“Thái huynh đệ, cậu thật sự là người tốt! Có thể quen biết cậu đối với tôi thật là phúc lớn ba đời!” Trần Thiên Minh cao hứng vỗ vai Thái Đông Phong, lớn tiếng nói. Nếu Thái Đông Phong có thể giúp hắn theo đuổi Tiểu Trữ, nếu muốn hắn gọi Thái Đông Phong là đại gia, hắn cũng cam lòng.
“Vậy Trần đại ca, sau này tôi gọi anh là Trần đại ca, được chứ? Tôi có cảm giác rằng cứ gọi anh là thầy Trần thật không tự nhiên chút nào.” Thái Đông Phong hỏi Trần Thiên Minh.
“Đương nhiên có thể! Tôi cũng cảm thấy cậu gọi tôi là thầy Trần quả thật không hợp chút nào. Cậu xem, tôi cũng gọi cậu là Thái huynh đệ, chẳng lẽ cậu không thể gọi tôi là Trần đại ca sao?” Trần Thiên Minh cũng cười trả lời. Bây giờ hắn muốn lấy lòng Thái Đông Phong, cho dù Thái Đông Phong gọi hắn theo cách khác, hắn cũng đồng ý.
“Được rồi, Trần đại ca, anh nói một chút về tình huống của anh được chứ? Nếu như anh chỉ là một giáo viên mà nói, có thể sẽ gặp không ít khó khăn để qua được cửa của mẹ Tiểu Trữ, mẹ của nàng rất thích tiền.” Thái Đông Phong cố ý nhắc nhở Trần Thiên Minh.
“Tiền không phải là vấn đề, Thái huynh đệ cậu yên tâm. Anh nói thật cho cậu biết, anh là ông chủ của Khách sạn Không Thiên, haha, anh có tiền mà!” Trần Thiên Minh cũng bắt đầu tự tâng bốc mình. Hắn muốn đề cao mình trước mặt Thái Đông Phong để cậu ta giúp đỡ mình.
“Khách sạn Không Thiên là của anh?” Thái Đông Phong có vẻ hơi ngạc nhiên.
“Đúng vậy, là của anh.” Trần Thiên Minh cao hứng gật đầu. Hắn muốn nhìn thấy sự kinh ngạc của Thái Đông Phong, nhưng không thấy gì.
“Vậy khách sạn này trị giá bao nhiêu?” Thái Đông Phong tiếp tục hỏi.
“Chắc phải vài trăm vạn.” Trần Thiên Minh trầm ngâm nghĩ một lúc, ít nhất là như vậy, cụ thể bao nhiêu thì hắn cũng không rõ lắm, cái này là do Trương Lệ Linh giúp hắn tính toán.
“Nhưng mà, nếu anh chỉ có vài trăm vạn mà nói thì có lẽ hơi ít đó Trần đại ca. Em nói nhỏ cho anh biết một tin này, có rất nhiều người theo đuổi Tiểu Trữ, có một số là người trẻ tuổi và rất giàu có đó!” Thái Đông Phong lại tiếp tục dò xét nhìn Trần Thiên Minh nói.
“Thật ra, Thái huynh đệ cậu còn có điều chưa biết. Anh còn có một công ty bất động sản ở khu trung tâm công viên này.” Trần Thiên Minh sợ Thái Đông Phong không tin, còn nói ra cả phòng và tên cùng vị trí của công ty.
“Vậy cái này giá trị bao nhiêu?” Thái Đông Phong hỏi.
“Chắc cũng đáng giá vài trăm vạn, cho nên trong tay anh cũng có hơn mười triệu.” Trần Thiên Minh cũng nói ra một con số đại khái, hắn cũng không rõ ràng, thà nói nhiều còn hơn nói ít. Bây giờ hắn chỉ muốn làm cho Thái Đông Phong tin tưởng rằng mình cũng là một người có tiền, có năng lực lo cho cuộc sống của Tiểu Trữ, đây mới là điều trọng yếu nhất.
“Vậy thì tốt rồi, nếu anh thật sự có nhiều tiền như vậy, em nghĩ mẹ của Tiểu Trữ sẽ không phản đối hai người đến với nhau.” Thái Đông Phong cũng giả vờ suy nghĩ một lát, sau đó nói với Trần Thiên Minh.
