Ngày hôm sau, Trần Thiên Minh và Lưu Mỹ Cầm trong phòng bệnh vừa ăn bữa sáng chị Yến mua về, vừa liếc mắt đưa tình.
“Thiên Minh, Viện trưởng Mạch của chúng ta muốn đến thăm em.” Chị Yến đi đến trước cửa phòng bệnh, cố ý gõ cửa, để Trần Thiên Minh có sự chuẩn bị.
“Ồ.” Trần Thiên Minh vừa nghe Viện trưởng Mạch đến thăm mình, vội đứng lên, xoay người nói với Mạch Đại Quân: “Viện trưởng Mạch, ông bận rộn như vậy, lại để ông đến thăm tôi, thật sự ngại quá.”
“Có gì đâu, có gì đâu, ông chủ Trần, ông khách sáo quá. Giữa chúng ta là quan hệ gì chứ? Tiểu Yến là em họ của ông chủ Trần, coi như là bệnh nhân người nhà, tiền thuốc men bệnh viện chúng ta sẽ thanh toán.” Mạch Đại Quân tỏ ý Trần Thiên Minh trước kia đã giúp đỡ hắn, bây giờ đừng khách sáo. Hắn biết, nếu không phải Trần Thiên Minh giúp hắn, cái ghế chánh viện trưởng này đã là của người khác rồi!
“Vậy, như vậy có ổn không?” Trần Thiên Minh vừa nghe lần này bệnh viện lại chi tiền, trong lòng rất cao hứng, nhưng hắn vẫn muốn làm bộ giả mù sa mưa.
“Đừng khách sáo, cái này gọi là có qua có lại mà!” Mạch Đại Quân nói xong, chớp mắt nhìn Trần Thiên Minh, nở một nụ cười mập mờ.
“Thiên Minh, em xem kìa, Viện trưởng Mạch của chúng ta còn mua cho em hoa quả nữa. Em còn không cảm ơn viện trưởng à?” Chị Yến đặt một giỏ hoa quả lên bàn, nói với Trần Thiên Minh.
“Vậy cảm ơn Viện trưởng Mạch.” Trần Thiên Minh thấy chị Yến nói vậy, cũng không thể từ chối.
“Ha ha, không cần khách sáo. Đúng rồi, em cứ gọi tên anh là được, hay anh gợi ý cho em một chút, em cứ gọi anh là anh Mạch đi.” Mạch Đại Quân vừa cười vừa nói.
“Được, anh Mạch, cảm ơn anh.” Trần Thiên Minh thấy Mạch Đại Quân rất có nghĩa khí, vì thế hắn cũng gọi một tiếng đại ca.
“Tốt, Thiên Minh, em cứ dưỡng bệnh thật tốt. Lát nữa anh còn phải đến cục để dự họp.” Mạch Đại Quân thấy mình đã thăm xong Trần Thiên Minh, giờ muốn đi họp.
“Anh Mạch, về sau chiếu cố chị Yến của em nhiều hơn nhé.” Trần Thiên Minh nói với Mạch Đại Quân.
“Cái này không thành vấn đề. À, Tiểu Yến, bệnh viện có một suất cuối cùng đi bệnh viện nhân dân thành phố học tập tu nghiệp một năm, em muốn đi không?” Mạch Đại Quân bỗng nhiên quay đầu, nói với chị Yến.
“Thật sao? Muốn, đương nhiên em muốn!” Chị Yến vừa nghe có cơ hội đi bệnh viện nhân dân thành phố, liền cao hứng gật đầu lia lịa. Nàng biết, cơ hội như vậy rất khó có được, được lĩnh lương, lại không cần đi làm hàng ngày, còn có thể vào thành phố tu nghiệp học tập. Ở nơi đó có thể học được rất nhiều điều mà bệnh viện huyện không thể dạy. Cơ hội như vậy, một số bác sĩ đều liều mạng đi cửa sau, tranh nhau giành giật. Không ngờ, hôm nay Mạch Đại Quân lại dễ dàng cấp cho mình như vậy.
