“Đing đoong, đing đoong!” Chuông cửa vang lên, đánh thức Trần Thiên Minh từ trạng thái luyện công trở lại. Hắn nhìn đồng hồ mới chỉ tám giờ. Ai mà lại đến sớm thế nhỉ?
Hắn đứng dậy quan sát thì phát hiện ông bác đã đi từ lúc nào không hay.
Tìm toàn bộ căn phòng cũng không thấy, ông bác này, cứ thế mà biến mất, đến một lời tạm biệt cũng chẳng nói. Đúng là tác phong của cao nhân thế ngoại.
Trần Thiên Minh vừa lẩm bẩm một mình vừa mở cửa. Bên ngoài là một cô gái xinh đẹp trong bộ áo liền quần, bộ ngực căng đầy như hai ngọn núi trong tranh, phía dưới là cặp đùi trắng ngần hoàn mỹ, khiến người ta chỉ muốn chạm vào.
“Thiên Minh, tại sao bây giờ em mới mở cửa, ngủ gì mà say như chết vậy?” Cô gái xinh đẹp bên ngoài thấy hắn liền trách yêu.
“Chị Yến à, hàng xóm còn đang ngủ mà. Hôm nay là cuối tuần, em bò ra mở cửa được là tốt lắm rồi đấy. Mà không phải chị cũng có chìa khóa sao? Sao không tự mở?” Trần Thiên Minh vừa thấy chị bác sĩ của mình liền trả lời.
Chị ấy là bác sĩ của Bệnh viện Nhân dân số 3. Bởi vì cha mẹ chị đã qua đời từ nhỏ, nên mẹ hắn đã đón chị về nuôi, coi như con gái. Chị Yến từ nhỏ đã cùng học, cùng chơi với hắn.
Nhiều khi hắn còn cảm thấy mẹ thích chị ấy hơn cả hắn. Mà cũng chẳng có gì ngạc nhiên, bởi vì bình thường chỉ có hai người họ ở nhà với nhau, còn hắn thì đa số thời gian ở trường, về nhà cũng thường đi chơi với bạn bè, thời gian ở nhà quả thực rất ít.
“Chìa khóa để ở ký túc xá bệnh viện, quên mang về rồi. Em ăn sáng chưa?” Chị Yến quan tâm hỏi, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.
“Bữa sáng à? Còn chưa ăn nữa.” Hắn trả lời. Nói gì bữa sáng, cả ngày hôm qua hắn có ăn gì đâu. Bất quá, chuyện đó không thể nói với chị được.
“Vậy em nhanh đi tắm đi rồi còn ra ăn sáng.” Thấy hắn cầm lấy túi đồ ăn, nàng liền đẩy hắn vào nhà vệ sinh.
Trần Thiên Minh nhân tiện tắm rửa một trận. Cả ngày hôm qua không tắm, chỉ luyện công, người hắn đầy mồ hôi.
“Thật thoải mái!” Vừa tắm xong, hắn sảng khoái kêu lên. “Chị Yến, bây giờ ăn sáng được chưa?”
“Thiên Minh, hôm nay nhìn em có vẻ lạ quá, so với trước kia hình như có gì khác khác thì phải?” Chị Yến phát hiện ra hôm nay hắn có một khí chất khác trước, nhưng rốt cuộc là gì thì nàng cũng không tài nào biết được.
“Có phải so với trước kia em đẹp trai hơn không?” Trần Thiên Minh biết đó là tác dụng của Hương Ba Công. Để che giấu, hắn liền áp sát tới trước mặt nàng.
Một luồng khí nam tính xộc thẳng vào mũi nàng, khiến tim nàng đập thình thịch. Nàng vội lấy tay ngăn trước ngực hắn, mặt ửng đỏ nói: “Không đứng đắn gì cả, em xấu quá đi!”
Trần Thiên Minh thấy mặt chị Yến đỏ bừng lên, vô cùng đáng yêu, không khỏi ngẩn ngơ. Đôi bạch thỏ vì khẩn trương cứ liên tục phập phồng như muốn thoát khỏi lớp áo, khiến phía dưới của hắn lại một trận xúc động. Trần Thiên Minh nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, cười nói: “Chị Yến, em xấu lắm sao?”
