Thái Đông Phong mở cửa xe, để Tiểu Trữ ngồi vào bên trong, sau đó liền lái xe đi về phía đại học sư phạm.
Vừa lái xe, Thái Đông Phong liếc mắt nhìn Tiểu Trữ một cái, ấp úng nói: “Tiểu Trữ, anh, anh có một câu không biết có nên nói với em hay không?”
“Sư huynh, anh sao lại khách sáo với em vậy? Có chuyện gì anh cứ việc thẳng thắn nói ra đi!”
Tiểu Trữ hờn dỗi nhìn Thái Đông Phong. Thật ra ba năm trước, nàng đã có ấn tượng rất tốt về vị sư huynh này, bởi vì lúc ấy hắn thường xuyên tổ chức các hoạt động trong hội học sinh, là bạch mã hoàng tử của các nữ sinh cán bộ.
“Cái tên Trần Thiên Minh đó rất thích em.” Thái Đông Phong nói với Tiểu Trữ.
“Em biết nhưng mà em sẽ không thích cái tên đáng ghét đó.” Nói đến Trần Thiên Minh, Tiểu Trữ vô cùng ác cảm.
“Trưa hôm nay hắn cùng anh nói chuyện về em.” Thái Đông Phong nói.
“Cái tên đáng ghét đó, có thể nói lời gì tốt đẹp đây?” Tiểu Trữ nói với vẻ không tin.
“Hắn nói hắn rất thích em, muốn anh giúp hắn theo đuổi em. Nếu thành công thì sau đó sẽ báo đáp hậu hĩnh cho anh.” Thái Đông Phong liền trơ mắt nói dối.
“Cái gì? Hắn, hắn còn vô lại như vậy. Muốn, muốn anh giúp hắn theo đuổi em?” Tiểu Trữ càng nghe càng tức giận. Nếu không phải bây giờ đang trên đường quay về trường học, nàng thật muốn chạy đến trước mặt Trần Thiên Minh mà hung hăng mắng cho hắn một trận.
“Đúng thế, nhưng mà anh không có đồng ý. Anh làm sao có thể đem Tiểu Trữ của anh đẩy vào đống lửa đây? Trần Thiên Minh kia anh liếc mắt một cái đã nhìn ra hắn không phải người tốt, cái gì mà thầy giáo, đích thực là một tên lưu manh, đúng là lưu manh hạng nặng!” Thái Đông Phong để Tiểu Trữ càng thêm chán ghét Trần Thiên Minh, không ngừng nói xấu hắn.
Đây là chỗ âm hiểm của Thái Đông Phong. Hắn là kẻ khéo ăn nói, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói chuyện quỷ, nhờ vậy hắn có thể moi được thông tin từ Trần Thiên Minh, rồi ngấm ngầm ám toán hắn. Hơn nữa lại vừa có thể ở trước mặt Tiểu Trữ nói xấu hắn, làm cho Tiểu Trữ càng thêm ghét Trần Thiên Minh. Như vậy Trần Thiên Minh đời này đừng hòng nghĩ tới việc theo đuổi Tiểu Trữ, Tiểu Trữ cuối cùng cũng sẽ rơi vào tay mình. Nghĩ tới đây, Thái Đông Phong trong lòng cười thầm đắc ý.
“Sư huynh, anh cuối cùng cũng biết Trần Thiên Minh không phải là người tốt!” Tiểu Trữ thấy Thái Đông Phong đồng ý với quan điểm của mình, vui mừng cười nói: “Em đã biết từ trước hắn là người như vậy. Có một lần còn gọi một số tên lưu manh đến làm phiền em, sau đó hắn liền xuất hiện tới cứu em, hừ, chẳng lẽ coi em là một con ngốc sao?” Tiểu Trữ cắn răng oán hận nói.
“Em biết không? Hắn thật là thâm hiểm, hắn là ông chủ của Khách sạn Không Thiên vừa rồi, nhưng trước kia hắn lại nói mình là một giáo viên.” Thái Đông Phong nói.
“Cái gì? Hắn là ông chủ của khách sạn vừa rồi?” Tiểu Trữ nghe Thái Đông Phong nói vậy, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Nàng vốn tưởng rằng Trần Thiên Minh chỉ là một giáo viên, nhưng thật không ngờ hắn là một kẻ có tiền.
