Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 108: CHƯƠNG 108: HÓA RA LÀ HẮN

“Cạch…” Cửa phòng vệ sinh bị mở ra. Tiểu Mẫn cúi đầu, lắc nhẹ hông bước tới. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô không hề ửng đỏ, vẫn bình thường như mọi khi.

“Cô dùng nhà vệ sinh sao không nói trước với tôi một tiếng?” Trần Thiên Minh nhìn Tiểu Mẫn, bực bội nói.

“Phòng vệ sinh là của bệnh viện. Tôi thích dùng lúc nào, anh quản được sao?” Tiểu Mẫn cũng không chịu thua, trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh đáp.

“Cô, cô vừa mới dùng nhà vệ sinh sao?” Trần Thiên Minh thận trọng hỏi.

“Tôi muốn đi vệ sinh cũng cần phải báo cáo với anh?” Tiểu Mẫn nhìn Trần Thiên Minh nói.

“Tôi hỏi là vừa rồi cô sao không dùng nhà vệ sinh?” Trần Thiên Minh nghe ngóng hồi lâu nhưng không hề nghe thấy tiếng nước xả mạnh. Mà sau khi Tiểu Mẫn đi ra, hai má của cô cũng không hề ửng đỏ. Trần Thiên Minh thật buồn bực, Tiểu Mẫn không biết ở trong đó làm cái gì nhỉ? Tại sao dùng nhà vệ sinh mà không xả nước? Hay cô ta có thói quen tự mình giải quyết trong nhà vệ sinh? Vì vậy mà dùng nhiều thành quen nên mặt không hề ửng đỏ.

“Anh tại sao biết tôi không dùng nhà vệ sinh?” Mặt Tiểu Mẫn lúc này hơi ửng đỏ.

“Tôi đương nhiên biết. Cô ở trong nhà vệ sinh mà không xả nước. Nếu là người khác, dùng nhà vệ sinh, nhất định sẽ xả nước.” Trần Thiên Minh nói xong mà không hề nhận ra sắc mặt Tiểu Mẫn đã có chút khác thường.

“Hừ! Đồ lưu manh!” Tiểu Mẫn trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh.

“Tôi hỏi cô. Lúc nãy ở bên trong nhà vệ sinh cô đã làm gì?” Trần Thiên Minh nheo mắt nhìn xuống phía dưới của Tiểu Mẫn. Nhưng đáng tiếc, Tiểu Mẫn mặc bộ đồng phục y tá rộng thùng thình nên hắn không thể nhìn thấy “cảnh tượng” bên trong.

“Tôi dùng gì cũng phải nói cho anh sao?” Tiểu Mẫn trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh rồi bước ra ngoài.

Trần Thiên Minh nhìn bóng dáng của Tiểu Mẫn, khẽ lắc đầu. “Rốt cuộc cô ta đã làm gì vậy nhỉ?” Đột nhiên, hai mắt Trần Thiên Minh bỗng sáng rực, bởi vì hắn nhìn thấy trên bộ đồng phục y tá của Tiểu Mẫn sau khi dùng xong có một vệt đỏ. Vệt đỏ này trông như máu, nhưng lại không phải.

“Chẳng lẽ? Chẳng lẽ ‘cái ấy’ của cô ta đã đến? Cô ta vừa nãy ở bên trong là vì ‘cái ấy’ sao?” Trần Thiên Minh hai mắt sáng bừng lên. Hắn hưng phấn lao vào nhà vệ sinh, nhưng tìm mãi nửa ngày cũng không thấy thứ mình muốn. Rốt cuộc cô ta đã làm gì trong nhà vệ sinh vậy nhỉ? Trần Thiên Minh vừa nghĩ vừa tự hỏi.

“Ui cha! Mẹ ơi, đau quá!” Dưới sự trợ giúp của Thiên Tinh, Thiên Bằng kêu la thảm thiết.

“Người anh em, xem ra xương sườn của mày bị gãy rồi.” Thiên Tinh nhìn bộ dạng của Thiên Bằng mà thở dài, lắc đầu nói.

