“Cậu nên dậy đi, thằng nhóc,” ông bác đá cho cậu ta một cái, “Thật không ngờ thằng nhóc này lại có thể ngủ nhiều đến vậy, đã tám giờ rồi, mau đứng lên.”
Vốn đang muốn ngủ thỏa thích một giấc, không ngờ lại bị một cú đá của ông bác này đánh thức, Trần Thiên Minh đành phải ngồi dậy.
“Bác à, bác không biết chân bác thối đến mức nào sao?” Trần Thiên Minh vội che mũi lại.
Ông bác không nói một lời, lại hướng về phía cậu ta, tung thêm một cú đá.
“Thôi thôi, không cần đâu, cháu đứng dậy ngay đây!” Nhìn bàn chân thối của ông bác đang hướng về phía mình, Trần Thiên Minh vội vàng lăn người tránh ra rồi bật dậy ngay.
“Thằng nhóc, mau tập luyện, ngày hôm nay, nếu còn lười biếng, ta sẽ đá cho chết. Hôm qua, ta đã đả thông toàn bộ kinh mạch của cậu, bây giờ cậu luyện một ngày bằng với người khác luyện một tháng. Nhanh lên!” Ông bác vừa nói vừa giơ bàn chân thối lên.
“Hóa ra là thế, hôm qua mình cứ thắc mắc sao ông bác lại đánh mình nhiều đến vậy. Thảo nào hôm nay mình thấy cơ thể hoàn toàn khác lạ, cứ như là lột xác thành người khác. Toàn thân tràn đầy sức mạnh tiềm ẩn,” Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
“Bác à, bác không đói bụng sao? Có muốn cháu nấu gì đó cho bác ăn không?” Vì muốn lười biếng nên cậu ta đề nghị.
“Đừng nói nhiều nữa, đưa ta 100 đồng, ta ra ngoài mua đồ ăn, cậu ở đây tập luyện đi,” vừa nói, ông bác vừa phẩy tay ra hiệu, quay đi.
Trần Thiên Minh đưa 100 đồng cho ông bác, rồi ở lại tiếp tục luyện tập.
“Bác à, ăn cơm được chưa ạ?” Không biết cậu ta luyện tập được bao lâu rồi thì thấy ông bác đã quay lại, đang ngồi gặm đùi gà.
“Cậu không thấy sao còn hỏi? Đồ ngốc!” Ông bác chẳng thèm để ý đến cậu ta, tiếp tục ăn một mình.
“Cháu cũng muốn ăn cơm rồi tập tiếp,” chính Trần Thiên Minh cũng đang cảm thấy đói bụng, hay là ăn rồi tập luyện tiếp.
“Ta không bảo cậu ăn, cậu hôm nay không được ăn cơm, cứ luyện tập đi,” ông bác vừa ăn vừa nói.
“Tại sao hôm nay cháu không thể ăn cơm?” Trần Thiên Minh gào lên.
“Bởi vì hôm nay cậu vừa luyện tập, vừa đào thải phế khí trong cơ thể ra ngoài, cho nên không thể ăn được,” vì ông bác đang nhồm nhoàm thức ăn nên lời nói thật khó nghe.
“Vậy sao bác không nói trước, làm cháu đưa cho bác 100 đồng, đủ ăn mười bữa rồi còn gì!” Trần Thiên Minh cảm thấy vô cùng oan ức.
“Cậu thật là keo kiệt, tối hôm qua ta đã đả thông kinh mạch toàn thân cho cậu, mệt chết đi được, không thể bồi bổ thân thể một chút à?” Nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, ông bác tức giận hét lên.
“Đúng rồi, nhưng mà tại sao bác lại ăn thịt, bác không phải là người tu hành sao?” Trần Thiên Minh chợt nhớ ra ông bác chính là một người tu hành, không thể ăn thịt được.
“Ai nói người tu hành không thể ăn thịt, nhanh tập luyện đi, nếu còn dừng lại, ta sẽ không tha đâu!” Ông bác lại nhấc bàn chân thối của mình lên dọa cậu ta.