Chị Yến là đối tượng hắn thầm thương trộm nhớ từ lâu. Trước kia muốn “ra tay” nhưng không dám, hôm nay không hiểu sao lá gan hắn chợt lớn hẳn lên.
Chị Yến vốn đang đỏ mặt, bàn tay lại bị hắn nắm, càng hồng thêm, dường như sắp rỉ máu. Nàng không dám ngẩng đầu lên nhìn hắn, phản đối: “Xấu, cực kỳ xấu!”
Trần Thiên Minh ngửi thấy mùi hương nữ tính từ chị mình, liếc nhìn đôi bạch thỏ đang phập phồng lần nữa. Trong lòng hắn quả thực vô cùng muốn đưa tay chạm vào đó. Hắn đưa đầu nhích tới gần, có thể thấy mấp mé đôi bạch thỏ ẩn hiện, càng làm cho hắn thêm hưng phấn.
“Thiên, Thiên Minh, em ngồi xuống!” Chị Yến chợt phát hiện thằng em đang ngày càng tiến tới gần hơn, vội vàng đẩy hắn ra. Mặc dù hồi bé hai người vẫn hay đùa giỡn như vậy, nhưng bây giờ đã lớn cả rồi.
Bị nàng đẩy ra, Trần Thiên Minh chợt nhận ra mình đã đi hơi quá xa. Dù sao nàng cũng là chị mình, có gì đi nữa cũng không thể làm trò xằng bậy được. Vì sao hôm nay hắn lại xúc động như thế nhỉ? Hay là do luyện Hương Ba Công? Dù sao thì chị Yến cũng thật xinh đẹp mê người, may mà hắn có lực khống chế đặc biệt mạnh mẽ, nếu là thằng khác, e rằng đã sớm xảy ra chuyện rồi.
Hắn liền vội vàng lảng sang chuyện khác: “Chị ơi, đồ ăn của em đâu?”
Chị Yến cũng có chút không muốn rời đi: “Ở trên bàn, ăn nhanh lên!”
Trần Thiên Minh quả thật cũng đang đói. Ngày hôm qua hắn không ăn gì cả, chỉ vì luyện công nên không cảm thấy đói. Bây giờ thấy thức ăn, hắn liền như hổ đói vồ mồi, lập tức giải quyết nhanh gọn trong chốc lát.
Trần Thiên Minh vừa nhồm nhoàm ăn vừa hỏi: “Chị, hôm nay không phải đi làm à?”
“Hôm nay chị không có ca. Hôm qua dì gọi điện cho chị, bảo chị nhất định phải tới đây xem em ăn ở thế nào, sợ em chỉ có một mình thì không biết sống ra sao.” Thì ra là mẹ nhờ chị chiếu cố mình. Thảo nào chị Yến sau khi làm ở bệnh viện, dù được cấp một phòng nhưng vẫn thường về nhà.
“Vậy hôm nay chị giúp em trông coi cửa hàng nhé, em có chút việc ở trường cần lo.” Vừa nghĩ tới việc hôm nay chị Yến tới, nàng có thể hỗ trợ mình trông cửa hàng để hắn tranh thủ luyện công, luyện thêm vài chu thiên nữa, nhằm tăng cường công lực.
“Mệt chết mất!” Hắn vừa luyện công xong một ngày, mới từ phòng bước ra đã nghe tiếng kêu của chị Yến.
“Không biết hôm nay là ngày gì mà sao đông khách thế, muốn ngơi tay một lúc cũng không được!” Chị Yến lúc này mồ hôi đã chảy đầm đìa.
“Chị, chị đi tắm đi, em nấu cơm cho.” Thấy chị Yến hôm nay mệt mỏi như vậy, hắn cũng cảm thấy áy náy.
“Được thôi, bây giờ em nấu cơm trước đi, lát nữa chị xong sẽ làm thức ăn sau.” Yến cũng biết trình độ nấu ăn của thằng em mình, nếu để nó tự làm thì coi như là tự mình chịu khổ rồi.