“Cái đó, cái đó, tiền bạc thì có gì đâu? Anh có mà.” Trần Thiên Minh vỗ lồng ngực mình, lớn tiếng nói. Đây là lúc để giữ thể diện, nên hắn nhất định phải khoa trương, khoa trương hơn bất cứ ai khác mới được.
“Vậy là tốt rồi.” Thái Đông Phong nói.
“Đúng rồi, Thái huynh đệ, thấy cậu đi chiếc Mercedes-Benz này, cậu cũng là người có tiền đấy chứ!” Trần Thiên Minh nói.
“Em chỉ có một công ty nhỏ ở trong thành phố, làm gì có tiền. Chiếc Mercedes-Benz là em mượn của một người bạn giàu có.”
“Thì ra là như vậy.” Trần Thiên Minh còn tưởng rằng Thái Đông Phong có bản lĩnh cỡ nào, tuổi còn trẻ mà so với mình còn nhiều tiền hơn. Hắn ta nếu như không phải phất lên nhờ vận may, hiện tại cũng sẽ không có tiền như vậy.
Thái Đông Phong lại liếc nhìn Trần Thiên Minh một cái, nói: “Vậy anh có năng lực bảo vệ Tiểu Trữ không? Anh cũng biết, bây giờ chỉ dựa vào tiền thôi thì không đủ. Hiện nay người xấu nhiều như vậy, nhiều người tham tiền của anh, chỉ sợ lúc Tiểu Trữ vừa lấy anh, vận may của anh không tốt mà bị người khác làm hại, vậy chẳng phải Tiểu Trữ sẽ thành quả phụ sao?” Thái Đông Phong lại tiếp tục hỏi Trần Thiên Minh vấn đề khác.
“Thái huynh đệ, việc này cậu yên tâm. Anh có học võ công, hình như cậu cũng vậy?” Trần Thiên Minh đột nhiên nhớ tới thủ đoạn ngày đó Thái Đông Phong đối phó với Thiên Bằng, hắn chắc chắn cũng học võ công, là một cao thủ.
“Em? Ha ha, làm anh chê cười. Em chỉ theo một sư phụ là người giang hồ học một ít võ công, không phải trường lớp chính quy. Trần đại ca, công phu của anh lợi hại lắm sao? Anh có thể đối phó với mười tám người bình thường không?” Thái Đông Phong hỏi.
“Không thành vấn đề, cho dù là hai mươi người, anh cũng có thể đối phó.” Trần Thiên Minh lúc này cũng quên mất lời dặn không nên khoe khoang điểm mạnh trước mặt người khác. Bây giờ hắn chỉ biết làm cho Thái Đông Phong tin tưởng mình, sau đó giúp mình theo đuổi Tiểu Trữ, điều này mới là quan trọng.
“Anh lợi hại như vậy sao? Trần đại ca, một mình có thể đánh ngã hai mươi người?” Thái Đông Phong cố ý lớn tiếng khen ngợi Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh được Thái Đông Phong khen ngợi khoa trương như vậy, hắn cũng có chút tự mãn. Có ai mà không thích nghe lời khen ngợi, đặc biệt hiện giờ lại là Thái Đông Phong khen mình, vậy thì cậu ta càng hết lòng giúp đỡ mình. Nghĩ tới đây Trần Thiên Minh lại càng cao hứng.
“Vậy Trần đại ca, anh theo người nào học võ công, là môn phái nào?” Thái Đông Phong giả vờ cực kỳ kinh ngạc hỏi Trần Thiên Minh. Thật ra hắn hôm nay cùng Trần Thiên Minh ăn cơm, chủ yếu là muốn Trần Thiên Minh tiết lộ điều này.
Bây giờ Trần Thiên Minh thấy Thái Đông Phong đối xử với hắn như vậy, lại còn đáp ứng trợ giúp mình theo đuổi Tiểu Trữ, đã xem Thái Đông Phong là huynh đệ giống như Lâm Quốc, cho nên hắn cũng không hề giữ bí mật mà tóm tắt quá trình học võ công của mình cho Thái Đông Phong nghe.
“Một ông bác mang chuỗi hạt niệm Phật trên cổ? Anh học chính là Hương Ba Công?” Thái Đông Phong nghe Trần Thiên Minh nói vậy, dần dần chìm vào trầm tư. Nhưng hắn suy nghĩ một lúc lâu cũng không nghĩ ra trên giang hồ có ai như vậy, hơn nữa cũng chưa từng nghe qua loại võ công Hương Ba Công này.
