Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 135: CHƯƠNG 135: EM TỰ NGUYỆN

Trần Thiên Minh nhìn Tiểu Hồng, thấy ánh mắt nàng có chút chờ mong, cảm thấy việc mình làm thật đáng xấu hổ, mà bây giờ không nói ra thì về sau càng khó xử hơn. “Tiểu… Tiểu Hồng, anh hỏi em một việc, ngày đó… em đi WC… có thấy anh ở ngoài không?”

Tiểu Hồng ngẩng đầu lên, nhìn Trần Thiên Minh một chút, sau đó cúi đầu xuống, nhẹ nhàng trả lời: “Ừ.” Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, má nàng như quả táo chín, khiến người ta chỉ muốn cắn một miếng.

“Tiểu Hồng, em đừng hiểu lầm, hôm đó anh thấy cái cửa WC bị hư nên muốn sửa lại một chút, không phải nhìn em…” Trần Thiên Minh nói. “Không, anh không nhìn thấy gì của em cả…”

“Không… không nhìn gì cả.” Trần Thiên Minh càng nói càng lúng túng, mặt càng đỏ bừng.

“Thầy ơi, anh đừng nói nữa, là em tự nguyện mà, anh muốn nhìn… thì cứ nhìn.”

Tiểu Hồng nhỏ giọng cúi đầu.

Trần Thiên Minh nghe Tiểu Hồng nói vậy, quả thật không tin vào tai mình, có chuyện vậy sao? Tiểu Hồng tự nguyện? Muốn cho mình nhìn? Đây là chuyện gì? Này, cái này… không phải là tự nhiên trên trời rớt xuống một miếng bánh lớn sao?

Hắn nhìn bộ ngực căng tròn của Tiểu Hồng, vòng eo mảnh khảnh, còn có cặp mông căng mịn, nuốt nuốt nước miếng, cố gắng kiềm chế những suy nghĩ mãnh liệt trong đầu: “Không được, nàng ta là học sinh của mình, không thể làm vậy được.”

“Thầy ơi, là thật.” Tiểu Hồng ngẩng đầu, nhìn thấy bộ dáng không tin của Trần Thiên Minh, dũng cảm nói ra. Ngày đó, nàng đã hạ quyết tâm, cho nên, nàng không cần, nguyện ý vì người mình thích làm một chút chuyện, thậm chí là chuyện đó đó, nàng cũng cho hắn nhìn.

“Đừng… em đừng… em còn nhỏ.” Trần Thiên Minh phát hiện bây giờ nói chuyện vô cùng khó khăn, đặc biệt là từ chối thiện ý của Tiểu Hồng. Nói là nói vậy nhưng hắn vẫn liếc nhìn về phía bộ ngực của Tiểu Hồng, ánh mắt lộ rõ vẻ thèm muốn nhưng lại không dám động chạm.

“Thầy ơi, em thật sự thích anh mà!” Bây giờ Tiểu Hồng cũng chẳng còn ý tứ gì nữa, nàng thấy Trần Thiên Minh từ chối mình, thất vọng, đỏ mắt, như sắp khóc òa. Vội vàng đưa tay lên áo, bắt đầu cởi áo ngoài ra.

Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng đã cởi xong lớp thứ nhất, chuẩn bị cởi lớp thứ hai, vội vàng chụp lấy tay nàng nói: “Không được, Tiểu Hồng, em còn nhỏ, không được làm vậy.”

Hắn nhìn xuyên qua lớp áo thứ nhất, có thể nhìn thấy cái áo lá màu trắng của nàng. Thật kỳ quái, bộ ngực của nàng cũng lớn như vậy, tại sao lại không mua áo ngực?

“Nhưng mà, anh không thích em.” Tiểu Hồng thấy tấm lòng dũng cảm của mình bị Trần Thiên Minh từ chối, thất vọng, đỏ mắt, như muốn khóc.

“Anh cũng không nói là anh không thích em.” Trần Thiên Minh lắc đầu, một cô bé đáng yêu như vậy, ai lại không thích? Vấn đề là nàng còn quá nhỏ, nếu đợi thêm một hai năm nữa thì lại là chuyện khác.

“Nhưng tại sao anh không đến xem em? Lần trước không phải là anh đã nhìn lén em đi WC sao?” Tiểu Hồng vừa nhìn Trần Thiên Minh vừa hỏi.

“Em còn nhỏ mà, cỡ tuổi của em, không hiểu được chuyện đó. Ngày đó, anh muốn sửa cánh cửa thôi, không có ý xem em đâu.” Trần Thiên Minh rốt cục cũng cãi trắng thành đen.

“Em nhỏ? Nhỏ ở đâu?” Tiểu Hồng vừa nói vừa cố gắng ưỡn ngực về phía trước: “So với các bạn cùng lớp, của em vẫn chưa đủ lớn sao?”

“Anh… anh không nói chỗ đó của em nhỏ.” Trần Thiên Minh nhìn ngực nàng, nói.

