Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 18: CHƯƠNG 18: CHIẾM TIỆN NGHI

Vừa tan tiết, Trần Thiên Minh liền đến phòng hiệu trưởng. Bởi vì hiệu trưởng không chi trả tiền điện thoại, cho nên hắn muốn gọi điện thì phải đến phòng Hiệu trưởng.

Mới vừa vào cửa, đã thấy Hiệu trưởng Lý cùng cô thủ thư Phạm Văn Đình đang liếc mắt đưa tình với nhau.

Cô Phạm Văn Đình này, ngay cả giáo viên trong trường cũng phải gọi một tiếng chị, đã ngoài ba mươi, vô cùng dâm đãng (Dĩ nhiên cái này không phải do hắn nói ra, mà là theo lời số ít những người tự xưng chính nhân quân tử trong trường). Nghe đồn rằng, chồng nàng cũng là một người đàn ông thành thật và hiền lành, hỏi ba đáp bốn, nên nàng gặp nam nhân đều luôn chủ động ve vãn đàn ông. Theo logic mà nói, nữ nhân như vậy thường không có mấy nhan sắc. Nhưng đối với lần này thì thật không đúng, nàng càng trưởng thành càng thêm phần mặn mà, có thể tính là mỹ nhân.

“Hiệu trưởng, ngài khỏe không ạ?” Trần Thiên Minh lớn tiếng chào.

“Có chuyện gì?” Hiệu trưởng Lý vẻ mặt cau có khó chịu, hắn đang cùng cô thủ thư xinh đẹp nói chuyện vô cùng cao hứng, chẳng biết sẽ đi đến đâu.

“Em chỉ muốn gọi một cuộc điện thoại thôi.” Trần Thiên Minh cười gượng đáp, thời điểm này, không thể chọc giận Hiệu trưởng Lý được.

“Cậu cũng có điện thoại di động mà, sao lúc nào cũng dùng điện thoại ở văn phòng tôi vậy?”

“Em? Điện thoại của em hết pin.” Tuy hắn nhìn Phạm Văn Đình cũng không vừa mắt, nhưng cứ để người khác chiếm tiện nghi như vậy thì hắn không cam lòng.

Mặc kệ Hiệu trưởng Lý đang cau có, Trần Thiên Minh liền cầm lấy điện thoại chuẩn bị bấm số.

Đang nói chuyện với Phạm Văn Đình thì bị Trần Thiên Minh gián đoạn, bây giờ càng khó nói hơn, Hiệu trưởng Lý liền cầm một cuốn sách lên giả vờ đọc để tránh ngượng.

Gọi xong, Trần Thiên Minh đặt máy xuống.

“Trần Thiên Minh, cậu thật không giống một nam nhi chút nào cả, có một chút như vậy mà cũng tính toán, gọi bằng di động thì tốn có bao nhiêu đâu?” Hiệu trưởng Lý có ý đả kích hắn trước mặt mỹ nhân.

Trần Thiên Minh bị Hiệu trưởng Lý nói như vậy thì tức khí nổi lên, liền cầm điện thoại lên lại, bấm gọi số nhà ông ta.

“A lo,” Tiếng chào từ tai nghe truyền đến chính là bà xã của Hiệu trưởng Lý.

Trần Thiên Minh nhẹ nhàng đặt điện thoại sang một bên, quay lại nói với lão: “Đương nhiên em sao có thể sánh bằng anh được, anh là người đàn ông quyến rũ nhất trường ta mà! Chị Đình thấy em nói đúng không?”

Thấy nàng gật đầu, lão ta vô cùng cao hứng: “Cái đó là đương nhiên, mặc dù ta đã lớn tuổi nhưng vẫn vô cùng phong độ. Trần Thiên Minh, phong độ đó, cậu có hiểu không? Giống như những quý ông người Anh vậy.”

“Ài, anh Lý, em làm gì có sức quyến rũ như anh chứ. Nếu em có mị lực thì chị Đình đã thích em rồi, đâu đến lượt anh.” Hắn sợ bà xã của lão hiệu trưởng bên kia không nghe thấy, nên càng cố ý lớn tiếng.

“Tiểu Đình thích ta thật ư?” Hai mắt lão chợt sáng lên, “Trần Thiên Minh, ăn nói bậy bạ không được đâu!” Hiệu trưởng Lý vừa nhìn hắn vừa liếc trộm bộ ngực đồ sộ của Phạm Văn Đình.

Vòng một chính là điểm đặc sắc nhất của chị Đình. Mọi người thường đồn đoán rằng vòng một này có thể đạt tới 100 cm. Thật là một thứ tuyệt vời, trước khi ngủ có thể vuốt ve, lúc ngủ thì có thể làm gối đầu, chất lượng chắc chắn là hạng nhất.

“Nếu không tin, anh có thể hỏi chị ấy.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa nhìn Phạm Văn Đình.

“Hiệu trưởng Lý quả là một người đàn ông đích thực mà cô gái nào cũng thích.” Nàng thấy hiệu trưởng phản ứng như vậy cũng chẳng biết phải trả lời thế nào khác. Dù sao nàng cũng chỉ là nhân viên hợp đồng, nếu chọc giận Hiệu trưởng không phải là đập đổ chén cơm của mình sao.