“Đại ca, anh phải giúp em báo thù! Chết tiệt! Trần Thiên Minh quá mạnh, tám người bọn em cũng không thể nào giết hắn. Nếu không phải mang theo súng, bọn em chắc đã bỏ mạng dưới tay hắn rồi.” Thiên Bằng khóc lóc kể lể với Thiên Tinh.

“Em cứ yên tâm. Anh sẽ báo thù cho em.” Thiên Tinh nghiến răng nói. Lần hành động này tổn thất quá thảm trọng. Mấy người bọn họ cũng không thể động đến Trần Thiên Minh. Nếu không phải Thiên Bằng mang theo súng thì hôm nay lành ít dữ nhiều. Nhưng mà kẻ bịt mặt phía sau là ai? Có phải là người của Trần Thiên Minh? Tại sao hắn lại bịt mặt? Võ công của hắn còn cao hơn bọn mình nữa. Thanh tiểu đao ám khí kia của hắn đã làm bị thương nặng cánh tay của Thiên Bằng.

“Thật không thể ngờ, huyện J lại còn có cao thủ như vậy. Xem ra mình cũng phải cẩn thận một chút. Nếu như chuyện của sư phụ bị phá hỏng, hai huynh đệ mình chắc chắn sẽ không yên!” Nghĩ tới đây, Thiên Tinh hiện lên vẻ sợ hãi.

“Hai vị sư huynh, hai huynh đang làm gì?” Một thanh niên từ bên ngoài bước vào.

“Tiểu sư đệ, em đã tới.” Thiên Tinh thấy tiểu sư đệ được sư phụ yêu quý nhất đã đến, liền mỉm cười đứng lên.

“Sư huynh, các anh đang làm gì? Sao lại ra nông nỗi này?” Tiểu sư đệ nhìn thấy bộ dạng của Thiên Bằng, nhíu mày, nghi hoặc hỏi.

“Tiểu sư đệ, bọn anh không làm gì cả, chẳng qua tiếp nhận một vụ làm ăn nhỏ, nhưng lại xuất hiện vấn đề ngoài ý muốn. Cho nên thành ra như vậy. Thực ra không có việc gì đâu.” Thiên Tinh nhìn tiểu sư đệ vừa cười vừa nói. Hắn có chút sợ hãi. Nếu như chuyện này đến tai sư phụ, vậy thì bọn hắn không biết ăn nói thế nào.

“Làm ăn nhỏ? Thiên Tinh sư huynh, em nói cho anh. Sư phụ cho chúng ta từ thành phố M đến huyện J là muốn xem trọng chuyện đó. Anh không nên vì chút chuyện làm ăn mà quên đại sự. Nếu mà như vậy thì anh đừng trách em không khách khí.” Tiểu sư đệ lạnh lùng hừ một tiếng, dáng vẻ không giống tiểu sư đệ chút nào mà giống hệt đại sư huynh.

“Anh biết rồi, sư đệ.” Thiên Tinh lau mồ hôi trên trán, tiếp tục lấy lòng sư đệ mình: “Sư đệ, huyện J này có rất nhiều mỹ nữ, lúc này sư huynh đã chuẩn bị cho em hai mỹ nữ, để em hưởng thụ được không?”

“Thật sao?” Tiểu sư đệ vừa nghe thấy Thiên Tinh nói đã chuẩn bị cho mình hai mỹ nữ để hắn chơi đùa, khuôn mặt liền biến đổi, mặt mày hớn hở gật đầu với Thiên Tinh.

“Đương nhiên rồi, anh đâu có bao giờ lừa sư đệ đâu. Hai anh em chúng ta đều là người thật thà mà.” Thiên Tinh biết nguy hiểm của mình đã qua, vội vàng nói.

“Tốt lắm. Các anh chẳng qua cũng muốn kiếm chút tiền, nhưng mà không nên để chuyện của sư phụ trở nên phức tạp.” Tiểu sư đệ lại trở nên nghiêm túc.

“Nhất định sẽ không đâu.” Thiên Tinh vội vàng lắc đầu phụ họa.