Trần Thiên Minh chẳng còn cách nào khác, đành phải tiếp tục luyện công.
“Thằng nhóc, hôm nay cậu vận khí được bao nhiêu lần?” Ông bác quan sát cậu ta luyện tập từ sáng đến chiều muộn, tuy rằng cậu ta lười biếng, nhưng lúc luyện tập lại vô cùng chăm chú.
“Hình như cũng được 30 lần,” Trần Thiên Minh nói.
“Tốt lắm, bây giờ cơ thể cậu cảm giác thế nào?” Ông bác hỏi cậu ta.
“Toàn thân như có một ngọn lửa đang bùng cháy hừng hực,” Trần Thiên Minh hiện tại cảm giác chính mình như một quả cầu lửa, cả người như đang bị thiêu đốt.
Ông bác liền bưng từ nhà vệ sinh ra một chậu nước, nói với cậu ta: “Bây giờ cậu đưa tay vào nước, thầm niệm thủ quyết, vận nội công ra hai tay xem nào.”
Trần Thiên Minh làm theo những lời ông bác nói, vận công ra hai tay, chỉ trong chốc lát, nước trong chậu bắt đầu nóng lên, sau đó hơi nước bốc lên nghi ngút. Trần Thiên Minh thật bị cảnh tượng trước mắt dọa cho sợ hãi, thật không ngờ mình lại lợi hại đến vậy.
“Đừng sợ, đây chính là thành quả luyện công, chỉ là ta không ngờ là cậu lại luyện nhanh đến thế, có thể là cơ thể có căn cốt tốt, cùng với việc được ta đả thông kinh mạch. Ta ngày trước, để đạt tới trình độ này cũng cần ít nhất một năm,” ông bác nhìn Trần Thiên Minh giống như kiệt tác của chính mình, vô cùng đắc ý.
“Bác à, cháu sau này làm sao để vận dụng công phu này?”
“Thật sự những trận đấu trên TV võ sĩ biểu diễn công phu đều là giả. Cậu nghĩ thử xem, cùng người khác đánh nhau mà có thể dùng tư thế hở trên hở dưới như thế không? Nếu cậu đánh bên trái, thì đối thủ sẽ đánh vào bên phải. Công phu chân chính mỗi một chiêu đều có bảy bảy bốn mươi chín cách biến hóa, đánh ra một chiêu, bất kể đối phương tấn công ở đâu, từ trên xuống dưới, đều có cách đối phó. Nói thẳng ra, cậu chỉ cần dùng mắt của mình, nhìn ra chiêu thức đối phương sắp tung ra. Sau đó ra một chiêu thật nhanh, thật mạnh là có thể kết thúc trận đấu ngay lập tức,” ông bác uống ngụm nước rồi nói tiếp: “Sau khi cậu học khí công, thấy sự việc và cảm giác mọi vật hơn người khác 20 lần. Cho nên khi người khác ra chiêu, cậu có thể cảm nhận thời điểm nhanh hơn 20 lần, để biết được ý đồ của hắn. Về phần sức mạnh mà cậu vừa nhìn thấy, chỉ cần đem khí vận đến đâu, thì sức mạnh sẽ tới đó. Tuy nhiên cậu phải chú ý, bây giờ trên người đã có khí công, một chiêu cũng có thể đẩy đối thủ vào chỗ chết. Cho nên cậu phải tự điều chỉnh lực dùng ít hay nhiều. Trong nhà có gạch không?” Ông bác đột nhiên hỏi.
“Có,” nghe ông bác hỏi, Trần Thiên Minh liền gật đầu.
Ông bác đem một viên gạch đặt trước mặt cậu ta rồi nói: “Bây giờ con vận lực toàn thân, đánh một quyền vào viên gạch này xem nào.”
“Rắc!” một tiếng vang lên, viên gạch đã nát vụn. Thế này, Trần Thiên Minh càng trở nên ngây người, không thể nghĩ rằng chính hắn, chỉ một thoáng, đã có bản lĩnh cao đến vậy, cứ như thể chính mình đang nằm mơ.