“Đúng vậy, hắn ỷ vào mình có tiền, phong lưu trăng hoa khắp nơi, nghe nói đã dụ dỗ mấy cô gái, sau đó vứt bỏ không quan tâm đến người ta nữa.”
“Không ngờ Trần Thiên Minh là một kẻ hèn hạ như vậy. Em trước kia còn nghĩ rằng hắn chỉ là một kiểu lưu manh vặt, không ngờ hắn còn có thể làm ra những chuyện như thế.” Tiểu Trữ nghe Thái Đông Phong nói như vậy, tất nhiên là tin tưởng, bởi vì trong lòng nàng lời của Thái Đông Phong là người duy nhất có thể tin tưởng, ngoại trừ người thân của mình.
“Hắn thật ra còn hèn hạ và tinh vi hơn thế, còn muốn anh đến hỏi em có nguyện ý theo người có tiền như hắn không? Nếu như không thể theo cả đời, thì lên giường cùng hắn một năm, một tháng, hay một ngày cũng được, hắn sẽ cho em tiền, chỉ cần em đồng ý ra giá.” Thái Đông Phong thấy Tiểu Trữ càng lúc càng giận, trong lòng như nở hoa. Hắn biết mình đã khích bác vô cùng thành công, Tiểu Trữ đối với Trần Thiên Minh chán ghét đến cực điểm. Vốn ấn tượng của nàng đối với Trần Thiên Minh đã rất không tốt, giờ đây hẳn là đã hận Trần Thiên Minh thấu xương. Sau này Trần Thiên Minh dù có nói gì đi chăng nữa, nàng đều cho rằng Trần Thiên Minh đang nói dối nàng.
“Hắn dám nói như vậy?” Tiểu Trữ nghiến răng, tức giận mà nói. Tên Trần Thiên Minh này chẳng những lưu manh, lại còn vũ nhục nhân cách của nàng, nghĩ rằng có tiền thì có thể dùng tiền để mua nàng. Hắn cũng không suy nghĩ lại, nàng là hạng người như vậy sao? Nàng cả đời này hận nhất là những kẻ tự cho mình có tiền, làm xằng làm bậy, đặc biệt là làm hại phụ nữ. Không ngờ hôm nay nàng lại gặp phải một kẻ như vậy, chính là Trần Thiên Minh.
Cái tên Trần Thiên Minh khốn kiếp này! Trong lòng Tiểu Trữ thầm nguyền rủa Trần Thiên Minh trăm ngàn vạn lần.
“Nhưng mà, anh đã cự tuyệt hắn, anh nói rằng em đã có bạn trai.” Thái Đông Phong híp mắt, từ kính chiếu hậu nhìn Tiểu Trữ nói, đặc biệt là song phong đầy đặn của Tiểu Trữ, làm cho sắc tâm của hắn nổi lên. Nếu như không phải vì mấy năm nay mình theo sư phụ học võ công thì mình đã sớm tìm đến nàng, một cô gái xinh đẹp mê người như vậy tìm đâu ra người thứ hai.
Cho nên, hắn đem Tiểu Trữ so sánh với những phụ nữ đã lên giường với hắn, so ra kém xa Tiểu Trữ trước mặt. Vẻ đẹp của Tiểu Trữ là một loại vẻ đẹp thanh tân thuần khiết, làm cho người ngắm có cảm giác thần thánh không thể xâm phạm. Tuy nhiên càng là dạng phụ nữ như thế này, người ta càng khao khát chinh phục. Nghĩ tới đây, Thái Đông Phong hận không thể dừng xe, lập tức làm nhục Tiểu Trữ.
Chẳng qua, hắn kiên nhẫn kìm nén. Hắn không thể để bao nhiêu công sức trôi đi một cách uổng phí như vậy. Tiểu Trữ sớm muộn gì cũng sẽ sà vào lồng ngực hắn, nhất định sẽ rên rỉ dưới thân hắn, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm!
“Sư huynh, tại sao anh lại nói như vậy? Nói em đã có bạn trai.” Tiểu Trữ nghe Thái Đông Phong dùng biện pháp đó cự tuyệt Trần Thiên Minh, cảm thấy hơi buồn cười. Mình có bạn trai khi nào?