“Anh nói là tuổi em còn nhỏ, hiểu không?”

“Em không cần biết, dù sao anh đã nhìn qua em, em bây giờ là người của anh.” Tiểu Hồng nghiêm trang nói.

“Cái gì? Nhìn em rồi trở thành người của anh?” Trần Thiên Minh không hiểu, đây là lối suy nghĩ gì? Chẳng lẽ con gái bây giờ ngây thơ đến vậy sao? Vừa rồi mình nghe không rõ, còn tưởng rằng mình quan hệ với nàng thì nàng là người của mình?

“Anh không có nhìn.” Trần Thiên Minh liều mạng lắc đầu, dù nói thế nào thì hắn cũng không thể thừa nhận mình đã nhìn lén.

“Ồ.” Tiểu Hồng nghe Trần Thiên Minh nói vậy, không khỏi thất vọng, nàng chậm rãi mặc đồ vào.

“Tiểu Hồng, em ăn cơm chưa?” Trần Thiên Minh muốn thay đổi chủ đề.

“Vẫn chưa, vừa rồi mới hết tiết, em muốn đi qua đây, xem anh có về chưa.” Mỗi lần tan học, Tiểu Hồng đều ghé đây xem Trần Thiên Minh có về chưa, sau đó mới về nhà.

“Ồ, vậy em trở về ăn cơm đi, gia đình em thế nào rồi?” Trần Thiên Minh đột nhiên nhớ đến mình lâu rồi không gặp Tiểu Hồng, không biết tình hình thế nào rồi?

“Ba ba của em đã không ra ngoài đánh bạc, ông và mẹ đang trông coi cửa hàng nhỏ kia.” Tiểu Hồng nghe Trần Thiên Minh hỏi đến việc nhà, vui vẻ trả lời.

“Vậy thì tốt.” Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng đã lộ ra vẻ của một cô bé bình thường, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Ở tuổi của nàng, cần có được sự quan tâm và yêu thương của gia đình, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tính cách sau này.

“Thầy, em về trước.” Tiểu Hồng thấy thời gian không còn sớm nữa, liền chào Trần Thiên Minh một tiếng, sau đó về nhà.

……………

Buổi chiều hết hai tiết, Trần Thiên Minh trở lại phòng làm việc uống chút nước.

“Thiên Minh, anh đi dạy lại rồi à?” Vừa mới bước vào phòng, Ngô Thanh nhìn thấy Trần Thiên Minh, sau đó lớn tiếng chào, các thầy cô khác cũng ân cần hỏi thăm.

Thật kỳ quái, bình thường mọi người đều không nói gì, sao hôm nay lại tụ tập ở đây nói nhiều quá.

Ngô Thanh thấy mọi người tản ra, đi đến bên cạnh Trần Thiên Minh nói: “Hiệu trưởng Lý nói, tháng này sẽ trừ tiền thưởng của anh, vì anh vài ngày không đi dạy.”

“Trừ thì trừ đi.” Trần Thiên Minh cũng phớt lờ luôn, dù sao mấy đồng tiền này, hắn cũng không cần. Cũng không biết lão hiệu trưởng đầu heo đó hay là do Bộ Giáo dục ra quy định như vậy, chỉ cần nghỉ vài ngày là bị trừ tiền thưởng, cái này không phải là muốn thầy cô chết sao?

“Thiên Minh, tôi nói với anh một việc, bất quá anh không được nói cho người khác biết.” Ngô Thanh nói nhỏ bên tai của Trần Thiên Minh.

“Chuyện gì?” Trần Thiên Minh suy nghĩ, không biết có phải lại là chuyện vớ vẩn gì nữa không? Nói Lưu Mỹ Cầm và Hà Đào cùng thích hắn, hay là lần này Hà Đào và Lưu Mỹ Cầm sẽ lấy thân báo đáp hắn không?

“Tôi muốn chuyển trường.” Ngô Thanh hết sức phấn khởi nói, giọng còn hơi lớn, cứ như sợ người trong phòng không nghe thấy vậy. Không phải là không muốn cho người khác biết sao? Với âm lượng của hắn, người ngoài cũng có thể nghe rõ mồn một.

“Chuyển trường? Chuyển đi đâu? Chủ nhiệm Ngô, anh còn trẻ mà, trong trường này, hẳn là có thể đảm đương chức hiệu trưởng, còn lão hiệu trưởng Lý, hắn chẳng ra gì!” Trần Thiên Minh cố ý nhấn mạnh chữ “chẳng ra gì” lên.

“Đúng đúng, anh nói đúng, rất đúng!” Ngô Thanh nghe Trần Thiên Minh nói vậy, kích động mình, cũng chẳng sợ phạm thượng gì. Nếu hắn có thể leo lên được cái chức lớn ấy, mỹ nữ và tiền tài chẳng phải sẽ lần lượt chạy vào tay hắn sao?

