Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 136: CHƯƠNG 136: SẮP ĐẶT TỈ MỈ

Trần Thiên Minh nghe Ngô Thanh lại muốn diễn cái trò kia nữa, lắc đầu, muốn trở về phòng.

Nhưng trời không chiều lòng người, khi Trần Thiên Minh bước ra ngoài, trời cũng bắt đầu đổ mưa. Trần Thiên Minh chỉ đành lấy tay che đầu, sau đó lao như bay về ký túc xá.

Trần Thiên Minh về đến ký túc xá, cầm một cái khăn lau đầu mình. May quá, mình chạy nhanh, mưa càng lúc càng to, nếu mà chậm chân thì sẽ thành một con chuột lột. Trần Thiên Minh vừa nghĩ vừa mở cửa nhìn ra bên ngoài.

Lúc này, đang có một người chạy dưới mưa, chính xác hơn là một người phụ nữ. Chỉ thấy nàng đang cầm một cái túi xách che đầu, sau đó chạy về hướng này.

Không phải là đến tìm mình chứ? Mưa lớn như vậy còn đến tìm mình? Trần Thiên Minh vừa nhìn vừa nghĩ.

Thế nhưng, người phụ nữ kia không chạy đến trước cửa phòng hắn, mà chạy đến phòng Hà Đào. Nàng buông tay ra, Trần Thiên Minh mới nhìn rõ, thì ra là Hà Đào.

Hà Đào bây giờ, toàn thân ướt đẫm, quần áo dính sát vào người nàng, làm lộ ra những đường cong quyến rũ. Đặc biệt là chiếc áo ngực cũng hiện rõ mồn một, khiến người khác không khỏi chú ý.

“Hà Đào, em phải giữ gìn sức khỏe của mình!” Trần Thiên Minh thấy Hà Đào như vậy, quan tâm nói.

“Chuyện của tôi không cần anh lo.” Hà Đào thấy Trần Thiên Minh nói mình như vậy, lạnh lùng trừng mắt với hắn, sau đó không thèm nói với hắn nữa.

“Anh… anh…” Trần Thiên Minh không nói gì, nghĩ mãi vẫn không hiểu, mình có nói cái gì sai đâu.

Hà Đào không nói gì, nàng mở cửa ra, "rầm một tiếng" đóng cửa lại.

Trần Thiên Minh bất đắc dĩ lắc đầu, trở về phòng mình, vứt khăn tắm vào phòng tắm. Đột nhiên, hắn nghe được bên trong phòng tắm của Hà Đào có tiếng động vọng ra.

Chẳng lẽ Hà Đào thay đồ đi tắm sao? Trần Thiên Minh giật mình, muốn ngồi xuống xem cái lỗ nhỏ do hắn làm ra. Trong khoảng thời gian gần đây, hắn cảm thấy áy náy với Hà Đào, nên cũng không đi nhìn trộm.

Xem! Trần Thiên Minh vừa nói với mình, nhớ đến cặp ngực đầy đặn của Hà Đào, đặc biệt là nơi đó đã từng được hắn hôn và chạm vào, quả thật vô cùng đầy đặn! Hơn nữa, trước kia mình không phải đã nhìn qua sao? Nhìn thêm một lần nữa cũng có sao đâu!

Không thể nhìn! Một tiếng nói khác vang lên trong đầu hắn: Bây giờ Hà Đào đã hết hi vọng vào mày, mày còn nhìn nàng thì làm được gì? Mày sao có thể tổn thương người phụ nữ mày thích? Mày làm vậy, thì càng lưu luyến nàng, thì càng thích nàng thêm, mày sao có thể như vậy?

Bây giờ, Trần Thiên Minh mâu thuẫn giằng xé, nhìn hay không nhìn, trong lòng cảm thấy do dự. Muốn nhìn, thì lại sợ có lỗi với Hà Đào, không nhìn, lại có lỗi với bản thân!

Thôi, không nhìn! Trần Thiên Minh khẽ cắn môi, thầm hạ quyết tâm, mở vòi nước, rửa mặt một chút, kiên quyết bước ra ngoài.

“Thầy ơi!” Bên ngoài có người gõ cửa. Trần Thiên Minh chú ý lắng nghe, là Tiểu Hồng. Hắn vội vàng đứng dậy, mở cửa, chỉ thấy Tiểu Hồng toàn thân ướt sũng, nước vẫn còn nhỏ giọt trên người nàng!

Lúc này, ánh mắt Trần Thiên Minh nhanh chóng lướt qua. Bởi vì Tiểu Hồng bây giờ rất giống với Hà Đào khi nãy, nhưng Hà Đào đầy đặn hơn, quyến rũ hơn. Mặc dù Tiểu Hồng còn nhỏ, nhưng nàng không mang áo ngực, bên trong lộ ra rõ ràng. Trần Thiên Minh thấy rõ ràng đỉnh núi nhỏ của Tiểu Hồng hằn rõ trên lớp áo, và cặp mông căng tròn ướt sũng. Tình cảnh này, khiến cho Trần Thiên Minh cảm thấy khô khốc cổ họng.

