ngươi xem Thiên Sứ tỷ tỷ kìa, dáng người thật sự rất hoàn mỹ, mà ngươi nữa phát hiện chưa? Hai bên ngực Thiên Sứ tỷ tỷ giống nhau như đúc, hình dạng giống nhau, một chút điểm phân biệt cũng không có, ta cảm thấy cái này thật sự quá thần kỳ rồi!"
"Tiếp tục trông chừng nàng ấy, đừng để cho nàng ấy không có việc gì lại sờ loạn, ta đi trước!" Đường Kim vốn dĩ tâm tình không tốt, hiện tại tâm tình càng không tốt rồi, vì vậy chỉ là phân phó Angel một câu, liền lập tức rời khỏi Thiên đường.
Trong nháy mắt đó, hắn còn nghe được Tiêu Dao Tiên Tiên lầm bầm: "Quỷ hẹp hòi, không sờ thì không sờ, lão nương sờ bản thân không được sao?"
Đường Kim lúc này trực tiếp về tới Phàm giới, bởi vì hắn phát hiện, thật ra thì vẫn là Phàm giới mới giúp tâm tình của hắn bình tĩnh nhất, đương nhiên, Phàm giới nơi đây, cũng có rất nhiều mỹ nữ xinh đẹp.
Nhưng bây giờ, Đường Kim không đi tìm những mỹ nữ kia, một lần hắn xuất hiện ở thành phố Ninh Sơn, nằm lẳng lặng ở đỉnh núi, hắn cần suy tư một vài vấn đề, một ít vấn đề hắn không muốn nghĩ, nhưng lại không thể không lo nghĩ.
Mà vấn đề này, vẫn liên quan đến phụ thân hắn Kim Thiếu Hoàng.
Kim Thiếu Hoàng đột nhiên xuất hiện, tuy rằng với hắn mà nói hẳn là chuyện tốt, nhưng chẳng biết tại sao, hắn luôn có một loại dự cảm, đặc biệt là sau khi hắn phát hiện Kim Thiếu Hoàng rõ ràng đã mất đi rất nhiều trí nhớ, loại dự cảm này càng thêm mãnh liệt, điều này làm hắn bắt đầu hoài nghi, Kim Thiếu Hoàng xuất hiện, có khả năng cũng không phải ngẫu nhiên.
Đối với một người tìm kiếm phụ thân vài chục năm mà nói, Đường Kim hiển nhiên rất không muốn đi hoài nghi phụ thân của mình, nhưng mà, hắn hiện tại, gánh vác rất nhiều trách nhiệm, hắn phải cân nhắc giúp mẹ cả hắn, cũng phải cân nhắc cho mỹ nữ bên cạnh hắn, hắn có trách nhiệm bảo hộ các nàng, vì vậy, cho dù trong nội tâm rất không muốn đi hoài nghi Kim Thiếu Hoàng, nhưng hắn lại không thể không hoài nghi, một người mất trí nhớ như Kim Thiếu Hoàng, một Nguyên Anh kỳ như Kim Thiếu Hoàng, rút cuộc là làm thế nào để đi tới Thông Thiên thành, lại còn trùng hợp tìm được Hoàng Kim cung ?
"Ta hận nhất là mất trí nhớ!" Đường Kim trong lòng rối rắm, đây cũng không phải là lần thứ nhất hắn gặp phải chuyện mất trí nhớ, lúc trước Lan Điệp mất trí nhớ, khiến cho hắn rất phiền muộn, hiện tại, Kim Thiếu Hoàng khó khăn lắm mới xuất hiện, nhưng mà lại mất trí nhớ, đây là tình huống rắm thối gì, loại chuyện này, tại sao luôn ập xuống đầu hắn vậy?
"Ồ?" Nghĩ đến Lan Điệp, Đường Kim đột nhiên ngồi dậy, nữ nhân kia, có lẽ rất am hiểu với chuyện mất trí nhớ này nọ ? Có nên tìm nàng không đây?
Chương 1971 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]