“Tốt lắm, em muốn đi là được. Anh sẽ bảo người ta hướng dẫn em cách viết mẫu đơn cho suất cuối này.” Mạch Đại Quân nói xong, chào mọi người rồi đi.
“Thiên Minh, xem ra Viện trưởng của chúng ta là vì nể mặt em, nên mới cho chị cơ hội tốt như vậy.” Vẻ mặt chị Yến bây giờ đầy cao hứng, cơ hội này rất khó có được.
“Cái gì? Chị muốn vào thành phố học một năm?”
“Đúng vậy.” Chị Yến gật đầu.
“Không được! Vậy, em làm sao bây giờ?” Trần Thiên Minh ngây người, chính mình vừa mới nếm qua vị quả ngọt, nhưng bây giờ quả ngọt lại muốn vào thành phố một năm. Vậy chẳng phải kế hoạch của mình thất bại sao?
Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh liếc nhìn bộ ngực của chị Yến một cái, lại liếc nhìn Lưu Mỹ Cầm một cái. Ai, nếu như có thể đồng thời một tay nắm gọn, so sánh thì thật là hay ho, quá tuyệt vời rồi!
“Thôi, chị không nói với em nữa. Chị quay về hỏi dì xem, tiện thể nói cho dì tình hình của em. Chuyện lớn như vậy nếu không nói cho dì ấy, sau này dì biết sẽ mắng chị. Hơn nữa, nơi này còn có em Cầm mà, chị cũng yên tâm.” Chị Yến nói tới đây, mập mờ liếc mắt nhìn Lưu Mỹ Cầm một cái.
Lưu Mỹ Cầm bị chị Yến nhìn như vậy, nhớ tới tình cảnh tối hôm qua mình giúp Trần Thiên Minh đi vệ sinh, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng.
“Trần Thiên Minh.” Chị Yến vừa dứt lời, Hiệu trưởng Lý của trường Trần Thiên Minh đang dạy đã tới.
“Hiệu trưởng Lý, ông thật là tốt bụng lại đến thăm tôi?” Trần Thiên Minh nhìn thấy Hiệu trưởng Lý từ bên cửa nhìn chằm chằm vào chị Yến, trong lòng vô cùng khó chịu. Nếu không phải bây giờ mình còn bị bệnh, thật muốn đá hắn bay xa một cước.
Thật ra Trần Thiên Minh không biết, vết thương của hắn cũng không có gì đáng ngại. Máu Hoàng Nghĩ thật sự tốt, đã biến bệnh nặng thành nhẹ, bệnh nhẹ thành không. Nếu giờ hắn mở lớp băng vải ra, sẽ phát hiện vết thương của hắn đã khép lại. Chẳng qua lớp băng vải cột quá chặt, làm hắn không cảm nhận được mà thôi.
“Đúng vậy, đúng vậy. Gì chứ? Trần Thiên Minh, anh nói vậy là sao chứ? Tôi khi nào không tốt bụng? Anh nói vậy đúng không? Mỹ Cầm.” Hiệu trưởng Lý càng lúc càng dùng ánh mắt dâm đãng nhìn Lưu Mỹ Cầm.
“Ông nói ông đến thăm tôi, nhưng ông cũng nên mang theo cái gì đến chứ? Ví như yến sào, nhân sâm, vân vân?” Trần Thiên Minh nói.
“Được thôi, dù sao anh hiện giờ bị thương, cũng chẳng ăn được nhiều. À, Mỹ Cầm, em sao lại ở cùng Trần Thiên Minh? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Hiệu trưởng Lý cũng không biết tình hình cụ thể, hắn chỉ nhận được điện thoại của Lưu Mỹ Cầm gọi cho hắn, báo bọn họ gặp chuyện ngoài ý muốn, đang ở bệnh viện.