“Em… em có thể vào không?” Tiểu Hồng nhìn thấy Trần Thiên Minh chặn ở cửa, còn tưởng rằng Trần Thiên Minh có chuyện, hoặc bên trong có người, ngượng ngùng hỏi.

“Được, sao lại không thể?” Trần Thiên Minh cuối cùng cũng tỉnh táo lại, vội vàng tránh ra, để cho Tiểu Hồng vào. “Tiểu Hồng, mưa lớn như vậy, sao không ở lại trong phòng học tránh mưa, chạy đến đây làm gì cho ướt hết cả người?”

“Em muốn mượn anh cây dù, nhưng ai ngờ, trời lại mưa lớn như vậy.” Tiểu Hồng đi vào phòng Trần Thiên Minh, không thấy người nào, cũng yên tâm. Nàng vuốt tóc, nước cũng nhỏ xuống rất nhiều, rơi cả trên mặt Trần Thiên Minh.

Hắn nhẹ nhàng lau nước trên mặt, sau đó đi đến phòng tắm cầm khăn tắm ra đưa cho Tiểu Hồng: “Tiểu Hồng, em lau khô trước đi!”

“Vâng, cảm ơn thầy!” Tiểu Hồng cầm lấy khăn, lau tóc mình.

“Ách xì…” Tiểu Hồng đột nhiên hắt hơi.

“Em xem kìa, lạnh rồi. Để anh tìm xem có quần áo nào không cho em thay.”

Trần Thiên Minh nói xong, liền đi đến tủ quần áo của mình tìm kiếm. Chỉ lát sau, hắn lấy bộ đồ đá bóng ra. Hắn nghĩ nàng có thể mặc cái này, liền đưa cho Tiểu Hồng.

“Tiểu Hồng, em mặc cái này trước đi, thay quần áo ướt của em đi. Để anh dùng máy sấy sấy khô, xem có thể khô được bao nhiêu!” Trần Thiên Minh nói xong, liền đi tìm cái máy sấy.

Tiểu Hồng để quần áo của Trần Thiên Minh lên giường, sau đó bắt đầu cởi đồ của mình.

Cái gì, thay đồ ở đây hả? Trần Thiên Minh giật mình, hắn vội vàng nói: “Tiểu Hồng, em vào phòng tắm thay đi.”

“Không cần phiền phức như vậy, em thay ở đây cũng được.” Tiểu Hồng thẹn thùng nói. Mặc dù nàng đỏ bừng mặt, nhưng lời của nàng vô cùng kiên định. Xem ra, nàng đã có chuẩn bị sớm. Mưa lớn như vậy, nàng chạy đến phòng Trần Thiên Minh, chắc chắn sẽ bị ướt. Sau đó, Trần Thiên Minh chắc chắn sẽ cho nàng thay quần áo, sau đó…

Cái gì? Ở đây luôn sao? Trần Thiên Minh nghi ngờ tai mình. Tiểu Hồng hôm nay xảy ra chuyện gì? Trước kia nàng hình như rất hay ngại ngùng, bây giờ lại dám thay quần áo trước mặt mình? Trần Thiên Minh len lén nhìn Tiểu Hồng một cái, chỉ thấy nàng bắt đầu cởi cúc áo, vội vàng quay người đi, nói với Tiểu Hồng: “Tiểu Hồng, anh quay người rồi, em có thể thay.” Trần Thiên Minh nói xong, nhìn chằm chằm cánh cửa, không dám nhìn sang nơi khác.

Mặc dù thân thể của cô gái nhỏ nhắn như vậy hắn chưa xem qua, nhưng trong mơ cũng muốn được nhìn một chút, nhưng đến lúc này, lại không dám nhìn.

Tiểu Hồng nhìn thấy Trần Thiên Minh quay người, không nhìn nàng, trên mặt có chút thất vọng. Nàng nhẹ nhàng cởi áo ra, sau đó kéo quần jean xuống, lộ ra đôi chân trắng nõn.

Tiếp theo nàng nhẹ nhàng kéo quần jean ra khỏi chân, sau đó liếc nhìn Trần Thiên Minh một cái, phát hiện ra hắn vẫn không nhúc nhích.

Nàng nhẹ nhàng cởi áo lót ra, một cặp núi nhỏ nhảy nhót ra. Mặc dù là nhỏ, nhưng vô cùng hấp dẫn.

Cởi áo lót ra xong, Tiểu Hồng lại bắt đầu cởi quần lót. Cởi hết ra rồi, nàng dùng khăn lau khô cơ thể.

