“Angel, xử lý sạch sẽ đi, đừng làm dơ nơi này. ” Đường Kim thản nhiên nói.
"Ân. " Angle lên tiếng, mấy đạo bạch quang bắn ra, thi thể trên mặt đất, trong nháy mắt đã bị bạch quang triệt để diệt sạch, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, chính là hài cốt không còn chân chính.
"Hứa Nguyện tên ngu ngốc này, giao cho nàng chậm rãi hành hạ, đừng để hắn chết quá nhanh. " Đường Kim lại phân phó một câu.
"Biết rồi, ta đúng lúc đang nhàm chán, ta sẽ hảo hảo tra tấn hắn. " Angle vũ mị cười cười.
Cái nụ cười quyến rũ này có chút câu dẫn người, bất quá, những nam nhân này ở đây ngoại trừ Đường Kim, không ai dám động tâm với nàng, cũng không cách nào động tâm, bởi vì trong mắt bọn hắn, cái nụ cười câu dẫn người này, là chính thức câu hồn, bọn hắn nếu thực động tâm, liền bị hồn phi phách tán, không lưu lại nửa điểm dấu vết.
"Tốt rồi, các vị, tiệc tối xem ra đã kết thúc sớm, các ngươi bây giờ muốn về nhà không?" Đường Kim quay đầu nhìn về đám người Phương Luân, cười sáng lạn.
"Đường cung chủ, chúng ta tự nhiên là muốn về nhà, chẳng qua, chúng ta còn có thể trở về sao?" Phương Luân lộ ra một nụ cười khổ.
"Các ngươi nếu thật sự muốn trở về, vậy dĩ nhiên là có thể. " Đường Kim thản nhiên nói: "Sống chết của các ngươi, ta kỳ thật cũng không quan tâm, mặc dù sau khi ra ngoài, các ngươi còn là địch nhân của ta, ta cũng tùy thời có thể giải quyết các ngươi, đây không phải uy hiếp, ta chỉ là ưa thích nói sự thật. "
Vung tay lên, Đường Kim tiếp tục nói: "Tốt rồi, các ngươi đi ra ngoài đi!"
Ngay khi Đường Kim vung tay lên, đám người Phương Luân, Liễu Vô Thiên đã rời khỏi Thiên đường, ngay cả Vạn Bảo lão nhân cũng đồng dạng biến mất.
"Lão công, chúng ta cũng phải đi ra ngoài rồi, Tử Vận cùng Ngọc Đồng hiện tại cũng phải đi xử lý chuyện Phi Thiên các cùng Bàn Long bảo, còn nữa ta cũng phải an bài chuyện tiếp nhận Tiên minh. " Tiêu Đại Nhi lúc này cũng mở miệng nói.
"Được rồi, ta đưa các nàng đi ra ngoài. " Đường Kim gật đầu, hiện tại đang là thời cơ rất tuyệt hảo, không thể chậm trễ thời gian của các nàng.
Đường Kim trực tiếp mang Tiêu Đại Nhi cùng hai mỹ nữ đi cùng nàng, Diệp Tử Vận, Tiếu Ngọc Đồng ra khỏi Thiên đường, mà đến bây giờ, còn lưu lại tại Thiên đường, ngoại trừ Hứa Nguyện đang rên rỉ không ngừng cùng Angle đang rất hứng thú tra tấn Hứa Nguyện, cũng chỉ có Đường Kim cùng Băng Sương tỷ muội.
"Này, chúng ta phải về nhà ngủ !" Băng Sương tỷ muội cùng thúc giục Đường Kim, có chút bất mãn.
"Tốt, chúng ta về nhà ngủ. " Đường Kim ôm Băng Sương tỷ muội, đột nhiên biến mất, một giây sau, ba người liền đi tới Phàm giới, xuất hiện ở biệt thự của Đường Kim gần đại học Thiên Nam.
"Này, chúng ta muốn tự ngủ!"
"Không phải là cùng ngươi ngủ!"
Băng Sương tỷ muội phát hiện mình trực tiếp xuất hiện trên giường lớn trong phòng ngủ, lập tức bắt đầu kháng nghị.
"Băng Đường lão bà thân ái, cùng ta ngủ, thì các nàng sẽ ngủ càng sướng. " Đường Kim lần nữa buông lỏng ra một người trong đó, rồi lại trực tiếp đè một người xuống, hôn về phía bờ môi anh đào của nàng, hai tay cũng nhanh chóng sờ mó lung tung.
"Ưm!" Một tiếng rên rỉ trầm thấp từ bên cạnh truyền đến, Băng Sương dưới thân bắt đầu đáp lại, mà cùng lúc đó, Đường Kim cảm giác được có một thân thể mềm mại đặt ở trên lưng của mình.
Băng Sương tỷ muội hiển nhiên không phải động vật máu lạnh chân chính, các nàng cũng là nữ nhân, vì vậy, bị Đường Kim trêu chọc, các nàng cũng rốt cuộc có phản ứng của nữ nhân bình thường.