“Tiểu sư đệ, đợi anh khỏi thương thế sẽ bắt cô nữ sinh lần trước để đệ từ từ hưởng thụ được không?” Thiên Bằng thấy anh mình lấy lòng tiểu sư đệ nên cũng không chịu yếu thế.

“Anh thật ngốc, anh nghĩ em thật là loại người này sao? Cô nữ sinh này là một cô gái thuần khiết. Trước tiên phải lấy lòng nàng, sau đó biến thành người trong mộng của nàng và cuối cùng nàng sẽ sống chết đi theo ta. Nếu không làm như vậy, em cũng không tốn nhiều công sức. Trước tiên cho anh đi quấy rối gia đình nàng, sau đó em sẽ xuất hiện trở thành anh hùng cứu mỹ nhân.” Tiểu sư đệ mắng Thiên Bằng một câu.

“Đúng vậy, đúng vậy. Tiểu sư đệ thật sự là thông minh. Với thủ đoạn như vậy, mỹ nữ thiên hạ sẽ thuộc về em hết.” Thiên Bằng với vẻ mặt nghiêm túc nói với tiểu sư đệ.

Tiểu sư đệ quay mặt qua, quả thật, hắn chính là Thái Đông Phong, người có võ nghệ cao cường. Lần trước tại Trữ gia, hắn đã thể hiện bản lĩnh anh hùng cứu mỹ nhân khi ra tay cứu Tiểu Trữ.

“Ồ, Thiên Bằng sư huynh, thanh tiểu đao này ở đâu mà có vậy?” Thái Đông Phong thấy thanh tiểu đao của kẻ bịt mặt bên cạnh Thiên Bằng, kỳ quái hỏi.

“Cái, cái thanh tiểu đao này...” Thiên Bằng ấp a ấp úng không dám nói.

“Thiên Bằng sư huynh, hãy nói cho em biết, không được giấu giếm.” Thái Đông Phong biến sắc mặt, nghiêm giọng nói.

“Đó là chuyện của sáng nay. Một kẻ bịt mặt đã dùng ám khí làm bị thương anh.” Thiên Bằng ngượng ngùng nói.

“Cái gì? Tại huyện J lại xuất hiện loại ám khí này sao?” Thái Đông Phong lâm vào suy tư, tựa như đang suy nghĩ điều gì đó.

“Sư đệ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Thiên Tinh thấy ánh mắt khác thường của Thái Đông Phong, kỳ quái hỏi.

“Đệ từng nghe sư phụ nói, bây giờ võ công lợi hại chỉ có ba môn phái, là Ma Môn của chúng ta, Huyền Môn và Đạo Môn. Mà ở nhân gian, cũng chỉ có Ma Môn chúng ta, Huyền Môn thì ít tiếp xúc với bên ngoài. Đã vậy, Đạo Môn đã nhiều năm không có tin tức gì cả.”

“Đạo Môn?” Thiên Tinh ngẩn ngơ. Hắn cũng biết Huyền Môn. Cứ cách mười năm, bọn họ sẽ cùng tụ tập một chỗ để so tài võ nghệ. Hai bên đều phái các đệ tử tiến hành thi đấu để phân rõ thắng bại. Mà mỗi lần Huyền Môn đều thắng, không cho Ma Môn chút nào mặt mũi. Bởi vậy, sư phụ thân là Chưởng môn Ma Môn đã phái nhiều người xuống núi thu nhận đệ tử, tiền bạc để tăng cường thực lực của Ma Môn.

Thái Đông Phong cũng vì vậy mà bị thu nhận vào Ma Môn. Vì thể chất tốt, được sư phụ coi trọng, hắn đã trở thành tâm phúc của sư phụ, được sư phụ truyền cho võ nghệ cao thâm. Hơn nữa tâm tư của hắn cũng giảo hoạt, thủ đoạn tàn bạo nên sư huynh đệ đồng môn không ai dám đắc tội với hắn.