“Không có cách nào khác, nếu không nói như vậy thì tên lưu manh đó sẽ không từ bỏ ý định. Vì để cho hắn thêm tin tưởng, anh còn nói bạn trai của em là anh đó!” Thái Đông Phong vừa nói vừa nhìn Tiểu Trữ qua kính chiếu hậu, hắn muốn biết tình cảm của Tiểu Trữ đối với hắn đến mức độ nào rồi.
“Sư huynh, anh thật đáng ghét.” Tiểu Trữ vốn là rất tức giận, vừa nghe Thái Đông Phong nói như vậy, vẻ mặt đỏ bừng, cúi đầu, thẹn thùng gắt lên.
Thái Đông Phong nhìn thấy Tiểu Trữ chỉ thẹn thùng mà không có thật sự tức giận, hắn biết ngày hắn thành công không còn xa!
Đem Tiểu Trữ về trường học, Thái Đông Phong lập tức gọi điện cho Thiên Bằng: “Thiên Bằng, anh đang ở đâu? Nếu rảnh, dẫn em đi tìm phụ nữ vui vẻ chút được không?” Lúc này Thái Đông Phong bị Tiểu Trữ làm cho dục hỏa trỗi dậy, hắn muốn tìm một phụ nữ để phát tiết dục vọng.
“Đương nhiên không thành vấn đề, tiểu sư đệ em đang ở đâu, anh lập tức tới tìm em.” Thiên Bằng vừa nghe Thái Đông Phong muốn đi tìm phụ nữ, hắn cũng mừng rỡ. Thái Đông Phong đi tìm phụ nữ thì hắn cũng có thể kiếm một cô cho mình.
Thiên Bằng dẫn theo Thái Đông Phong đi tới câu lạc bộ đêm của Diệp Đại Vĩ.
“Anh Bằng, cơn gió nào đưa anh tới đây vậy?” Diệp Đại Vĩ vừa nghe Tóc Xù nói Thiên Bằng của Thiên Tinh bang mang một người tới đây, vội vàng đi ra ngoài nghênh đón Thiên Bằng. Thiên Bằng là một kẻ tàn nhẫn, hắn không dám dây vào.
“Mẹ kiếp, còn phải hỏi sao? Đương nhiên là vì phụ nữ. Anh Diệp là ông chủ nơi này, không có cái gì nhiều, chỉ có nhiều phụ nữ. Anh nhìn lại anh đi, trở nên gầy gò như vậy, nhất định là do phụ nữ ở nơi này mà thành.” Thiên Bằng vừa cười với Diệp Đại Vĩ, vừa mang theo Thái Đông Phong đi vào phòng riêng.
“Vị này là?” Diệp Đại Vĩ thấy Thiên Bằng đối với Thái Đông Phong có thái độ cung kính, biết Thái Đông Phong nhất định là một người có lai lịch, cẩn thận hỏi Thiên Bằng.
“Ồ, đây là ông chủ đến từ thành phố. Anh tuyệt đối đừng chậm trễ, nếu không có chuyện gì xảy ra thì đừng trách tôi!” Thiên Bằng cảnh cáo Diệp Đại Vĩ. Người như Thái Đông Phong chính mình làm việc với hắn cũng phải cẩn thận, về phần Diệp Đại Vĩ lại càng không cần phải nói tới, vì thế Thiên Bằng có lòng tốt nhắc nhở Diệp Đại Vĩ.
Diệp Đại Vĩ vừa nghe Thiên Bằng nói như vậy đối với thân phận Thái Đông Phong lại càng tò mò. Hắn lập tức bảo Tóc Xù gọi tới bốn cô gái xinh đẹp nhất trong hộp đêm đến tiếp rượu.
“Anh Bằng, người bạn này của anh có lai lịch thế nào? Có thể nói cho tôi biết được không?” Diệp Đại Vĩ thừa dịp lúc Thái Đông Phong cùng các cô gái vừa hát vừa oẳn tù tì phạt rượu, lén kéo Thiên Bằng đi tới một góc nhỏ mà hỏi.