“Là, là…” Lưu Mỹ Cầm không biết nói thế nào. Chẳng lẽ nói mình cùng Trần Thiên Minh đi kiểm tra đứa con trong bụng sao?
“Ồ, là như thế này, tôi cùng cô Lưu đến Huyền thành mua đồ, sau đó gặp phải kẻ cướp. Chúng tôi cố sức phản kháng, cho nên mới phải nằm viện.” Trần Thiên Minh thấy Lưu Mỹ Cầm không biết trả lời thế nào, hắn vội đáp thay Lưu Mỹ Cầm.
“Thì ra là như thế.” Hiệu trưởng Lý hình như đã hiểu rõ. “Vậy Mỹ Cầm, khi nào em xuất viện, anh đưa em về.” Hiệu trưởng Lý vừa nói vừa nhìn bộ ngực của Lưu Mỹ Cầm.
“Không cần, tôi sẽ đưa cô ấy về.” Trần Thiên Minh giờ hận tay mình bị băng vải cột, không có cách nào thoát ra móc mắt tên dê cụ kia. Hắn nói tới đây, cố ý đi tới bên cạnh Lưu Mỹ Cầm, sau đó hôn lên má Lưu Mỹ Cầm một cái.
“Anh, các người…” Hiệu trưởng Lý giật mình nhìn Trần Thiên Minh và Lưu Mỹ Cầm. Thái độ của hắn hiện giờ, thật giống như miếng thịt của mình, giờ lại bị người khác tranh mất.
Lưu Mỹ Cầm thấy Trần Thiên Minh lớn gan như vậy bày tỏ quan hệ của bọn họ ngay trước mặt Hiệu trưởng Lý, vội thẹn thùng cúi đầu xuống, gò má hồng hào lại càng thêm đỏ.
“Đúng, chúng ta đã như vậy.” Trần Thiên Minh không nói gì với Hiệu trưởng Lý, hắn chỉ dùng quan hệ như vậy để Hiệu trưởng Lý hiểu được, quan hệ của hắn với Lưu Mỹ Cầm là không bình thường.
“Vậy… tốt lắm, tôi có việc đi trước.” Hiệu trưởng Lý hiện giờ như một quả bóng xì hơi, nhẹ nhàng đi về phía bên trái cửa.
“Thiên Minh, tên Hiệu trưởng này quá keo kiệt, đến thăm bệnh nhân mà chẳng mang theo gì cả.” Chị Yến nhìn Trần Thiên Minh nói.
“Biết vậy rồi, người như vậy làm gì có lòng tốt chứ. Hắn chỉ biết chiếm tiện nghi từ người khác, nào có tiện nghi cho người khác chiếm.” Trần Thiên Minh nói.
“Thôi, chị không nói nữa. Chị đi đây.” Chị Yến nói xong, cũng bước đi.
Trần Thiên Minh vừa thấy chị Yến đi, hiện giờ chỉ có hắn và Lưu Mỹ Cầm, máu dê lại nổi lên. Hắn hỏi Lưu Mỹ Cầm: “Mỹ Cầm, em ăn no chưa?”
“No rồi.” Lưu Mỹ Cầm gật đầu, nàng bắt đầu thu dọn thức ăn thừa và bụi bặm.
“Vậy em giúp anh một chút, anh đang muốn đi vệ sinh gấp.” Trần Thiên Minh dán mắt nhìn bộ ngực cao vút của Lưu Mỹ Cầm mà cười dâm đãng.
“Cái này được mà.” Lưu Mỹ Cầm vừa nghe Trần Thiên Minh lại muốn nàng giúp hắn làm chuyện đó, gương mặt lập tức ửng hồng.
“Tốt, chúng ta đi vào thôi.” Trần Thiên Minh cao hứng tiến vào nhà vệ sinh. Chết tiệt, Tiểu Mẫn không cho mình làm được, không lẽ mình không làm được với người khác sao? Ôi, đáng tiếc, tay mình giờ không thuận tiện, nếu thuận tiện, chính mình có thể ở trong nhà vệ sinh làm bậy rồi.