Ông bác lại giải thích: “Cậu bây giờ mới luyện 2 ngày, chỉ mới là bước đầu, thử nghĩ xem, cậu sau này thường xuyên luyện tập, sẽ đạt được hiệu quả. Nếu tu luyện khí công thường xuyên, đi nhẹ như chim yến, mấy tòa nhà cao tầng, chỉ cần nhún chân một cái là qua được.”
“Cậu còn thứ này không?” Ông bác phát hiện ra trên bàn còn cái bát mà lần trước cậu ta uống rượu rồi mang về.
“Đây là lần trước cháu uống rượu ở quán rồi cầm về,” Trần Thiên Minh thật không muốn ông bác nghĩ rằng mình là người ham mê cờ bạc.
“Trời ơi, vận khí của cậu thật là tốt đó!” Ông bác lấy cái chén đậy lên đĩa rồi lắc lắc. “Cậu nói thử xem ta gieo được mấy nút?” Ông bác đưa cái bát đến trước mặt rồi hỏi cậu ta.
“Hình như là sáu nút,” Trần Thiên Minh không dám khẳng định, chẳng qua là có cảm giác tốt, nên có thể tưởng tượng ra xúc xắc nhảy được sáu nút.
“Cậu xem,” ông bác vừa nói, vừa mở cái chén ra.
“Oa! Thật đúng là sáu nút!” Trần Thiên Minh cảm thấy mình có thể nghe được, cao hứng la lên.
“Cho nên nói, Hương Ba Công là một môn khí công không tồi, nhưng không phải ai cũng học được, chỉ có những người thiên tài có cốt cách đặc biệt mới có thể luyện,” ông bác nói, gõ đầu cậu ta rồi tiếp tục nói, “Cậu phải nhớ kỹ, học môn công phu này, chỉ có thể sử dụng để cứu người, không thể dùng để hại người. Còn về cách vận dụng như thế nào, cậu phải tự nghĩ ra. Nếu ta phát hiện cậu dùng để hại người, sẽ quay lại phế bỏ công phu của cậu.”
“Cháu sẽ không hại người, bác cứ yên tâm,” Trần Thiên Minh vỗ ngực đáp.
“Vậy là tốt. Đúng rồi, ta cho cậu một số điện thoại, người này họ Chung, cậu gặp việc khó, cứ nhờ hắn hỗ trợ, nếu chỉ là việc nhỏ, tuyệt đối đừng tìm hắn, biết không?” Ông bác đưa cho hắn một tờ giấy nhỏ.
“Cháu không biết người đó, người đó cũng không biết cháu, làm sao mà hắn giúp cháu được?” Trần Thiên Minh hỏi.
“Có thể, cậu có thể nói hắn cậu là Trần Thiên Minh luyện Hương Ba Công là hắn sẽ biết. Ta sẽ nói cho hắn trước. Tuy nhiên tốt nhất cậu cũng không nên tìm hắn, đại trượng phu, có chuyện gì thì bản thân mình cũng phải cố gắng trước đã, có đúng không?” Ông bác lúc này dường như vô cùng hào sảng.
“Cũng phải thôi ạ,” Trần Thiên Minh gật đầu.
“Cậu đưa số điện thoại di động cho ta, ta có việc sẽ tìm cậu.”
Trần Thiên Minh liền đưa số điện thoại của mình cho ông bác.
“Cậu cũng mau chóng tu luyện đi, Hương Ba Công này đối với con người có lợi ích rất lớn. Cậu sẽ từ từ nhận ra điều đó. Hãy luyện tập công phu này. Luyện công phu này, những di chứng của trận bệnh năng 10 năm trước cũng sẽ biến mất. Không nói nữa, cậu hãy tiếp tục luyện công đi, đến mai có thể ăn cơm, ta đi ngủ đây, ngày mai còn phải lên đường,” ông bác khoát tay, nằm vật xuống đất.
“Ai da!” Trần Thiên Minh kêu to, chỗ đó của cậu ta lại có vấn đề.