Nghĩ một lúc Thái Đông Phong không nghĩ ra điều gì, nhưng mà hắn vẫn không từ bỏ ý định, hỏi Trần Thiên Minh: “Trần đại ca, sư phụ của anh không nói cho anh biết ông ta tên gì sao? Thuộc môn phái nào?”
Trần Thiên Minh nghĩ lại, lắc đầu nói: “Không có, ông bác không nói cho anh biết ông ấy thuộc môn phái nào, chỉ nói cho anh biết rằng ông dạy cho tôi chính là Hương Ba Công. Anh gọi ông ta là sư phụ, ông ta không chịu, chỉ bảo tôi gọi là ông bác là được rồi.”
“Thì ra là như vậy.” Thái Đông Phong biết người Trần Thiên Minh gặp được chính là một kỳ nhân giang hồ, chỉ truyền võ công mà không màng quy củ của người thường. “Vậy Hương Ba Công này luyện như thế nào? Chiêu thức ra làm sao?” Thái Đông Phong tiếp tục truy hỏi Trần Thiên Minh.
“Cũng không phải luyện gì, chỉ vận khí theo chu thiên, cũng không học chiêu thức nào.” Bây giờ Trần Thiên Minh đã hoàn toàn tin tưởng Thái Đông Phong, hắn hỏi gì thì đáp nấy.
“Trần đại ca, anh thật là lợi hại, luyện trong thời gian ngắn như vậy mà đã có nội công thâm hậu như thế. Sau này tiểu đệ sẽ đến gặp anh để học tập mới được.” Thái Đông Phong thấy không thể hỏi thêm Trần Thiên Minh được gì, phỏng chừng người dạy hắn cũng không phải là người của đại môn phái nào, mà là một người trong môn phái nhỏ nào đó. Bởi vì, trên giang hồ, tên các môn võ công của những đại môn phái, sư phụ đều đã nói qua cho hắn biết, nhưng chưa từng nghe tới cái tên Hương Ba Công này. Xem ra hậu thuẫn của Trần Thiên Minh cũng không có gì lớn, loại bỏ hắn cũng chẳng đáng ngại. Nghĩ tới đây, Thái Đông Phong trong lòng cười thầm.
“Đâu có, đâu có, anh cũng chỉ luyện qua loa vậy thôi, không phải là cao thủ, chỉ có thể đối phó với những tên trộm cướp bình thường.” Lúc này, Trần Thiên Minh mới trở nên khiêm nhường.
“Đúng rồi, Trần đại ca, anh để lại số điện thoại, sau này em có chuyện gì thì tìm anh.”
Thái Đông Phong vừa nói vừa lấy bút ra, muốn ghi lại số điện thoại của Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh vội vàng đem số di động của mình đọc cho Thái Đông Phong, lại còn ghi lại số di động của Thái Đông Phong.
Lúc này, Tiểu Trữ cùng Tiểu Phiêu đẩy cửa đi vào nhìn thấy Trần Thiên Minh cùng Thái Đông Phong nói nói cười cười, nhìn Trần Thiên Minh với vẻ khinh thường.
Trần Thiên Minh nhìn thấy, trong lòng thầm nghĩ: “Tiểu Trữ đối với mình đúng là vô cùng chán ghét. Mình cùng nàng nói chuyện, nàng trợn mắt, mà mình cùng sư huynh nàng nói chuyện nàng cũng trợn mắt, cứ như là mình trêu chọc nàng, khiến nàng tức giận vậy.”
Một lát sau, người phục vụ đem đồ ăn Trần Thiên Minh vừa gọi bưng lên.
Tiểu Phiêu nhìn thấy món ăn trên bàn, cao hứng nói: “Oa, gọi nhiều đồ ăn vậy, bốn người chúng ta làm sao ăn hết đây?”
“Không sao, không sao, hôm nay tôi mời khách, mọi người cứ ăn tự nhiên là được. Nếu tôi gọi ít quá, sợ lát nữa có người bảo tôi hà tiện.” Trần Thiên Minh vừa nói, giống như vô tình liếc nhìn Tiểu Trữ một cái.
