Trần Thiên Minh vừa đi xuống dưới, Phạm Văn Đình cũng đã cài áo lại rồi. Trần Thiên Minh cảm thấy vô cùng đáng tiếc, nếu biết sớm thì mình đã nhảy xuống, lúc đó hẳn là có thể chứng kiến được một chút phong cảnh.
“Cám ơn cậu, Thiên Minh.” Phạm Văn Đình quyến rũ liếc mắt đưa tình với Trần Thiên Minh.
“Không có gì, không có gì.” Trần Thiên Minh trong lòng vô cùng cảm thán, một cơ hội tốt như vậy không ngờ lại bị mình lãng phí mất.
“Thiên Minh, sau này chị Đình có việc gì khó có thể nhờ cậu hỗ trợ không?” Phạm Văn Đình nhìn Trần Thiên Minh cười cười, hơn nữa lại còn cố ý sờ sờ cổ áo của mình nữa.
“Có thể, có thể.” Trần Thiên Minh nhìn chằm chằm vào vòng một đầy đặn kia của Phạm Văn Đình. Khó trách sắc lang như Lý hiệu trưởng lại cứ nhìn chằm chằm vào đó, quả thật rất hấp dẫn người khác.
“Đình tỷ!” Bỗng nhiên bên ngoài có tiếng gọi.
Trần Thiên Minh vừa ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Lưu Mỹ Cầm đang dìu Hà Đào sắc mặt tái nhợt tiến đến.
“Hà Đào, cô làm sao vậy?” Phạm Văn Đình trông thấy sắc mặt Hà Đào rất kém, liền quan tâm hỏi.
“Cô ấy hôm nay bị cảm mạo phát sốt, hơn nữa lại cố gắng lên lớp, vì thế hiện giờ mới ra nông nỗi này.” Lưu Mỹ Cầm trách móc nhìn Hà Đào.
“Vậy thì nhanh đưa cô ấy về nghỉ ngơi.” Phạm Văn Đình thấy vậy liền nói.
Lưu Mỹ Cầm cũng gật đầu, sau đó đỡ Hà Đào đứng dậy. Đáng tiếc là nàng yếu sức, quả thật là cố hết sức mới dìu nổi Hà Đào đang ngất lịm.
Phạm Văn Đình nhìn thấy việc này, vội xoay người lại nói với Trần Thiên Minh: “Thiên Minh, cậu lát nữa có lớp không?”
“Không có.” Trần Thiên Minh nói.
“Vậy thì cậu giúp Lưu Mỹ Cầm đưa Hà Đào về phòng đi.”
“Được, được.” Trần Thiên Minh vừa nghe thấy có cơ hội tốt như vậy, có thể ở cùng với Hà Đào, vì thế hắn nhanh chóng gật đầu nói. Hắn đi đến trước mặt Hà Đào, sau đó nói với Lưu Mỹ Cầm: “Để tôi giúp cô.” Nói xong, hắn liền cầm lấy cánh tay mềm mại của Hà Đào, nhẹ nhàng nâng nàng dậy.
Trần Thiên Minh một bên bước đi, một bên ngửi thấy mùi thơm từ cơ thể của Hà Đào, trong lòng cảm thấy rất nhộn nhạo. Hắn liền cúi đầu xuống, dùng ánh mắt đánh giá toàn bộ cơ thể của Hà Đào.
Hà Đào hôm nay mặc một cái áo T-shirt viền trắng, không biết là do cố ý hay là phối đồ không hợp lý, áo ngực của nàng hôm nay lại là màu đỏ.
Đây chính là một chi tiết vô cùng bất ngờ, bởi vì xét về cách phối màu mà nói, nội y bên trong nếu là màu đỏ, bên ngoài mà lại mặc màu trắng, vậy thì nội y bên trong sẽ rất nổi bật.
Hiện giờ, nội y bên trong của Hà Đào trông rất nổi bật, dây áo ngực màu hồng kia, chạy từ sau ra trước, khiến Trần Thiên Minh cảm thấy vô cùng bứt rứt.
“Thầy Trần, sao còn chưa đi vậy?” Lưu Mỹ Cầm nhìn Trần Thiên Minh, sau đó khó hiểu hỏi.
Trần Thiên Minh vội ngẩng đầu lên, hóa ra hắn vẫn đang đứng khựng lại trước cửa phòng, phòng Hà Đào vẫn còn ở tận đằng kia! Xem ra hắn suy nghĩ quá miên man, vô thức muốn đưa Hà Đào về phòng mình.
Lưu Mỹ Cầm lấy ra chìa khóa phòng của Hà Đào, rồi mở cửa, sau đó cùng với Trần Thiên Minh đưa Hà Đào đến tận giường, cởi giày cho nàng rồi đặt nàng nằm xuống giường.
“Hà Đào, cô mua thuốc chưa?” Lưu Mỹ Cầm hỏi Hà Đào.
“Có… ở trên bàn làm việc của tôi.” Hà Đào đang bị bệnh vẫn cố chỉ về phía bàn làm việc của mình, nàng nói cũng thấy rất khó khăn.
Lưu Mỹ Cầm lấy thuốc, sau đó nhìn hướng dẫn sử dụng, rồi đi đến cạnh bình nước, “Ồ, không có nước. Hà Đào, cô bây giờ cảm thấy thế nào rồi?”