Băng Sương tỷ muội phối hợp làm Đường Kim có chút hưng phấn, lần này, vì phòng ngừa các nàng lại giữa đường chạy trốn, hắn ôm rất chặt Băng Sương dưới thân, không cho nàng cơ hội rời đi.
Thân thể dưới người càng ngày càng nhũn ra, càng ngày càng nóng bỏng, mà Đường Kim dần dần cũng không còn thoả mãn với cảm giác cách một lớp quần áo này, bắt đầu cởi đồ giai nhân ra.
Băng Sương thoáng kháng cự một chút, rồi mặc cho Đường Kim thích làm gì thì làm, vì vậy, không đến một phút đồng hồ, bộ quần áo bó sát màu bạc đã triệt để rời khỏi thân thể của nàng, nội y bao trùm nửa thân trần mê người, da thịt dị thường trắng nõn vô cùng mê người, từng đường cong hoàn mỹ đến mức không thể bắt bẻ, làm Đường Kim trong lúc nhất thời có chút ngơ ngẩn, trong nháy mắt, hắn vậy mà có cảm giác không đành lòng phá hư tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ này.
"Lưu manh, còn có ta nữa!" Sau lưng truyền tới một thanh âm thở gấp trầm thấp, "Sao lúc nào ngươi cũng ưa thích nàng hơn một ít?"
Âm thanh hờn dỗi làm Đường Kim phục hồi tinh thần lại, đưa tay kéo Băng Sương sau lưng lại, dùng tốc độ nhanh nhất, biến nàng thành một cái tác phẩm hoàn mỹ nửa thân trần, sau đó, cứ như vậy, nhìn hai thân thể nửa thân trần giống nhau như đúc, song song nằm dưới thân thể của hắn, trong lúc nhất thời, Đường Kim hoàn toàn ngây dại, hắn cứ như vậy nhìn chằm chằm, nhìn mãi không chán, mà đồng thời, nội tâm ngập tràn lửa nóng, lửa tình hừng hực bốc cháy, dục vọng bộc phát mãnh liệt, không thể đỡ được!
Đường Kim không biết mình nhìn chằm chằm vào các nàng bao lâu, tận đến khi hắn rốt cuộc đồng thời duỗi ra hai tay dò xét ngực của các nàng, chuẩn bị bỏ xuống che lấp cuối cùng trên ngực kia, nhưng đúng lúc này, cửa ra vào lại đột nhiên truyền đến một tiếng kêu: "A!"
Âm thanh giống như một tiếng tiếng sấm, thoáng cái đã đánh thức Đường Kim cùng Băng Sương tỷ muội, Đường Kim theo bản năng thu hồi hai tay, đồng thời quay đầu nhìn về phía cửa ra vào, sau đó, hắn liền thấy được một thiếu nữ khả ái mắt to, đúng là Tiểu Đậu Nha.
Ánh mắt Tiểu Đậu Nha vốn rất lớn, thời điểm này càng lớn hơn nữa, một màn trước mắt, tựa hồ mang đến cho nàng trùng kích cực đại, nên nàng cứ như vậy ngơ ngác đứng ở cửa ra vào, ngơ ngác nhìn Đường Kim, còn có Băng Sương tỷ muội, nói không nên lời.
"Tiểu Đậu Nha, là nàng a. " Đường Kim nhẹ nhàng thở ra, hắn biết rõ Tiểu Đậu Nha một mực lưu lại Phàm giới, cũng không tiến đến Tiên minh, mà tình huống này bị Tiểu Đậu Nha chứng kiến tự nhiên cũng không có gì to tát, bất quá nghĩ lại rất không có khả năng là người khác, hắn vừa rồi tuy rằng mê say thân thể Băng Sương tỷ muội, nhưng cũng không phải hoàn toàn mất đi cảnh giác, cũng chỉ có Tiểu Đậu Nha, đồng dạng là Độ Kiếp kỳ hơn nữa còn không có bất kỳ địch ý gì với hắn nên hắn mới không hề phát hiện
"Đường, Đường Tinh ca. " Tiểu Đậu Nha tựa hồ rốt cuộc phản ứng lại, khuôn mặt đỏ lên, "Đường Tinh ca, ta, ta đi ra ngoài, ta, cái gì ta cũng không thấy… A!"
Nói còn chưa dứt lời, Tiểu Đậu Nha lại kêu một tiếng.
Đường Kim nhất thời dở khóc dở cười: "Tiểu Đậu Nha, nàng hô cái gì? Coi như là nàng đều đã nhìn thấy, cũng không có vấn đề gì a, là người một nhà cả. "
"Đường Tinh ca, Băng Sương tỷ tỷ các nàng, các nàng… " Tiểu Đậu Nha lắp ba lắp bắp, tựa hồ rất muốn nói cái gì, nhưng hết lần này tới lần khác nói không nên lời.
Đường Kim càng thêm không hiểu gì, vừa quay đầu nhìn về phía giường lớn vừa nói: "Băng Đường lão bà làm s… "
Nói còn chưa dứt lời, Đường Kim liền ngây dại, sau đó, hắn liền có chút bi phẫn.
Chương 1993 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]