Khi Trần Thiên Minh về đến nhà thì thấy chị Yến đang xem TV một mình.
“Chị Yến, không giúp em trông cửa hàng của bố mẹ sao?” Trần Thiên Minh nói.
“Còn không phải vì cậu sao, muộn như vậy mới trở về. Dì kêu chị chờ cậu, chị còn phải hâm nóng thức ăn lại cho cậu nữa.” Chị Yến đứng dậy, đôi gò bồng đảo đầy đặn kia, bởi động tác của chủ nhân, lại càng thêm phần “hoành tráng”. Trần Thiên Minh âm thầm nuốt nước miếng, hắn thầm nhớ lại nội y cùng với đồ lót có viền của nàng đêm trước, phần dưới của hắn lại bắt đầu cương cứng.
“Thiên Minh, tên quỷ lười này, còn không đứng dậy ăn cơm, còn ngồi ở đó sao?” Chị Yến thấy Trần Thiên Minh vẫn cứ ngồi trên ghế salon không thèm đứng dậy, nàng vô cùng tức giận mắng.
Lúc này Trần Thiên Minh làm sao dám đến gần, bởi vì vừa rồi hắn suy nghĩ miên man, phần dưới đã biến thành một cái lều, hắn làm sao dám “vác” cái lều cao như vậy đi ăn cơm chứ!
“Đứng dậy, đứng dậy ngay!” Chị Yến tức giận, nàng muốn kéo Trần Thiên Minh đứng lên. Đáng tiếc là sức lực của nàng làm sao lớn bằng Trần Thiên Minh, chẳng những nàng không kéo được hắn đứng dậy, mà vô ý nàng còn bị Trần Thiên Minh kéo ngã xuống “cái lều” của hắn.
“Đây là muốn lấy cái mạng nhỏ của ta sao?” Trong lòng Trần Thiên Minh kêu lớn.
“Em buông chị ra, mau đứng dậy ăn cơm, em có nghe không, đứng dậy!” Chị Yến không biết mình đang ngồi trên chỗ mẫn cảm của Trần Thiên Minh, đã thế lại còn liên tục lắc lắc vòng ba gợi cảm, điều này quả thật khiến phần dưới của Trần Thiên Minh không thể khống chế được.
Phần dưới của Trần Thiên Minh vốn đã cao như cái lều rồi, mà vòng ba của chị Yến thì lại liên tục ma sát vào đó, điều này khiến hắn tận hưởng được khoái cảm tột độ chưa từng thấy, hai tay không tự chủ được lại ôm lấy eo của chị Yến.
Lúc này, chị Yến mới cảm giác được phía dưới cứng rắn đã dựng lên, mà mình lại đang ngồi trên bộ phận mẫn cảm của Trần Thiên Minh. Nàng vô cùng ngượng ngùng, vẻ mặt đỏ bừng… không dám loạn động.
Chị Yến không cử động, điều này khiến Trần Thiên Minh có chút mất mát. Hai tay của hắn cũng nhẹ nhàng vuốt ve vòng eo của chị Yến. Chị Yến lúc này cũng đang bị phần dưới cứng rắn của Trần Thiên Minh làm cho tê người, trong lòng bỗng nổi lên khát vọng, nơi bí ẩn mà hơn hai mươi năm chưa từng có người đàn ông nào chạm vào, một lần chạm này cũng làm ngọn lửa khát khao bùng lên. Mặc dù chị Yến bây giờ rất muốn đẩy Trần Thiên Minh ra, nhưng nàng cũng không còn chút khí lực nào, còn nếu nàng muốn cử động, chỉ cần nhẹ nhàng thôi cũng khiến cả người nàng run rẩy, một cảm giác vừa sợ hãi lại vừa chờ mong.
Bởi vì không bị chị Yến cản trở, mà bàn tay của Trần Thiên Minh lại rất có lực, do đó động tác lại càng thêm mạnh bạo. Cảm giác bây giờ còn mạnh mẽ hơn cả mười lần so với ban nãy. Hai mắt chị Yến cũng đã khép hờ, khoái cảm dâng trào khiến nàng cắn nhẹ môi, nhưng cũng không thể kìm nén được những tiếng rên rỉ khe khẽ thoát ra từ miệng nàng.
“Thiên Minh, nhanh đi ăn cơm!” Chị Yến cố cắn răng, sau đó mạnh mẽ đứng lên.