“Thật không? Thật không?” Hiệu trưởng Lý cười dâm đãng, nếu không có Trần Thiên Minh ở đây, hắn đã lao thẳng vào cô thủ thư rồi, ở nhà chỉ có một bà xã vừa già vừa xấu như sư tử cái… Làm sao có thể so sánh với mỹ nhân quyến rũ trước mặt được chứ.

“Reng, reng, reng!” Đột nhiên chuông điện thoại di động của Hiệu trưởng Lý vang lên.

“Alo.” Hiệu trưởng Lý liền cầm di động lên nghe.

“Lý Xuân, cái tên khốn nạn kia!” Từ điện thoại Hiệu trưởng Lý vang lên tiếng gầm lớn của sư tử cái.

Trần Thiên Minh thấy âm mưu của mình đã thành công mỹ mãn, cao hứng đi ra ngoài.

Phạm Văn Đình cũng nghe ra đó là giọng của sư tử Hà Đông của Hiệu trưởng, vội đi theo Trần Thiên Minh ra ngoài.

“Thiên Minh, em lại đây, chị có việc muốn nhờ.”

Trần Thiên Minh nghe Phạm Văn Đình có việc muốn tìm hắn, liền đi theo tới thư viện trường.

Thật ra thư viện của trường cũng chỉ là một căn phòng nhỏ trong lầu, không giống như trong thư viện của đại học, bên trong chỉ toàn sách là sách.

“Chị Đình, có chuyện gì thế?” Hắn vừa nhìn vòng một của nàng vừa nói. Trong thời gian này, từ khi luyện Hương Ba Công, chuyện đó càng hay nghĩ tới. Trước kia cùng lắm chỉ một tuần một lần, bây giờ cứ một hai ngày lại một lần. Điều này khiến hắn càng thêm sợ hãi, nếu cứ tiếp diễn như vậy, liệu có bị dục hỏa thiêu thân không, liệu có vì phóng túng quá độ mà tinh tẫn nhân vong không?

“Thiên Minh, em giúp chị đem mấy cái này vào thư phòng, nó cao quá, chị sợ ngã.” Phạm Văn Đình thấy ánh mắt say đắm của hắn, hài lòng cười.

“Ồ, được.” Trần Thiên Minh gật gật đầu, nhận lấy xấp sách từ tay nàng, liền trèo lên thang chữ A, bắt đầu sắp xếp.

“Ài, thời tiết dạo này nóng quá, chị toát mồ hôi, người ướt đẫm cả rồi.”

“Cả người đầy mồ hôi, đã ướt đẫm cả rồi?” Lòng Trần Thiên Minh nhảy dựng lên, thầm nghĩ trên hay dưới cũng đều ướt đẫm mồ hôi nhỉ? Hắn không khỏi cúi đầu nhìn xuống.

Phạm Văn Đình vừa thấy Trần Thiên Minh nhìn xuống, tay liền đặt lên vùng cổ áo của mình.

“Chẳng lẽ là bên trong khe ngực đầy mồ hôi? Thời tiết thế này, nếu không lau, có thể bị cảm lạnh, tốt nhất là lau ngay lúc này.” Trần Thiên Minh hưng phấn nghĩ.

Quả nhiên, nàng liền tháo một cúc áo, từ trên cao, hắn liền có thể chứng kiến một phần cảnh tượng. Áo ngực màu xanh, khe ngực sâu hút, thật khiến cổ họng Trần Thiên Minh khô khốc, muốn nuốt nước bọt cũng không có.

Bởi vì khe ngực lần này so với những lần rình xem trước đó hoàn toàn khác biệt, càng thêm đầy đặn và quyến rũ hơn. Theo tư liệu hắn từng tham khảo, khe ngực sâu như vậy, chứng tỏ vòng một càng nảy nở.

Phạm Văn Đình chậm rãi lấy ra một chiếc khăn tay, sau đó đưa vào khe ngực sâu, nhẹ nhàng lau xuống, rồi lại kéo ra, rồi lại đưa vào, rồi lại kéo ra thêm một lần nữa.

Nhìn thấy chiếc áo ngực màu xanh cứ nhấp nhô, bị bàn tay nhỏ bé che khuất mất phong cảnh, hắn thật là muốn phát điên. Tại sao cái áo ngực không tuột hẳn xuống mà cứ nhấp nhô mãi thế? Chẳng lẽ mình phải giúp nàng một tay sao? Sao lại không để mình lau giúp nàng nhỉ? Cứ như thể đó là một nhiệm vụ khó khăn lắm vậy, không thể để chị Đình tự làm, tốt nhất cứ để mình vất vả thay nàng là được.

“Thiên Minh, đã xếp xong chưa?” Phạm Văn Đình chợt hỏi.

“Chưa, em còn chưa nhìn kỹ!” Trần Thiên Minh vừa nhìn vừa nói.

“Cái gì?”

“À, là sắp xếp sách ạ.” Trần Thiên Minh lưu luyến không muốn rời khỏi chiếc thang.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!