Yến đã đi ra, nàng mặc một chiếc áo cổ xẻ sâu, hai bên ngực lộ ra, chiếc áo con bên trong mơ hồ có thể nhìn thấy được.
Trần Thiên Minh vừa thấy, trong lòng kêu thầm: “Chị à, không phải chị đang khảo nghiệm em đấy chứ? Ăn mặc gợi cảm thế này, ôi, chết mình rồi!”
Trần Thiên Minh tiến vào phòng tắm, trong đầu vẫn còn hình ảnh gợi cảm của chị vài giây trước. Đột nhiên hắn phát hiện chậu quần áo của chị Yến vừa thay ra đang đặt ở dưới. Vì chị Yến quá mệt và phải vội ra làm đồ ăn, nên chưa kịp giặt.
Trần Thiên Minh không nhịn được, thú tính trong lòng trỗi dậy, hắn liền tiến tới xem thử và phát hiện ra nội y của nàng. Màu đỏ đúng là loại đắt tiền. Hắn thật không hiểu tại sao thứ mỏng manh này lại có thể che chắn hai ngọn núi đầy đặn của chị được chứ. Hắn đưa lên mũi ngửi, một làn hương dịu nhẹ thoang thoảng. Lại nhìn về chiếc quần lót bằng lụa có hoa văn, che vừa vặn vùng đất bí mật. Hắn cầm lên, đưa lên mũi ngửi. Một mùi vị lạ lùng làm cho phía dưới của hắn trở nên cứng ngắc, như muốn phá tung quần mà ra.
Trần Thiên Minh không nhịn được, đưa chiếc quần lót lụa đó đến bộ phận cứng rắn của mình, không tự chủ được mà di chuyển lên xuống.
A! Cảm giác cao trào như thủy triều dâng trào, thấm đẫm chiếc quần lót lụa kia.
Ngay lúc này, cảm giác nóng hừng hực sau hai ngày luyện công hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự dịu mát lan tỏa, toàn thân thư sướng dễ chịu vô cùng. Nhưng hiện giờ hắn chẳng còn thời gian để nghĩ tới vấn đề đó nữa. Vấn đề chính là ở dưới, nếu nàng phát hiện ra thì hắn chết chắc.
“Thiên Minh, em làm gì mà lâu thế? Thức ăn sắp nguội rồi!” Chị Yến thấy hắn tắm lâu như vậy mà chưa ra, không khỏi trách hỏi.
“Thời tiết nóng quá nên em tắm từ từ.” Trần Thiên Minh không dám nhìn vào mắt chị Yến, hắn lúc này chẳng khác nào đứa bé ăn vụng bị người lớn bắt quả tang.
“Mau ăn cơm đi, cơm canh nguội hết bây giờ!” Chị Yến bắt đầu giục hắn.
“Chị à, chị có bạn trai chưa?” Trần Thiên Minh vừa ăn vừa lén nhìn nàng. Hắn cũng thấy thật lạ, chị đã lớn hơn hắn một tuổi mà sao vẫn chưa có bạn trai? Địa vị tốt, lại là một cô gái quyến rũ, chẳng lẽ đàn ông cả nước đều mù hết rồi sao?
“Không có. Chị già rồi, lại không hấp dẫn, không ai để ý cả.” Chị Yến cười nói.
“Ai nói chị già, em sẽ đánh hắn!” Trần Thiên Minh vừa nói vừa giơ nắm đấm lên.
“Không sao, nếu không ai muốn chị, chị sẽ ở đây, em có sợ không nào?” Chị Yến nói.
“Không sợ! Nếu một ngày chị không có bạn trai, em sẽ chiếu cố chị.” Trần Thiên Minh vỗ ngực nói.
“Em nói rồi đó nha, không được đổi ý đâu đấy! Nếu một ngày chị không có bạn trai, thì ngày đó em phải lo cho chị.” Chị Yến cao hứng nói.
“Em nói rồi, em thề!” Hắn thực sự không phát hiện ra vẻ mặt tinh quái của nàng, tựa như một tên ngốc, vỗ ngực mà thề.