“Đầu tôi rất đau, rất muốn ngủ.” Hà Đào nhíu mày, khó khăn nói.
“Vậy trước tiên cô cứ ngủ một chút, tôi đi đun nước. Thầy Trần, phiền anh trông chừng cô ấy một lúc.” Lưu Mỹ Cầm mỉm cười với Trần Thiên Minh, sau đó đi vào bếp.
Hà Đào chậm rãi nhắm mắt lại, chỉ lát sau, nàng đã thở đều đều.
Trần Thiên Minh nhàm chán bắt đầu ngồi nhìn phòng của Hà Đào, sau cùng sự chú ý của hắn lại hoàn toàn tập trung vào Hà Đào.
Hiện tại Hà Đào đang nhắm mắt ngủ, hàng lông mi thật dài, cái môi nhỏ nhắn hơi hé mở, như trái đào mọng, khiến Trần Thiên Minh rất muốn hôn một cái.
Mà song phong của nàng cũng đang nhấp nhô theo từng đợt hô hấp, càng lúc càng hấp dẫn. Trần Thiên Minh nhìn lại phòng bếp, bên trong vẫn vọng ra tiếng động, chắc là do Lưu Mỹ Cầm đang đun nước tạo ra.
Trần Thiên Minh lại tiếp tục nhìn thân thể mê người của Hà Đào, đặc biệt là màu đỏ của nội y lộ ra, trong lòng hắn đang rất ngứa ngáy, thật sự là muốn sờ một chút.
“Hà Đào, Hà Đào.” Trần Thiên Minh nhẹ nhàng gọi tên Hà Đào.
Hà Đào vẫn đang ngủ rất say, nàng không biết Trần Thiên Minh đang gọi mình, vì thế vẫn nằm yên không nhúc nhích.
Lúc này, sắc tâm của Trần Thiên Minh bùng lên, hắn lại quay đầu nhìn vào bếp, còn tay thì chậm rãi nhắm vào song phong của Hà Đào. Hắn đã nghĩ rất chu đáo, nếu như Lưu Mỹ Cầm mà đi ra, hắn sẽ ngay lập tức rút tay lại, như vậy thì người khác sẽ không phát hiện được.
Sắp chạm tới rồi, sắp chạm tới rồi. Trần Thiên Minh trong lòng vô cùng sung sướng. Không ngờ song phong của Hà Đào lại chỉ mềm mại một chút thôi, xem ra nàng mặc nội y để bó lại, nếu không thì đâu đến nỗi cứng như vậy? Trần Thiên Minh trong lòng rất tiếc nuối, hắn không khỏi tiếp tục sờ thêm vài cái. Ồ, sao bên cạnh lại có tóc nhỉ? Chẳng lẽ lại là tóc bên cạnh song phong của nàng?
Trần Thiên Minh quay đầu nhìn lại, vừa nhìn. Trời ạ, hóa ra mình sờ nhầm, chạm vào vai của Hà Đào. Khó trách tự nhiên lại thấy cứng như vậy chứ? Trần Thiên Minh vội vàng thu tay mình về, sau đó tự cốc vào đầu mình mấy cái.
Trần Thiên Minh lại quay đầu nhìn xuống bếp một chút, Lưu Mỹ Cầm vẫn chưa đi ra. Thử lại một lần xem sao, Trần Thiên Minh lại tự cổ vũ bản thân một phen.
Bàn tay lại chậm rãi tiến về phía song phong cao ngất của Hà Đào, lúc này, Trần Thiên Minh tất nhiên không thể sai lầm như vừa rồi, ánh mắt hắn đang nhắm thẳng đến mục tiêu: song phong của Hà Đào.
Chỉ một chút nữa thôi, nội y của Hà Đào đã ở rất gần. Song phong cao ngất như vậy, không biết sờ vào sẽ có cảm giác gì đây? Cảm giác sẽ thế nào đây? Cứng mà mềm, mềm mà cứng, hay là mềm mại như bông? Cái này, Trần Thiên Minh cũng chưa biết được. Vì từ trước đến nay hắn chưa bao giờ chạm qua song phong của người phụ nữ nào cả, cho nên kiến thức về mặt này của hắn hoàn toàn trống rỗng. Bởi vậy, hôm nay dù thế nào đi nữa hắn cũng phải sờ thử một lần, để mình chính thức cảm nhận được cảm giác về song phong của phụ nữ.
“Sờ, hay là không sờ?” Trần Thiên Minh tự hỏi chính mình, chính mình đây là thừa nước đục thả câu, Hà Đào đang ngủ say nên hoàn toàn không biết gì.
Mặc kệ, cứ sờ đã rồi tính. Trần Thiên Minh hạ quyết tâm, bàn tay tiếp tục hướng về phía song phong của Hà Đào.
“Thầy Trần, anh đang làm gì vậy?” Tiếng của Lưu Mỹ Cầm lúc này đã vang lên ở sau lưng.
“Tôi đang sờ xem cô Hà Đào có phải vẫn còn sốt không?” Trần Thiên Minh giật mình, vội vàng thu bàn tay mình lại.
“Tôi đã đun nước nóng xong rồi, anh có thể về rồi, chuyện ở đây cứ để tôi lo là được.” Lưu Mỹ Cầm nhìn Trần Thiên Minh cười cười rồi nói.
“Được rồi.” Trần Thiên Minh gật đầu, sau đó quay về phòng mình.