“Cái này, cái này…” Thiên Bằng cố ý ấp úng rồi không nói thêm gì nữa. Hắn sẽ không ngu gì mà làm vậy, không có lợi lộc gì thì việc gì phải nói cho Diệp Đại Vĩ biết chứ? “Tôi không phải đã nói là khách đến từ thành phố sao? Thân phận có chút đặc thù, không thể nói, không thể nói.” Nói xong, Thiên Bằng lại còn cố ý lắc lắc đầu.
“Anh Bằng, tiểu đệ cùng anh giao tình tốt như vậy, tại sao anh có thể đối xử lạnh nhạt với tiểu đệ như vậy? Anh xem, tất cả chi phí đêm nay ở đây toàn bộ tôi sẽ không tính.” Diệp Đại Vĩ khẽ cắn môi không thương tiếc quyết tâm nói. Cho dù đêm nay Thiên Bằng muốn vui đùa với các cô gái ở câu lạc bộ đêm của mình thì cũng miễn phí cho hắn.
Bởi vì, hắn từ trong mắt của Thiên Bằng nhìn ra điều gì đó. Một người là phó bang chủ của Thiên Tinh bang, bang phái lớn nhất vùng này, thế mà có chút sợ hãi người trẻ tuổi trước mặt này, mà người này lại từ trong thành phố tới. Điều này nói lên người này có lai lịch rất lớn, nếu không thì đã không thể trấn áp Thiên Tinh bang này.
Diệp Đại Vĩ hắn bây giờ làm ăn không lớn, chính vì hắn không có hậu thuẫn mạnh. Trong vùng này có một số quan chức hắn không dám thân cận, cũng không dám trêu vào, cho nên bây giờ hắn cần một cái hậu thuẫn thật lớn mới có thể giúp mình làm ăn càng lúc càng lớn được, nếu không thì mình căn bản không thể chơi bời với con điếm Hà Đào kia.
“Tốt, ai bảo chúng ta là bạn bè đây! Tôi nói cho anh, người này tên là Thái Đông Phong, là ông chủ của một công ty bất động sản, nhưng mà điều này cũng không quan trọng, trọng yếu là cha của hắn chính là Phó Thị trưởng. Có hậu thuẫn như vậy, anh nói xem, làm ăn kiểu gì mà không phát đạt?” Thiên Bằng nói xong, lấy tay vỗ vỗ vào bụng Diệp Đại Vĩ cười lớn.
“Đúng vậy, đúng vậy, cảm ơn anh Bằng. Đêm nay anh cùng ông chủ đến từ thành phố kia cứ tận tình chơi đùa, tiểu đệ sẽ không thu tiền của hai người.” Diệp Đại Vĩ vừa nghe Thiên Bằng nói như vậy, cảm thấy mình nên nắm chặt cơ hội lôi kéo được Thái Đông Phong. Nếu như có thể lôi kéo hắn, vậy thì việc kiếm tiền của mình về sau sẽ dễ dàng hơn nhiều.
“Vậy thì cảm ơn ông chủ Diệp.” Thiên Bằng nghe xong, cao hứng cười. Đêm nay muốn thử 4P một mình, dù sao cũng không mất tiền, chính mình còn chưa thử chơi với ba người! Không biết thân thể có chịu nổi không đây? Thiên Bằng nhẹ nhàng sờ xương sườn bị Trần Thiên Minh đả thương vừa khỏi, âm thầm nghĩ.
“Anh Bằng, lát nữa giúp tôi giới thiệu để tôi làm quen với vị ông chủ đến từ thành phố.” Diệp Đại Vĩ cười lấy lòng với Thiên Bằng, dù sao mình cũng đã miễn phí toàn bộ cho bọn họ, ít nhất cũng nên thu về một chút lợi ích.
“Được thôi, điều này không thành vấn đề.” Thiên Bằng gật đầu đáp ứng thỉnh cầu của Diệp Đại Vĩ.
“Ông chủ Thái, đây là ông chủ hộp đêm Diệp Đại Vĩ.” Thiên Bằng chỉ vào Diệp Đại Vĩ nói với Thái Đông Phong.
“Ông chủ Diệp, đây là ông chủ đến từ thành phố, Thái Đông Phong.” Thiên Bằng lại chỉ vào Thái Đông Phong nói với Diệp Đại Vĩ.
“Chào ông chủ Thái, chào ông chủ Diệp.” Thái Đông Phong cùng Diệp Đại Vĩ bắt tay chào hỏi.