Nhưng bây giờ nghe Thái Đông Phong nói, ngoài Ma Môn và Huyền Môn, còn có cả Đạo Môn, điều này làm người ta không thể nào tin được. Nhưng mà lời từ miệng Thái Đông Phong nói ra cũng không thể không khiến người ta tin tưởng.

“Người của Đạo Môn một mực suy yếu khiến sư phụ tưởng rằng bọn họ không có truyền nhân. Ai mà biết được rằng ám khí của Đạo Môn lại xuất hiện tại huyện J. Ha, ha, ha, xem ra huyện J thật đúng là nơi ngọa hổ tàng long!” Thái Đông Phong cười lớn. Hai mắt hắn càng trở nên âm u.

“Thanh tiểu đao này là ám khí của Đạo Môn sao?” Thiên Tinh hỏi Thái Đông Phong.

“Đúng thế. Đệ nghe sư phụ nói qua, thanh tiểu đao này gọi là Vô Ảnh Đao. Phi đao cũng vô ảnh mà người phi cũng vô ảnh nên được gọi là Vô Ảnh Đao. Thật sự may mắn là hắn phi vào tay của Thiên Bằng sư huynh. Nếu hắn phi vào yết hầu của Thiên Bằng sư huynh thì có lẽ huynh đã xuống chơi cùng Diêm Vương rồi.” Thái Đông Phong ánh mắt khinh miệt nhìn Thiên Bằng. Hắn không quen nhìn Thiên Bằng bản lĩnh kém cỏi này mà cũng thường xuyên ở bên cạnh hô to gọi nhỏ.

“May mắn. Thật là may mắn.” Thiên Bằng nghe Thái Đông Phong nói xong, cũng cảm thấy sợ hãi.

“Cho nên các anh cần phải cẩn thận, không nên gây chuyện nữa. Hiện tại sư phụ giao cho chúng ta chuyện quan trọng này. Nếu như làm không xong, em cũng không biết ăn nói với sư phụ như thế nào. Bắt đầu từ giờ trở đi, chuyện nhỏ nhặt của anh cũng không cần chuẩn bị. Chờ sau khi chúng ta làm xong chuyện này, các anh chuẩn bị lại cũng được. Nếu em có thời gian rảnh thì em cũng có thể giúp anh.” Thái Đông Phong sau khi biết Thiên Tinh sẽ cho hắn hai mỹ nữ liền tỏ thái độ cởi mở không giống trước kia.

“Được, anh nghe lời tiểu sư đệ. Chúng ta bây giờ mặc kệ chuyện này. Bây giờ dồn mọi sức lực vào chuyện mà sư phụ giao cho.” Thiên Tinh nghe Thái Đông Phong nói vậy liền không dám chậm trễ, vội vàng gật đầu.

“Thiên Bằng sư huynh, ngực của anh thế nào rồi?” Thái Đông Phong hỏi Thiên Bằng.

“Mẹ kiếp. Ta bị cái tên khốn Trần Thiên Minh đấm một quyền làm gãy xương sườn.” Thiên Bằng cúi đầu cười khổ.

“Đấm anh một quyền đã thành ra như vậy sao?” Thái Đông Phong đến bên Thiên Bằng cẩn thận xem xét thương thế của hắn, sau đó nói: “Xem ra người này quả thật không đơn giản. Nếu có cơ hội, em cũng muốn giao thủ với hắn, xem xem hắn là cao thủ thuộc môn phái nào.”

“Có tiểu sư đệ ra tay nhất định sẽ thành công.” Thiên Bằng nghe Thái Đông Phong khẳng định sẽ hỗ trợ, lập tức tâng bốc hắn.

“Ha, ha, em sẽ cho huynh thuốc trị thương của Ma Môn chúng ta, đặc biệt hiệu nghiệm.” Thái Đông Phong được Thiên Bằng tâng bốc liền nổi hứng, cười rộ lên.

“Như vậy rất tốt.” Thiên Tinh vừa nghe Thái Đông Phong muốn đưa thuốc trị thương của sư môn liền cao hứng nói.

↬ Thiên Lôi Trúc . com — Truyện dịch AI ↫

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!