Tiểu Hồng quay người lại, nhìn thấy Trần Thiên Minh vẫn không nhúc nhích, nàng không khỏi thầm mắng trong lòng Trần Thiên Minh là đồ ngốc, chẳng có tí lợi dụng nào.

“Thầy ơi!” Tiểu Hồng nhẹ nhàng gọi. Nàng nghĩ Trần Thiên Minh đã hiểu lầm mình. Cho nên, khi nàng quay người lại, kêu như vậy, hắn sẽ nhìn thấy toàn bộ thân thể của mình. Nghĩ đến đây, Tiểu Hồng cao hứng, bởi vì chạy trong mưa đến đây, nàng đã trải qua sự sắp đặt tỉ mỉ, mong muốn mình và Trần Thiên Minh có quan hệ thân mật.

“Sao, Tiểu Hồng, được không?” Trần Thiên Minh vẫn không quay đầu, chỉ trả lời, hắn tưởng rằng Tiểu Hồng có chuyện muốn hỏi.

“Không, không có gì.” Tiểu Hồng không biết phải nói sao. Nàng không thể cố ý làm cho Trần Thiên Minh quay đầu lại, dù sao mình cũng là một đứa con gái. Vốn định làm cho Trần Thiên Minh trong lúc vô ý quay đầu lại, thế nhưng, hắn vẫn trơ như phỗng.

“Vậy em nhanh lên một chút, cẩn thận kẻo lạnh.” Trần Thiên Minh quan tâm nói.

“Biết rồi, em sẽ nhanh thôi.” Tiểu Hồng nhìn quanh một chút, linh tính chợt lóe, đột nhiên nhỏ giọng kêu lên: “Con chuột, có con chuột!” Sau đó kinh hoàng thất thố, chạy đến chỗ Trần Thiên Minh.

“Cái gì? Có chuột?” Trần Thiên Minh nghe Tiểu Hồng kêu la sợ hãi rằng có chuột, vội vàng quay đầu lại, chuẩn bị đập chuột. Bởi vì trong lòng hắn có chút kỳ lạ, hắn ở đây lâu như vậy, vẫn chưa gặp qua chuột, đột nhiên hôm nay Tiểu Hồng lại thấy.

Thế nhưng, khi hắn quay đầu lại, tình cảnh trước mắt làm cho hắn sợ hãi đến ngây người. Tiểu Hồng đã chạy đến trước mặt hắn. Hắn không phải ngây người vì Tiểu Hồng sợ hãi, mà vì nàng không mặc quần áo, thân thể trắng nõn nà lộ ra trước mặt hắn.

Nơi ấy thoạt nhìn nhỏ nhắn nhưng lại không hề nhỏ. Nàng vươn tay ra ôm lấy hắn, đánh thức "thú tính" trong người hắn.

Khi "thú tính" của hắn bị đánh thức, cùng với nơi thầm kín kia và mùi hương mê hoặc trên cơ thể nàng, đã khiến tâm trí hắn không còn tỉnh táo.

Trần Thiên Minh nuốt nước bọt, cắn môi một cái, khó khăn nói: “Con… con chuột đâu?”

Tiểu Hồng nhìn thấy bộ dạng hiện tại của Trần Thiên Minh, biết âm mưu đã thành công. Nàng làm nũng với Trần Thiên Minh: “Em… em không biết, vừa rồi em nhìn thấy, bị dọa chết khiếp.” Tiểu Hồng nói đến đây, làm ra vẻ sợ hãi, nhào tới ôm chặt Trần Thiên Minh vào lòng.

“Này… này…” Trần Thiên Minh lắp bắp không nói nên lời, bởi vì, cặp ngực nhỏ của Tiểu Hồng đã áp sát vào người hắn. Sự mềm mại truyền từ ngực nàng lên, đã làm cho phía dưới hắn bắt đầu phản ứng…

Thử hỏi các vị độc giả, bây giờ Trần Thiên Minh bị một cô gái xinh đẹp không mặc quần áo ôm lấy, không thể tránh né, hơn nữa cô gái ấy còn kiên quyết áp sát vào người hắn… nếu là các vị, các vị sẽ nghĩ sao?

Trần Thiên Minh không biết phải làm sao? Hai tay hắn giữ lại cũng không được, buông ra cũng không xong.

Vốn hắn muốn đẩy Tiểu Hồng ra, nhưng khi tay hắn vừa chạm vào thân thể nàng, liền giật lại, sợ đến mức không dám tiếp xúc.

“Thầy ơi, em sợ, em sợ chuột lắm!” Tiểu Hồng thấy âm mưu cuối cùng cũng thành công, trong lòng vui mừng khôn xiết, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ sợ hãi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!