Virtus's Reader
Lão Bà Của Ca Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 1973: CHƯƠNG 1972: KHÔNG CHỈ HAI NGƯỜI

Đường Kim nhớ tới Lan Điệp, hoặc là nói, là Cung Ngọc Điệp, nữ nhân tu luyện Vong Tình quyết, có thể làm bản thân tùy thời đều có thể mất trí nhớ, đối với mất trí nhớ phải nói là chuyên gia, bây giờ vấn đề ;à, hắn đến cùng có nên đi xin nàng giúp đỡ không?

Dù sao, trong lòng hắn, người chuyên gia này kỳ thật cũng rất không đáng tin cậy.

"Được rồi, trước tiên không đi tìm nàng, nhờ Vũ Tuyết tỷ tỷ xem qua rồi nói sau. " Đường Kim rốt cục quyết định không đi tìm Cung Ngọc Điệp quá sớm, bởi vì chứng kiến Cung Ngọc Điệp hắn sẽ nhớ tới Lan Điệp, mà tâm tình hắn hiện tại vốn không tốt, đến lúc đó chỉ sợ càng hỏng bét.

Đường Kim lại một lần nữa nằm xuống, trong đầu hiện lên tất cả trí nhớ cùng ấn tượng về Kim Thiếu Hoàng, kỳ thật, ấn tượng của hắn với vị cha này không được sâu sắc, điều sâu nhất là khi phát hiện lá thư của hắn trong Hoàng Kim cung, mà lá thư này, cũng làm cho hắn tìm được mẫu thân Đường Uyển Hân, càng làm cho hắn kiên định tìm về phụ thân hơn.

Nhưng bây giờ, lúc phụ thân hắn, Kim Thiếu Hoàng chính thức xuất hiện, thì Đường Kim lại phát hiện, bản thân tựa hồ cũng không hưng phấn như trong tưởng tượng, càng không vui vẻ như tưởng tượng, đơn giản là, Kim Thiếu Hoàng tự động xuất hiện, so với Kim Thiếu Hoàng trong tưởng tượng của hắn, kỳ thật hoàn toàn khác nhau.

"Tưởng tượng cùng sự thật dù sao vẫn luôn không giống nhau a!" Đường Kim âm thầm cảm khái, sau đó hắn đột nhiên lại ý thức được một sự kiện, kỳ thật, hắn hiện tại cũng là một phụ thân rồi, hắn không thể để con của hắn, về sau chỉ có chút ấn tượng mơ hồ, hắn có lẽ cần về gặp con gái một chtus, còn cần gặp Lạc Phỉ Phỉ đang mang thai.

Thần thức đảo qua thành phố Thục đô ngoài ngàn dặm, Đường Kim rất nhanh tìm được nữ nhi bảo bối của hắn, Tiểu Anh vẫn như cũ thích gây chuyện vô cùng, mà giờ khắc này,nàng đang ở cùng Đường Uyển Hân, mà thấy vậy, cũng làm cho Đường Kim buông tha ý định lập tức đi gặp Đường Tiểu Anh.

Đường Kim quyết định chờ vài ngày nữa, làm rõ ràng tình huống của Kim Thiếu Hoàng, thì hắn sẽ tìm mẫu thân, đồng thời đi gặp con gái, hiện tại, tới gặp Lạc Phỉ Phỉ thôi.

Năm giờ chiều, Lạc Bắc, Lạc gia.

Lạc Phỉ Phỉ đang ngồi trong phòng khách, vừa xem tivi vừa ăn hoa quả, một bàn hoa quả bị nàng dùng tốc độ cực nhanh tiêu diệt, trong khoảng thời gian này, nàng vẫn luôn cảm thấy rất đói, lượng cơm ăn mỗi ngày đã không thể dùng chữ kinh người để hình dung, hoàn toàn có thể nói là khủng bố.

Nói đơn giản, mỗi ngày từ sáng sớm đến tối, ngoại trừ thời gian ngủ, lúc khác, nàng trên cơ bản đều đang ăn c.

Cũng may Lạc Phỉ Phỉ không thiếu tiền, bằng không thì riêng chi phí ăn uống của nàng, cũng đủ để làm một gia đình phá sản.

"Phỉ Phỉ. " Có một thanh âm ôn nhu đột nhiên truyền vào trong tai Lạc Phỉ Phỉ, Lạc Phỉ Phỉ nhất thời giật mình, có chút hoài nghi mình nghe lầm, quay đầu, nàng lập tức liền mừng rỡ không thôi, "Lão công!"

Thả xuống chén đĩa đã trống rỗng, Lạc Phỉ Phỉ liền nhào về phía Đường Kim, cho dù mang thai hài tử, nhưng động tác của nàng vẫn như cũ rất nhanh nhẹn, thoáng cái sẽ đem cả người áp vào lòng Đường Kim.

Đường Kim ôm lấy Lạc Phỉ Phỉ, không chút khách khí nhanh chóng sờ soạng mấy lần, sau đó cho ra kết luận: "Thân ái, những địa phương nên lớn đều trở nên càng lớn. "

"Phụ nữ có thai chính là như vậy !" Lạc Phỉ Phỉ làm nũng nói: "Lão công, chàng tới vừa vặn, chàng dẫn ta ra ngoài ăn gì đi, ta muốn ăn cay, nhưng gia gia cùng cha mẹ luôn miệng nói phụ nữ có thai ăn cay không tốt, hiện tại đồ ăn của ta đều là bọn hắn chuẩn bị, chàng dẫn ta ra ngoài ăn bữa tiệc lớn đi!"