“Cho nên, Chủ nhiệm Ngô, anh nói là muốn chuyển trường, có phải là do cấp trên quyết định không? Người như anh, hẳn là có tiền đồ hơn so với Hiệu trưởng Lý.” Trần Thiên Minh càng nói càng lớn tiếng, vừa rồi hắn nghe lão hiệu trưởng muốn trừ tiền hắn, cho nên trong lòng không vui. Bây giờ trong phòng làm việc cố ý châm chọc lão, hơn nữa còn mượn Ngô Thanh làm bình phong.

“Đúng vậy, đúng vậy, Thiên Minh, khó lắm mới thấy anh thông minh được một lần! Lần này cấp trên muốn chuyển tôi vào trong thành phố.” Ngô Thanh lớn tiếng nói, mặt mày hớn hở, mười phần nhìn giống cái đầu heo.

“Hay quá, Chủ nhiệm Ngô, chúc mừng, chúc mừng, rốt cuộc anh đã có thể thoát khỏi bể khổ. Không còn đi theo lão hiệu trưởng vô dụng này nữa, tài hoa như anh, lại bị lão ấy áp chế, thật sự là một tổn thất lớn của quốc gia!”

“Đúng vậy, đúng vậy, một người tài hoa như tôi, ở chỗ này, thật là mai một nhân tài!” Ngô Thanh càng nói càng hưng phấn, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của Trần Thiên Minh, bởi vì lúc này, Hiệu trưởng Lý đang bước vào phòng làm việc.

Còn Ngô Thanh đang hưng phấn, đương nhiên không hiểu ánh mắt của Trần Thiên Minh có ý gì, hắn còn tưởng rằng đây là ánh mắt tán thưởng của Trần Thiên Minh, hắn cúi đầu nói: “Thiên Minh, anh biết không, tôi đi theo lão hiệu trưởng đầu heo này, khó chịu đến mức nào? Bởi vì một người tài hoa như tôi mà phải đi theo một kẻ không có bằng cấp như vậy, thật sự vô cùng khó chịu! Ha ha, cuối cùng tôi cũng có thể rời khỏi hắn, chuẩn bị đi làm báo cáo cái đã.” Ngô Thanh nói xong, lại cao hứng cười ha ha tiếp.

“Ngô Thanh, bây giờ anh rất rảnh sao?” Lão hiệu trưởng nổi xung thiên, hai mắt trợn trừng, nếu trong tay có đao, chắc chắn người đầu tiên lão chém chính là Ngô Thanh.

“Tôi đương nhiên rảnh.” Ngô Thanh nhất thời không nghe ra giọng của lão hiệu trưởng. “Hả, là… là Hiệu trưởng Lý?” Ngô Thanh vừa quay đầu lại, nhìn thấy lão hiệu trưởng nộ khí ngút trời, vội vàng nói: “Tôi… tôi còn có việc, đi trước.” Ngô Thanh vội vàng xoay người, chạy như bay ra khỏi phòng.

“Ha ha.” Trần Thiên Minh nhìn thấy bộ dáng chạy trốn của Ngô Thanh, không nhịn được bật cười.

“Trần Thiên Minh, anh trở về dạy học?” Hiệu trưởng Lý nhìn thấy Trần Thiên Minh đang cười, có chút tức giận nói.

“Đúng, nếu tôi không về, làm sao biết tiền của tôi bị trừ.” Trần Thiên Minh sớm biết rằng, khi đó hắn đã gọi điện cho Cục trưởng Cục Giáo dục để xin phép, đỡ phải tốn công tốn sức. Chẳng qua, hắn vẫn muốn quay về trường, xem rốt cuộc là nguyên nhân gì, hắn cũng không nói rõ được.

Trần Thiên Minh nói xong, cũng không để ý đến lão hiệu trưởng, bước ra khỏi văn phòng. Hắn đã không còn là Trần Thiên Minh của trước đây, còn phải sợ lão đầu heo này nữa sao? Hơn nữa, vừa rồi mình có làm gì sai đâu? Người nói cũng đã chạy trốn mất rồi. Nghĩ đến Ngô Thanh, Trần Thiên Minh lại cười to.

Khi đi đến thư viện, Trần Thiên Minh đột nhiên nhớ đến Phạm Văn Đình, không khỏi hướng mắt nhìn vào trong. Thế nhưng, Ngô Thanh cũng ở đó, còn đang nói chuyện gì đó với Phạm Văn Đình. Trần Thiên Minh liền vểnh tai lên chăm chú lắng nghe.

“Chị Đình, em có chuyện muốn nói với chị, bất quá chị không được nói với người khác.” Ngô Thanh cao hứng nói với Phạm Văn Đình.

“Chủ nhiệm Ngô, là chuyện gì? Thấy anh cao hứng vậy.” Phạm Văn Đình cũng cười nói.

“Em muốn chuyển trường.” Ngô Thanh hết sức hưng phấn nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!