Thái Đông Phong nhìn thấy, haha cười nói: “Sao có thể như vậy? Mọi người cứ tự nhiên, nào, chúng ta thưởng thức.” Sau đó liền gắp cho Tiểu Trữ một chiếc đùi gà.
Tiểu Trữ thấy Thái Đông Phong dành cho mình một chiếc đùi gà, cao hứng nhìn Thái Đông Phong cười, sau đó dịu dàng nói: “Cảm ơn sư huynh.” Rồi đưa lên ăn.
Trần Thiên Minh nhìn thấy, trong lòng âm thầm than thở, ôi, Tiểu Trữ lúc nào mới có thể đối với mình bằng thái độ như vậy? Đắn đo một lúc, hắn cuối cùng gắp cho Tiểu Phiêu một chiếc đùi gà. Bởi vì hôm nay bốn người ngồi vây quanh bàn, bên trái hắn là Thái Đông Phong, bên phải hắn là Tiểu Phiêu, Tiểu Trữ lại ngồi giữa Thái Đông Phong và Tiểu Phiêu, chính là ngồi đối diện với hắn. Nhưng hắn cũng không ngại vị trí này, bởi vì có thể cùng Tiểu Trữ mặt đối mặt ăn cơm.
“Thái huynh đệ, cậu cũng uống rượu chứ?” Trần Thiên Minh hỏi Thái Đông Phong.
“Không, một lúc nữa em còn có việc, không thể uống được.” Thái Đông Phong lắc đầu, từ chối lời mời rượu của Trần Thiên Minh.
“Được rồi, mọi người cứ ăn tự nhiên, không đủ tôi gọi thêm.” Trần Thiên Minh hào sảng mà nói với mọi người. Trước mặt Tiểu Trữ, mình phải thật rộng rãi, đây là việc rất nên làm.
Sau khi ăn chừng một tiếng đồng hồ, tất cả mọi người đều đã ăn no, Tiểu Trữ liền bảo Thái Đông Phong đưa nàng về trường học. Thái Đông Phong không thể làm gì khác ngoài việc cười cười nhìn Trần Thiên Minh xin lỗi, rồi đáp ứng yêu cầu của Tiểu Trữ.
“Tiểu Phiêu, bạn có về trường không?” Tiểu Trữ hỏi Tiểu Phiêu, người đã cầm chiếc túi nhỏ đứng lên muốn đi.
“Các cậu về trường trước đi, mình còn có chút việc.”
“Cô đi đâu? Tôi đưa cô đi.” Xuất phát từ thái độ cần có của một người đàn ông, Trần Thiên Minh cảm thấy bây giờ mình nên thể hiện một chút, mặc dù bản thân hắn rất không muốn đưa Tiểu Phiêu đi.
“Không cần, tôi có thể tự mình đi, nơi đó cách đây không xa. Trần Thiên Minh, cảm ơn anh hôm nay đã mời khách.”
Tiểu Phiêu lắc đầu nói với Trần Thiên Minh.
“Thôi được.” Trần Thiên Minh làm ra vẻ hơi tiếc nuối, liếc qua đôi gò bồng đảo đầy đặn của Tiểu Phiêu. Nơi đó hắn từng xem trộm, mặc dù chưa thấy được bên trong, nhưng nhìn lén từ bên cạnh đến giờ hắn vẫn còn nhớ rõ, bởi vì đó là một cặp đôi gò bồng đảo vô cùng đầy đặn.
Tiểu Trữ nhìn thấy Tiểu Phiêu đã đi, liền nói với Thái Đông Phong: “Sư huynh chúng ta cũng đi thôi.” Nói xong, cũng không thèm liếc nhìn Trần Thiên Minh, một mình đi ra ngoài.
“Trần đại ca, anh đừng vội, em về sẽ làm công tác tư tưởng thật tốt cho Tiểu Trữ.”
Thái Đông Phong thấy vẻ cười khổ của Trần Thiên Minh liền cười cười, giả vờ an ủi hắn.
“Thật làm phiền Thái huynh đệ.” Trần Thiên Minh vừa nghe Thái Đông Phong nói như vậy, trên mặt lập tức xua tan sự u ám, cao hứng nói với Thái Đông Phong.
“Không có gì, em đi đây.” Thái Đông Phong chào Trần Thiên Minh một tiếng, liền đuổi theo Tiểu Trữ.