"Được rồi, nàng muốn ăn cái gì?" Đường Kim thuận miệng hỏi.

"Ta muốn ăn quá nhiều thứ a… , bất quá chàng dẫn ta đi trước… , A… , đi xa một chút, đừng ở thành phố Lạc Bắc, miễn cho gia gia bọn hắn lại tìm đến. " Lạc Phi Phi có chút không kịp chờ đợi nói.

"Ta trực tiếp dẫn nàng đi thành phố Minh Hồ. " Đường Kim rất nhanh đã có quyết định, ôm Lạc Phỉ Phỉ thuấn di đi tới khách sạn Mỹ Đại Nhi ở thành phố Minh Hồ, "Phỉ Phỉ, chúng ta ở đây ăn tiệc đứng đi, những thứ kia rất phong phú, nàng muốn ăn cái gì cũng được, mà nếu nàng không ưa thích, chúng ta đổi địa phương đi ăn lẩu. "

"Nơi này đi!" Lạc Phỉ Phỉ rốt cuộc ly khai khỏi Đường Kim ôm ấp, sau đó lôi kéo Đường Kim bước nhanh vào quán rượu, một bộ dáng đã sắp đói chết.

Nửa giờ sau, Đường Kim nhìn Lạc Phỉ Phỉ ngồi đối diện đang hăng hái tiêu diệt đồ ăn, rốt cuộc cảm khái: "Hai người ăn cơm đúng là lợi hại hơn một người a!"

Ở đó vừa vặn nửa giờ, Lạc Phỉ Phỉ tối thiểu đã tiêu diệt 10 suất đồ ăn người thường, mặc dù là siêu cấp tham ăn như Đường Kim năm đó, bây giờ cũng có chút bội phục Lạc Phỉ Phỉ.

"Không chỉ là hai người ăn đâu nhé!" Lạc Phi Phi lúc này ngẩng đầu đáp một câu, sau đó tiếp tục vùi đầu ăn uống.

"Không chỉ hai người?" Đường Kim ngẩn ngơ, sau đó theo bản năng nhìn cái bụng đã khá to của Lạc Phỉ Phỉ, "Phỉ Phỉ, chẳng lẽ là song sinh?"

Kỳ thật Lạc Phỉ Phỉ hiện tại mang thai mới ba tháng, nhưng bụng đã rất lớn, nhìn qua quả thật là có thể sinh đôi.

"Sinh ba. " Lạc Phỉ Phỉ lại ngẩng đầu nói một câu, tiếp theo tiếp tục ăn.

Đường Kim nhất thời có chút há hốc mồm, trách không được Phỉ Phỉ lão bà đói thành như vậy, hiện tại phải là bốn người cùng ăn a.

Mang thai ba nên sức ăn của Lạc Phỉ Phỉ tương đối kinh người, nếu Đường Kim hiện tại cùng nàng đấu chuyện ăn cơm, hơn phân nửa sẽ không sánh bằng nàng, Lạc Phỉ Phỉ chiến đấu trọn vẹn một giờ, mới xem như chấm dứt, mà Đường Kim thì cái gì cũng không ăn, lẳng lặng nhìn Lạc Phỉ Phỉ ăn uống thả cửa, mà giờ khắc này Lạc Phỉ Phỉ, chẳng biết tại sao, cho hắn một loại cảm giác càng mê người càng xinh đẹp.

"Rốt cuộc ăn no rồi!" Lạc Phỉ Phỉ hài lòng thở dài, sau đó lại có chút ít ngây thơ nhìn Đường Kim: "Lão công, ta hình như ăn quá no rồi… , đi không nổi, chàng ôm ta về nhà đi. "

Đường Kim cứ như vậy lại ôm Lạc Phỉ Phỉ về tới Lạc gia, lại về tới phòng khách.

"Lão công, ta mệt nhọc, ngủ một hồi đã. " Lạc Phỉ Phỉ ở trong ngực Đường Kim lầm bầm một câu, sau đó không bao lâu, nàng liền ngủ thật say.

Tham ăn lại rất giỏi ngủ, đây là đặc điểm của phụ nữ có thai, Đường Kim cũng hiểu rõ, cho nên cũng không cảm thấy ngạc nhiên, hắn cứ như vậy ôm Lạc Phỉ Phỉ, lẳng lặng ngồi trên ghế sô pha, đợi nàng tỉnh lại.

Nhưng Lạc Phỉ Phỉ ngủ một giấc, vậy mà suốt cả một buổi tối, tận đến sáng ngày thứ hai, nàng mới mang vẻ mặt lười biếng tỉnh lại, mà câu nói đầu tiên là: "Lão công, ta thật đói a!"

Đường Kim nhất thời dở khóc dở cười, Phỉ Phỉ lão bà thoạt nhìn tựa hồ là bị đói nên tỉnh.

"Thân ái, nàng rửa mặt đi, ta dẫn nàng đi ăn điểm tâm. " Đường Kim ôn nhu nói một câu, nhưng vào lúc này, hắn lại đột nhiên cảm thấy Tần Khinh Vũ kêu gọi.

"Khinh Vũ tỷ tỷ, làm sao vậy?" Đường Kim liền vội vàng hỏi.

"Phi nhi tìm ngươi, nàng có chút chuyện liên quan tới phụ thân muốn nói với ngươi. " Tần Khinh Vũ nhu hòa nói.

Chương 1972 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!