“Cậu làm sao vậy? Cơ thể có gì không thoải mái à?” Nghe cậu ta kêu lên như vậy, ông bác liền nhảy phắt dậy, tới hỏi thăm.
“Không phải, là chỗ đó của cháu đau,” Trần Thiên Minh ôm hạ bộ nói.
“Cái gì, luyện công phu này, sao chỗ đó lại đau nhỉ? Cậu có phải hay nghĩ tới phụ nữ không? Đồ háo sắc!” Ông bác gõ đầu cậu ta một cái.
“Không ạ, cháu trước đây bị một con côn trùng giống kiến màu vàng cắn, sau đó cứ như vậy…” Trần Thiên Minh liền kể lại chi tiết chuyện lần trước.
“Cậu thật là bị một con côn trùng giống kiến màu vàng cắn sao, bị xe đụng mà không chết, hiện tại không có một vết thương nào?” Ông bác cao hứng hỏi.
“Đúng vậy,” Trần Thiên Minh trợn mắt nhìn ông bác, mình bị cắn sao ông ấy lại cao hứng đến vậy chứ?
“Nó cắn ở chỗ nào, cho ta xem một chút,” ông bác nhìn chằm chằm vào hạ bộ cậu ta.
“Không được!” Trần Thiên Minh vội vàng kẹp chặt hai chân, chỗ đó sao có thể cho xem được chứ.
“Nhóc con, thật sự không cần xem ta cũng biết thứ cắn cháu là Huyết Hoàng Nghĩ (vua huyết kiến).”
“Huyết Hoàng Nghĩ? Có độc không? Cháu có chết không?” Trần Thiên Minh nghe thấy, hoảng sợ hỏi.
“Huyết Hoàng Nghĩ là một bảo vật truyền kỳ, ta cũng chưa từng gặp bao giờ. Ta chỉ thấy qua hình ảnh từ một cuốn sách mà sư phụ lưu lại. Nghe nói có thể cải tử hoàn sinh, cắn người xong liền chết đi, sau đó thay đổi huyết dịch của người bị cắn. Đương nhiên vì đó chỉ là truyền thuyết nên ta cũng không biết rõ tác dụng cụ thể ra sao. Nó có thể giúp cháu, còn tác hại thì phải xem xét sau này. Bởi vì ta trước kia chỉ được xem qua loa, chờ sau khi ta trở về, sẽ tìm thêm tài liệu về vấn đề này,” ông bác vỗ vai cậu ta an ủi.
Trần Thiên Minh vừa nghe, vừa thất vọng.
“Tuy nhiên, ta biết nó có một đặc điểm, người bị cắn trúng, nếu như không khơi thông huyết mạch thì sẽ bị huyết dịch đảo lưu mà chết. Cậu thường xuyên cảm thấy đau, có thể cũng vì nguyên nhân này.”
“Cháu vẫn có thể cứu sao? Nó ký sinh trong máu cháu, là may hay rủi?”
“Chắc là không sao đâu, cậu may mắn gặp ta, ta sẽ giúp cậu đả thông thêm một vài kinh mạch nữa, để sau này sẽ không bị tắc nghẽn. Hơn nữa, cậu không phải bị xe đụng cũng không sao cả sao? Chắc là nó cũng có tác dụng,” ông bác vừa cười vừa nói.
“Cái gì? Lại phải đánh vào người cháu nữa à? Không có cách nào khác sao?” Trần Thiên Minh vẻ mặt đau khổ nói.
“Không có cách nào khác, vậy thôi, để khi nào cậu đau thì tính.”
“Không, không, bác đả thông cho cháu đi,” Trần Thiên Minh nghe vậy liên tục nói.
Ông bác cười, thằng nhỏ này không biết số may mắn đến mức nào, bảo vật như vậy mà hắn cũng gặp được. Đối với người luyện khí công quả là một kho tàng, có thể giảm đi vài chục năm thời gian. Thằng nhỏ này có lẽ không cần nhiều thời gian để vượt qua mình. Ông bác vừa cao hứng vừa suy nghĩ, rồi bắt đầu vỗ vào người Trần Thiên Minh.