“Khinh Vũ tỷ tỷ, ta muốn chờ một chút đã. ” Đường Kim chần chờ một chút rồi nói.
“Ân, không vấn đề, Phi Nhi cũng không phải thực gấp, trễ chút không có việc gì. ” Tần Khinh Vũ hồi đáp.
Hai người lại ở trong lòng hàn huyên vài câu, sau khi Lạc Phỉ Phỉ tắm xong, hai người liền tạm thời chặt đứt liên hệ, mà Đường Kim lại cùng Lạc Phỉ Phỉ ăn bữa sáng, mà bữa sáng này, đến tận chín giờ sáng mới chấm dứt.
“Phỉ Phỉ, ta phải đi rồi, lần sau có thời gian, ta lại đến gặp nàng. ” Đường Kim lúc này mở miệng cáo biệt.
“Ân, lần sau gặp lại. ” Lạc Phỉ Phỉ hiển nhiên đã sớm có chuẩn bị, nàng dịu ngoan trả lời một câu, sau đó nhẹ nhàng hôn lên trên mặt Đường Kim, “Nhớ phải đến thăm ta cùng con nhiều vào. ”
“Nhất định. ” Đường Kim sờ sờ phần bụng phình to của Lạc Phỉ Phỉ, cảm thụ ba tiểu sinh mệnh bên trong, nhẹ nhàng thở ra, “Thân ái, ta đi trước. ”
Thuấn di một cái, Đường Kim về tới Hoàng Kim cung, tiếp theo, hắn nhìn thấy Kim Phi Nhi.
Trong hoa viên, bên cạnh ao hoa sen, Kim Phi Nhi lẳng lặng ngồi, chỉ có mình nàng, Kim Cầm không có mặt, Tần Khinh Vũ cũng vậy, bên dưới ao có mấy con kim ngư bơi qua bơi lại, Kim Phi Nhi giống như là nhìn chằm chằm vào kim ngư, nhưng trên thực tế, nhìn kỹ có thể phát hiện, kim ngư du động kiểu gì, con mắt của nàng cũng không nhìn chúng.
“Phi Nhi tỷ. ” Đường Kim ngồi xuống cạnh Kim Phi Nhi.
“Đệ đệ, ngươi đã trở lại. ” Kim Phi Nhi rốt cục phản ứng, nàng quay đầu, hướng về phía Đường Kim miễn cưỡng cười, chỉ là tươi cười, nhìn giống như là khóc vậy.
“Phi Nhi tỷ, nàng không sao chứ?” Đường Kim nhịn không được hơi thương xót trong lòng, tỷ tỷ kì thật cũng thừa nhận áp lực tương đối lớn, mà bên cạnh nàng, gần như không có người chân chính quan tâm nàng, Kim Cầm và nàng tuy rằng thân như tỷ muội, nhưng chung quy chỉ là thị nữ, mà đệ đệ hắn, sau khi nhận thức nàng, lại rất ít khi gặp nàng.
Đường Kim hiểu được, kỳ thật Kim Phi Nhi có khả năng càng khó chịu hơn hắn, chỉ sau mười tuổi hắn mới có ý niệm tìm kiếm phụ thân trong đầu, còn Kim Phi Nhi, từ khi phụ thân biến mất, đã luôn luôn cố gắng vì sự kiện này.
“Phụ thân đã dậy, đầu óc cũng thanh tỉnh hơn một ít, ta cùng hắn hàn huyên thật lâu, ta có thể xác định một sự kiện. ” Kim Phi Nhi nhìn Đường Kim, ngữ khí sâu sắc, “Ta có thể khẳng định, hắn quả thật là phụ thân của chúng ta, nhưng mà, ta không biết, mấy năm nay trên người hắn rốt cuộc đã xảy ra sự tình gì, trí nhớ của hắn nhìn qua giống như rõ ràng hơn, nhưng chính là loại rõ ràng này, ngược lại làm cho ta có cảm giác sợ hãi. ”
“Phi Nhi tỷ, đây là ý tứ gì?” Đường Kim nhất thời có chút mê hoặc.
“Ta vốn tưởng rằng, phụ thân chỉ là quên một số chuyện, nói như vậy, luôn có cơ hội nhớ ra, nhưng mà, ta hiện tại lại phát hiện, sự tình không phải như vậy. ” Kim Phi Nhi thấp giọng nói:“Phụ thân không chỉ là quên đi, rất nhiều trí nhớ của hắn đã hoàn toàn cải biến. ”
“Phi Nhi tỷ, nàng nói cụ thể hơn được không?” Đường Kim cũng ẩn ẩn có một loại cảm giác không ổn.
“Phụ thân còn nhớ rõ ta. ” Kim Phi Nhi nhẹ nhàng thở ra một hơi, “Nhưng trong trí nhớ của hắn, ta chính là con gái ruột, mà không phải con gái nuôi, hắn cũng có một chút ấn tượng với ngươi, nhưng trong ấn tượng của hắn, ngươi là hôn phu có hôn ước từ nhỏ của ta, mà không phải con hắn, mặt khác, còn có một sự kiện, hắn, hắn không nhớ rõ… … ”
Nói tới đây, Kim Phi Nhi ngừng lại, tựa hồ rất khó nói ra.