“Mỹ Cầm, phiền em giúp anh cởi quần, sau đó giúp anh cầm chỗ này…” Trần Thiên Minh vừa nói vừa dâm đãng nhìn bộ ngực của Lưu Mỹ Cầm.
…………
“A, thật là thoải mái.” Đã được thỏa mãn trong nhà vệ sinh, Trần Thiên Minh đi ra. Phía sau, mặt Lưu Mỹ Cầm đã đỏ bừng như sắp bốc cháy.
Lưu Mỹ Cầm im lặng giúp Trần Thiên Minh dọn dẹp giường chiếu.
“Mỹ Cầm, em vất vả rồi.” Trần Thiên Minh cảm kích nói với Lưu Mỹ Cầm.
“Không, không vất vả đâu.” Lưu Mỹ Cầm vẫn thẹn thùng cúi đầu. Mặc dù không thẹn như ngày hôm qua, nhưng tình huống vừa rồi cũng làm cho nàng rất khó xử.
“Tốt lắm, sau này anh còn phải phiền em nhiều rồi.” Trần Thiên Minh ở bên cạnh cười gian.
“Ừm.” Lưu Mỹ Cầm không hiểu ý lời Trần Thiên Minh nói. “Em ra ngoài vứt rác, sau đó mua ít đồ.”
“Tốt, em có tiền chưa?”
“Có.” Lưu Mỹ Cầm nói.
“Thiên Minh, em sao rồi? Không có việc gì chứ?” Một giọng nói từ bên ngoài vọng đến.
Trần Thiên Minh ngẩng đầu lên thì thấy, thì ra là Phạm Văn Đình. “Chị Đình, sao chị lại đến? Ai nói cho em biết?” Trần Thiên Minh tò mò hỏi Phạm Văn Đình.
“Là Hiệu trưởng Lý của chúng ta nói. Ngày hôm qua ông ta đã loan tin trong trường, nói em bị thương nằm viện. Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Phạm Văn Đình hỏi.
“Ồ, chúng ta gặp cướp.” Trần Thiên Minh cũng không muốn nói nhiều.
“Thân thể em sao rồi?”
“Không có việc gì. Chỉ là vết thương vặt vãnh thôi. Chị Đình, chị tới thăm em là được, còn mua hoa quả làm gì?” Trần Thiên Minh thấy trong tay Phạm Văn Đình có một túi nước ép trái cây, khách khí nói.
“Chị cũng không mua gì cả, chỉ mua chút hoa quả.” Phạm Văn Đình ngượng ngùng nói.
“Tốt lắm, nước ép trái cây, ngon lắm.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa nhìn vào bộ ngực căng tròn của Phạm Văn Đình. Bởi vì hôm nay Phạm Văn Đình mặc quần áo khá ít, đặc biệt có chút bó sát người. Bộ đồ bó sát làm bộ ngực khổng lồ của nàng càng thêm căng tròn, làm cho Trần Thiên Minh không khỏi nuốt nước miếng ừng ực.
Phạm Văn Đình không biết ý nghĩ đen tối trong đầu Trần Thiên Minh. Nàng thấy hình như Trần Thiên Minh vô cùng đói khát mà nuốt nước miếng, hình như rất thích ăn, cao hứng nói: “Sao vậy, em muốn ăn không? Muốn thì nói đi, chị Đình gọt táo cho em.”
“Muốn, muốn, muốn ăn, vô cùng muốn ăn.” Trần Thiên Minh tiếp tục lén nhìn bộ ngực Phạm Văn Đình. Hắn vừa nhìn trong lòng vừa nghĩ bậy bạ: không biết chỗ đó của dì thế nào, ăn vào sẽ có cảm giác thế nào? Có ăn được không nhỉ…