Trần Thiên Minh cũng thất vọng đứng dậy, đi ăn cơm.
Chị Yến trông thấy vẻ mặt đau khổ của Trần Thiên Minh liền nói: “Em trước tiên đi rửa mặt đi, chị đi hâm lại thức ăn đã.”
“Chị Yến, em…” Trần Thiên Minh không nói lên lời.
Chị Yến lại nhìn cậu em nhỏ hơn mình một tuổi này, trong lòng xấu hổ vô cùng. Cũng không biết từ lúc nào, nàng đã thích người em này rồi, nếu không thì làm sao hết ca làm nàng lại chạy đến nhà hắn?
“Chị, chị mệt sao?” Trần Thiên Minh vừa nuốt thức ăn vừa nhìn chị Yến hỏi.
“Không sao. Vì cậu, chị có mệt hơn cũng được.” Chị Yến nói.
Trần Thiên Minh vô cùng cảm động nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của chị nói: “Chị, sao chị lại tốt với em như vậy?”
“Ai bảo cậu là em của chị? Ngốc! Ăn nhanh đi. Đồ ăn nguội bây giờ!” Chị Yến lại thúc giục.
“Chị, chị nói bây giờ cách tốt nhất để kiếm tiền là làm gì?” Trần Thiên Minh vô tình hỏi. Bởi vì hắn bây giờ rất muốn trở nên mạnh mẽ, mà chỉ có mạnh mẽ hơn mới khiến người khác không thể coi thường mình, mới có thể khiến cho tên tiểu nhân Diệp Đại Vĩ kia không khi dễ được mình. Mà cách chủ yếu để mạnh mẽ, đó chính là tiền.
“Bài bạc!” Chị Yến đang xem phim ‘Thần bài’, “Cậu xem Châu Nhuận Phát kia, chỉ một lúc đã kiếm được hơn chục triệu rồi.”
Chị Yến không ngờ, chỉ vì một câu nói của mình mà đã hoàn toàn thay đổi Trần Thiên Minh. Bởi vì dạo này không có việc gì làm, Trần Thiên Minh thường cùng đám học trò chơi trò chơi, hắn đã phát hiện ra mình thật sự muốn thắng là thắng được, hơn nữa còn có khả năng nghe tiếng xúc xắc.
Buổi tối, Trần Thiên Minh sau khi ăn xong cơm chiều, hắn liền đi tới sòng bạc “Thiên Đường” lớn nhất thành phố, “Thiên Đường” này chính là một trong những sòng bạc ngầm của thành phố, nghe nói một ngày có thể kiếm được vài triệu. Cho nên hôm nay Trần Thiên Minh đã chuẩn bị tốt, hắn mang theo toàn bộ tiền lương tháng, khoảng một ngàn đồng, cùng một chiếc cặp tài liệu đến sòng bạc, chuẩn bị tối nay kiếm một khoản rồi về.
Chị Yến cũng nói đánh bạc là cách kiếm tiền dễ nhất, với bản lĩnh của mình, chắc là không có vấn đề gì. Cũng vì sợ người khác nhận ra mình, Trần Thiên Minh đã vuốt tóc ngược lên, trên mặt thì đeo kính đen, cái kính này hắn mua lúc chiều nay. Nó có thể che khuất một phần ba khuôn mặt của Trần Thiên Minh, phỏng chừng người quen cũng khó mà nhận ra.
Bởi vì Trần Thiên Minh là khuôn mặt mới, vì thế phải tốn chút công sức mới vào được. Chẳng qua là sòng bạc bây giờ cũng không còn e ngại như trước, bọn họ đã nộp phí bảo kê cho cảnh sát rồi, vì thế sẽ không có ai đến bắt. Mà nếu như có chuyện, chính bọn họ cũng có thể tự giải quyết được. Chỉ sợ người không đến, chứ không sợ người tiến vào.
Trần Thiên Minh tiến vào “Thiên Đường”, hắn phát hiện ra bên ngoài vô cùng yên tĩnh, bên trong thì lại vô cùng náo nhiệt, có thể vì bên trong có thiết bị cách âm quá tốt. Bên trong có mấy dãy bàn cược được sắp xếp có thứ tự, quanh mỗi bàn đều chật kín người, có người chơi cửa lớn, có người lại chọn cửa nhỏ, có người chơi xì dách. Tất cả đều đang điên cuồng gào thét.