Trong lòng Đường Kim hơi trầm xuống, rốt cục nhịn không được hỏi:“Hắn không nhớ rõ mẫu thân, đúng không?”
Kim Phi Nhi không nói gì, chỉ là yên lặng gật đầu, hai giọt lệ lăn xuống, rồi sau đó, nàng rốt cục nhịn không được, nhào vào trong lòng Đường Kim, thanh âm nức nở:“Đệ đệ, ngươi nói xem tại sao có thể như vậy? Phụ thân rốt cuộc đã xảy ra sự tình gì? Là ai cải biến trí nhớ của hắn? Mấy năm nay, hắn rốt cuộc bị tra tấn gì?”
Đường Kim không nói gì, chỉ là ôm lấy thân thể mềm mại của Kim Phi Nhi, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi, hắn cũng rất khó chịu, nhưng hắn không thể khóc sướt mướt, hắn phải nghĩ biện pháp giải quyết mấy vấn đề này, hắn muốn biết rõ ràng hết thảy.
Đợi Kim Phi Nhi bớt nức nở đi, Đường Kim mới mở miệng thấp giọng nói:“Phi Nhi tỷ, đừng vội, ta đi tìm Vũ Tuyết tỷ tỷ, để nàng ấy đến kiểm tra một chút, có lẽ nàng ấy có thể tìm được nguyên nhân. ”
“Ân. ” Kim Phi Nhi ly khai khỏi cái ôm của Đường Kim, mặt đẹp hơi đỏ hồng, có vẻ ngượng ngùng, nàng xoa nước mắt, sau đó nhẹ giọng nói:“Đệ đệ, ngươi đi tìm Vũ Tuyết đi. ”
Đường Kim hít vào một hơi, sau đó xuất hiện ở Vạn Bảo lâu, trực tiếp tìm được Vân Vũ Tuyết.
Vài phút sau, Vân Vũ Tuyết liền được Kim Phi Nhi dẫn dắt đi kiểm tra thân thể Kim Thiếu Hoàng, mà Đường Kim cũng không theo vào, hắn lại đi tới chỗ ao hoa sen, lẳng lặng đứng đó.
“Đường Kim, đừng khổ sở, bất luận như thế nào, có hai chuyện, ngươi đã làm được. ” Thanh âm ôn nhu vang lên, Tần Khinh Vũ lặng yên không một tiếng động đi tới cạnh Đường Kim, “Thứ nhất, hắn quả thật là phụ thân ngươi, thứ hai, hắn còn sống, ta nghĩ, kỳ thật nó đã đáng để chúng ta cao hứng. ”
“Khinh Vũ tỷ tỷ, ta hiểu được. ” Đường Kim vươn tay, kéo Tần Khinh Vũ vào trong lòng, “Kỳ thật ta hiểu được, có được kết quả như vậy, ta hẳn phải thấy đủ, đáng tiếc, ta vẫn luôn là người không biết chừng mực, tựa như ta, nguyên bản có được nàng cũng hẳn là đủ rồi, nhưng ta vẫn luyến tiếc những người khác, ta luôn hy vọng hết thảy đều hoàn mỹ, so với truyền thuyết ở Phàm giới còn phải hoàn mỹ hơn. ”
“Chỉ cần ngươi cố gắng đi làm, hết thảy đều sẽ hoàn mỹ. ” Tần Khinh Vũ ôn nhu nói:“Ta tin tưởng ngươi. ”
“Ta cũng tin tưởng. ” Đường Kim chậm rãi nói vài chữ này, sau đó không còn nói chuyện, hắn cứ như vậy ôm lấy Tần Khinh Vũ, lẳng lặng chờ đợi, đợi một cái kết quả chưa biết tốt hay xấu.
Hắn đợi không quá lâu, không đến 15 phút, hắn liền cảm giác được phía sau truyền đến tiếng bước chân, sau đó, hắn xoay người, liền nhìn thấy Vân Vũ Tuyết cùng Kim Phi Nhi cùng nhau đi tới.
“Vũ Tuyết tỷ tỷ, tình huống thế nào?” Đường Kim giờ phút này đã rất tĩnh lặng, cho nên ngữ khí cũng khá bình thản, không có có vẻ vội vàng.
“Đường Kim đệ đệ, thật có lỗi. ” Vân Vũ Tuyết nhẹ nhàng thở dài, “Tin tức tốt là, phụ thân ngươi không có vấn đề gì về mặt thân thể, mấy năm nay, hắn có lẽ sống không như ý, nhưng khẳng định không phải chịu thương tổn cùng tra tấn quá đáng gì, tin tức xấu chính là, ta không biết hắn vì sao lại mất trí nhớ, điều duy nhất có thể khẳng định là, hắn mất trí nhớ, khẳng định không phải bởi vì thân thể thương tổn, hệ thần kinh của hắn cũng không có vấn đề. ”
“Vũ Tuyết tỷ tỷ, ta hiểu được. ” Đường Kim cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, “Ta phải đi tìm một người. ”
Nói xong câu đó, Đường Kim lại đột nhiên biến mất, làm cho ba cô gái ở đây đều có chút buồn bực, đồng thời còn có chút lo lắng.
Chương 1973 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]