Trên giường lớn vốn có hai đại mỹ nhân tuyệt sắc giống nhau như đúc, nhưng hiện tại, hai đại mỹ nhân đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, trên giường đã rỗng tuếch!
Trong lúc nhất thời, Đường Kim thật sự rất bi phẫn, cặp song sinh đại lười lại chạy mất!
Hắn dỗ dành các nàng thành như vậy dễ dàng sao? Hắn thật vất vả cuối cùng mới cởi y phục của các nàng ra, chỉ còn lại áo lót a, các nàng cũng không phản đối hắn tiếp tục a, sắp được chính thức nếm thử mùi vị tuyệt vời của cặp song sinh này, hắn có cảm giác như là thịt vịt đến miệng còn bay mất!
Giờ khắc này, Đường Kim vô cùng buồn bực, tựa như một hài tử thích ăn kẹo đường, có người cho hắn một viên kẹo thật to, để hắn liếm mấy cái, rồi lại lấy mất que kẹo, loại cảm giác này, thật sự là không biết nên dùng từ ngữ gì để hình dung, Đường Kim chỉ biết, bản thân rất phiền muộn, vô cùng phiền muộn.
"Đường Tinh ca, thật xấu hổ a. " Tiểu Đậu Nha nhút nhát e lệ nói, "Ta, ta cũng không biết Băng Sương tỷ tỷ các nàng tại sao đột nhiên chạy mất. "
Đường Kim quay đầu nhìn Tiểu Đậu Nha, nhưng không thể nổi giận được, nếu là người khác phá hư chuyện tốt của hắn, hắn ít nhất cũng phải đánh người này một trận, nếu như người đó là mỹ nữ, hắn hơn phân nửa sẽ trực tiếp đè nàng xuống giường chịch cho hả giận, nhưng người này là Tiểu Đậu Nha, cho dù nàng cũng là mỹ nữ, nhưng hắn vô pháp dùng nàng phát tiết lửa giận.
"Không có việc gì, Tiểu Đậu Nha, chuyện không liên quan tới em, hai người bọn họ vốn ưa thích đùa giỡn anh. " Đường Kim khẽ thở ra một hơi, an ủi Tiểu Đậu Nha một câu, phiền muộn trong nội tâm cũng bị tiêu trừ đi rất nhiều.
Dù sao, Băng Sương tỷ muội chẳng qua là tạm thời chạy mất, với biểu hiện của các nàng, lần sau gặp lại, thì các nàng nhất định chạy không thoát.
"Đường Tinh ca, nếu không, nếu không, đêm nay, đêm nay… " Tiểu Đậu Nha lắp bắp, sắc mặt càng thêm đỏ, nhưng nói cả buổi, nàng cũng không nói hết đêm nay muốn gì.
"Tiểu Đậu Nha, đêm nay em nghỉ ngơi thật tốt đi, anh còn có chút việc, đi trước. " Đường Kim dường như không minh bạch ý tứ của Tiểu Đậu Nha lắm, nói xong lời này, liền trực tiếp thuấn di biến mất.
"Tại sao phải chạy nhanh như vậy a!" Tiểu Đậu Nha nhỏ giọng thầm thì, có chút không mấy vui vẻ, lập tức lại trách tự trách mình, "Tiếu Ngọc Đình, ngươi tại sao vô dụng như vậy a, ngươi muốn đêm nay ở cùng hắn liền nói thẳng ra, giờ thì hay rồi, người ta đã rời đi, ngươi còn không kịp nói ra !"
Đường Kim thật không nghĩ Tiểu Đậu Nha sẽ có ý tưởng liều lĩnh như vậy, mà hắn cũng thật sự không muốn Tiểu Đậu Nha đêm nay ở cùng hắn, bởi vì hắn cảm thấy nếu như hắn làm vậy, thì chính là đang cố ý trừng phạt Tiểu Đậu Nha phá hư chuyện tốt của hắn, mà hắn không muốn trừng phạt Tiểu Đậu Nha, vì vậy, hắn rất dứt khoát trực tiếp rời đi.
Bất quá, Đường Kim kỳ thật cũng không trở về Tiên minh, thậm chí căn bản là không ly khai thành phố Minh Hồ, hắn dùng thần thức tìm tòi cặp song sinh đại lười, trong lúc vô tình lại tìm được một người khác, vì vậy, hắn cũng không đuổi theo cặp song sinh đại lười nữa, trực tiếp xuất hiện tại một tiệm cơm Tây.
Hiện tại đã hơn tám giờ tối, nhà hàng cơm Tây hơi có vẻ vắng vẻ, trong góc, có một mỹ nhân mặc đồ công sở đang một mình uống cà phê, thoạt nhìn có chút tâm thần ngẩn ngơ.
"Mỹ nữ, chỉ có một mình a?" Đường Kim ngồi xuống đối diện mỹ nữ, cười hì hì hỏi: "Muốn tìm bạn không?"