Trần Thiên Minh đã từng đến loại nơi này một lần, khi đó hắn đến cùng bạn, chẳng qua lần đó chỉ là đi xem, còn bạn thì chơi, nên hắn cũng ít nhiều biết được cách chơi. Hắn cũng biết hôm nay mình mang đến khá ít tiền, không thể thua một ván nào, mà ở đây đặt cược thường ăn gấp ba, đấy chính là điều hắn muốn, tốc chiến tốc thắng, sau đó nhanh chóng rời đi, tránh bị người của sòng bạc gây khó dễ.
Trần Thiên Minh cầm một ngàn đồng trong tay ném xuống bàn.
Một ngàn thành ba ngàn, ba ngàn thành chín ngàn, chín ngàn thành hai mươi bảy ngàn, Trần Thiên Minh vận dụng Hương Ba Công, mỗi lần đều đặt cược rất chuẩn, chỉ trong chốc lát, hắn đã có gần năm mươi vạn đồng. Trần Thiên Minh cũng không dám quá điên cuồng, có khi thua một chút, có khi thắng lại vài lần, nếu cứ luôn thắng, không cần đến năm phút, sòng bạc sẽ mời hắn ra ngoài ngay.
“Ba mươi vạn, đặt cửa nhỏ.” Trần Thiên Minh vừa đẩy tiền ra vừa nói.
Nhà cái cũng cảm thấy có chút sợ hãi, tên tiểu tử này rất tà môn, đêm nay hắn hầu như chỉ thắng, dù có thua cũng chỉ một hai ngàn, còn thắng thì toàn mười vạn, tám vạn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, đêm nay quả thật hắn sẽ thắng lớn. Chẳng lẽ hắn vận khí lại tốt như vậy, nhà cái cũng có chút hoài nghi.
“1, 2, 3. Nhỏ.” Lại có thêm hai đống tiền đặt trước mặt Trần Thiên Minh. Nhìn một chút, đã là hơn một trăm vạn đồng rồi. Lần này hắn sẽ đặt thua mười vạn, sau đó sẽ chuồn đi. Trần Thiên Minh âm thầm nghĩ.
Trần Thiên Minh sau khi vừa thua mười vạn, còn đang định chuồn đi. Bên cạnh liền có người làm ầm ĩ lên.
“Đại Ngưu, anh cho tôi mượn năm vạn đi, mai mẹ tôi có cuộc phẫu thuật.” Một tên thanh niên gầy gò đứng cạnh một người đàn ông trung niên dáng vẻ an nhàn nói.
“Nếu ngươi vay tiền để đánh bạc trong này, dù sao ta cũng cho vay, chỉ là ngươi muốn vay tiền để ra ngoài thì không được, chúng ta không có quy tắc này.” Tên trung niên vẻ mặt rất khinh thường, cái gì mà mẹ già, để bà ta đi sớm một chút là tốt.
“Ông cho tôi vay năm vạn, tôi bán mạng mình cho ông, được không? Mẹ tôi thật sự ngày mai có cuộc phẫu thuật, nếu không có tiền, bà có thể sẽ chết.” Tên thanh niên kia rất khẩn trương, suýt chút nữa bật khóc thành tiếng.
“Không được, ta nói Lâm Quốc ngươi hôm nay không đánh bạc sao? Không thắng sao?” Đại Ngưu nói.
“Không có, tôi hôm nay mang theo một vạn, vốn định thắng thì đem tiền cho mẹ phẫu thuật, đáng tiếc bây giờ đã thua sạch.” Lâm Quốc lắc lắc đầu, nghĩ tới số tiền mượn của huynh đệ lại thua sạch, hắn không biết phải làm sao nữa. Chỉ còn một ngày, vốn có một vạn đồng. Vốn định đến sòng bạc xem có thể lời được bốn vạn không, đáng tiếc bây giờ lại thua sạch.
“Nói vậy thì ta lại càng không thể cho mượn. Ngươi muốn thắng tiền của ta mà không thắng được, bây giờ ta lại cho ngươi mượn tiền, vậy hóa ra đầu óc ta bị úng nước chắc. Ngươi đi đi.” Đại Ngưu lắc lắc đầu, hắn không cho Lâm Quốc mượn tiền.