Mỹ nữ ngẩng đầu, nhìn Đường Kim, trong mắt hiện lên một tia vui mừng, nhưng tia vui mừng này lại rất nhanh bị bất mãn thay thế, nàng hung hăng trừng mắt lườm Đường Kim, tức giận nói: "Lão nương bây giờ lập tức gọi điện thoại tìm bạn tới!"
"Mộc Mộc thân ái, nhớ ta không?" Đường Kim không tức giận, tiếp tục cười hì hì hỏi.
Mỹ nữ này đúng là Mộc Vũ, nàng cũng không đi Tiên minh, nghe nói vì học luật pháp, nên nàng không thể tiếp nhận lối sống chém giết lung tung của Tiên minh, mà bên kia hiện tại cũng đã đầy đủ nhân thủ, vì vậy, nàng muốn lưu lại, Nguyệt Mông Lung liền đồng ý.
"Có quỷ mới muốn ngươi. " Mộc Vũ hừ nhẹ một tiếng, "Lão nương không có ngươi vẫn sống bình thường, lại còn sống càng thoải mái đấy!"
"Mộc Mộc thân ái, ta tin tưởng nàng không có ta cũng có thể sống, nhưng nếu muốn càng thoải mái, thì hình như cần ta mới được. " Đường Kim dùng một loại ánh mắt mập mờ nhìn Mộc Vũ,
"Cắt, lão nương coi như là cần nam nhân, cũng không nhất định phải tìm ngươi!" Mộc Vũ trợn mắt nhìn Đường Kim, "Có tin lão nương hiện tại gọi điện thoại một cái, là có thể gọi tới một trăm tám mươi nam nhân?"
"Mộc Mộc, nàng lại không ngoan. " Đường Kim thở dài, "Nàng muốn ta lập tức đánh mông nàng một trận hay là đổi địa phương rồi đánh?"
"Lão nương muốn uống cà phê!" Mộc Vũ trừng mắt nhìn Đường Kim.
"Mộc Mộc thân ái, đối với người tu tiên mà nói, hiệu quả nâng cao tinh thần của cà phê có thể nói là không đáng kể. " Đường Kim nói rất chân thành.
"Ai muốn nâng cao tinh thần ? Lão nương nhìn thấy ngươi, là đã rất nâng cao tinh thần rồi, không đúng, phải là thấy ngươi liền không ngủ được, cũng không đúng… Lão nương đang nói gì thế?" Mộc Vũ nhất thời nói năng lộn xộn, "Tóm lại, lão nương uống cà phê không phải là vì nâng cao tinh thần, chỉ là bởi vì lão nương thích uống cà phê mà thôi!"
"Nhìn xem, Mộc Mộc, nàng vừa thấy ta liền có tinh thần, chứng kiến ta liền không muốn ngủ, đây đều là sự thật a, không vấn đề gì, thấy nàng yêu ta như vậy, ta để nàng chậm rãi uống cà phê, nhiều uống một chút, tuy rằng hiệu quả nâng cao tinh thần của nó chẳng ra sao, nhưng uống nhiều một chút cũng khá hữu dụng, phải biết rằng, đêm nay nàng nhất định là không ngủ. " Đường Kim điềm tĩnh nói.
"Lão nương không uống!" Mộc Vũ lại trợn mắt nhìn Đường Kim, cầm túi xách đứng lên, "Sắc lang chết tiệt, đi thôi!"
"Mộc Mộc thân ái, nàng muốn đi đâu đây?" Đường Kim cười hì hì hỏi.
"Ta là Mộc Vũ, thích nhất là tắm rửa, đây chính là lời ngươi từng nói năm đó, hiện tại lão nương đương nhiên phải đi tắm!" Mộc Vũ yêu kiều hừ một tiếng.
"Mộc Mộc, tắm rửa rất lãng phí thời gian a. " Đường Kim lấy tay ôm hông Mộc Vũ, "Bất quá, ta sẽ thỏa mãn nguyện vọng của nàng, ta có thể vừa đánh mông nàng vừa tắm rửa cho nàng. "
Nói còn chưa dứt lời, Đường Kim liền ôm Mộc Vũ trực tiếp xuất hiện trong biển rộng, đồng thời, còn đánh một cái về phía mông Mộc Vũ.
"Lưu manh, đừng đánh mông lão nương… " Mộc Vũ bắt đầu kháng nghị, chẳng qua là kháng nghị rất nhanh thì biến thành rên rỉ, “Ưm… "
Nước biển làm dịu da thịt Mộc Vũ, Đường Kim cũng đang làm dịu thân thể Mộc Vũ, đồng thời, cũng là làm dịu tâm lý của nàng, điều này làm cho nàng ít nhất được biết, Đường Kim cũng không quên nàng, vẫn ưa thích nàng, mà rất nhanh, Mộc Vũ dị thường nhiệt tình đáp trả, trong biển lớn sóng dập dình mãnh liệt, hai người dồn dập cuốn lấy nhau quên hết đường về.
Mà cùng lúc đó, Tiên minh cũng sôi trào mãnh liệt, Thông Thiên thành xảy ra thay đổi long trời lở đất!
Chương 1994 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]