“Tao đem cái mạng này bán cho mày, không được sao? Đại Ngưu, Lâm Quốc tao nói được là làm được,” Lâm Quốc nói.
“Không được, tao nói không được là không được. Mạng của mày thì để làm gì?” Đại Ngưu vốn không ưa Lâm Quốc, từ lâu đã muốn tìm cách xử lý hắn, nhưng vì Lâm Quốc là quân nhân xuất ngũ, lại có vài người bạn thân thiết, nên Đại Ngưu đành chịu. Giờ đây, cơ hội trời ban, hắn lại không biết phải làm sao để giúp Lâm Quốc.
“Tôi chưa từng cầu xin ai, lần này tôi xin anh,” Lâm Quốc thấy Đại Ngưu không đáp ứng, một chân đã khuỵu xuống, dường như muốn quỳ gối.
“Đừng, tôi cho anh mượn,” Trần Thiên Minh thấy người đàn ông này muốn quỳ xuống, trong lòng xúc động, đẩy đám đông ra bước vào: “Đại ca, anh cần bao nhiêu tiền?” Trần Thiên Minh hỏi Lâm Quốc.
“Tiên sinh, tôi cần năm vạn, tôi chắc chắn sẽ trả đủ cho ngài,” Lâm Quốc nhìn thấy Trần Thiên Minh, cứ như người buồn ngủ gặp chiếu manh.
Lúc này, tên nhà cái đã thì thầm vào tai Đại Ngưu điều gì đó.
“Được, trong này có sáu vạn, một vạn kia coi như bồi bổ thân thể,” Trần Thiên Minh bây giờ là kẻ có tiền, hơn nữa đây cũng không phải là tiền của hắn mà là số tiền bất chính kiếm được từ sòng bạc, cho nên cũng rất là hào phóng. Một người con hiếu thảo như vậy, hắn không giúp, thì ai giúp?
“Cảm ơn ngài, cảm ơn ngài, xin ngài cho biết tên, ngày sau tôi sẽ trả đủ,” Lâm Quốc nhận tiền, cảm động nói không nên lời.
“Không cần, ngày sau nếu có duyên sẽ gặp lại,” Trần Thiên Minh cũng muốn nói cho hắn biết tên tuổi và nơi ở, nhưng trong lòng chợt hoảng. Trong tình huống này mà nói, bản thân vừa thắng của sòng bạc hơn trăm vạn, ngày mai bọn họ không tìm đến mới là lạ. Với lại không biết tên nhà cái khi nãy đã nói gì với Đại Ngưu, nói chung là nơi này không nên ở lâu, tẩu vi thượng sách.
Trần Thiên Minh ôm bao tiền, cũng không nghĩ ra nên tiêu xài đống tiền này như thế nào, trừ sáu vạn đã cho Lâm Quốc, hắn vẫn còn hơn trăm vạn. Trở về phải suy nghĩ kỹ càng, xem dùng đống tiền này vào việc gì thì mới tốt, nhất định là nhiều hơn so với Diệp Đại Vĩ.
Hắn vừa rẽ vào một con hẻm tối, thì một đám người bước ra chặn đường.
Cửa hàng trước mặt đã đóng cửa, cái shop gần nhất cũng phải cách ba trăm mét, nếu có kêu cứu, cũng chẳng có người nào đến giúp, xem ra lần này có người đã chọn nơi đây là địa điểm phục kích.
“Anh em chúng tôi giờ đang thiếu tiền xài, xin anh cho một ít,” Một tên, xem ra có vẻ là đại ca của nhóm, nhìn chằm chằm vào bao tiền mà Trần Thiên Minh đang ôm. Khỏi cần hỏi, chắc chắn là đám người của Đại Ngưu, khẳng định hôm nay nhìn thấy mình thắng nhiều tiền, khiến cho bọn chúng chú ý, bây giờ đến kiếm chuyện với mình.
Một, hai, ba,…, mười. Tổng cộng mười tên, trong đó có sáu tên cầm dao, bốn tên cầm ống tuýp. Xem ra hôm nay nhất định muốn gây sự. Không biết học Hương Ba Công có hữu ích không? Đại bá, ông ngàn vạn lần đừng lừa cháu!
“Các người là người của sòng bạc?” Trần Thiên Minh muốn chứng thực một chút.
Tên đầu lĩnh không để ý đến câu hỏi của Trần Thiên Minh, quay lại nói với đám phía sau: “Các anh em, không cần dài dòng, chém chết tiệt nó!” Bọn chúng đương nhiên sẽ không nhận, vì nếu thừa nhận, thì không thể cướp trên đường được. Người khác thắng tiền, sòng bạc phái người cướp lại, vậy người đó cũng như là không thắng được gì.
Một tên lưu manh dẫn đầu, quơ cây ống tuýp lên, đập mạnh xuống, Trần Thiên Minh liếc mắt một cái, nghiêng người tránh né, lên gối thẳng vào bụng hắn, tên này “ực” một tiếng, rồi nằm vật ra đất. Cái tên lưu manh này, làm sao chịu nổi đòn Hương Ba Công của Trần Thiên Minh, bây giờ hắn cứ như một cao thủ, đám hắc đạo này ra tay, chỉ có thể hù dọa người bình thường.
“Đến đây, bọn mày không sợ chết chứ gì, tiền của đại gia mà cũng dám động vào,” Chỉ một chiêu đã hạ gục một tên, Trần Thiên Minh cảm thấy tự tin tràn đầy.
“Cùng tiến lên, không phải sợ nó, Đại ca đã nói, thằng nào chém được nó, trở về sẽ có thưởng,” Chín tên lưu manh cùng xông lên.
Đúng lúc này, một chiếc mô tô phóng đến, người lái xe đội nón bảo hiểm che kín mặt, tay cầm một ống tuýp sắt, “Bốp!” Một tên lưu manh bị đập trúng đầu, ngã xuống đất.
Trần Thiên Minh thừa dịp bọn họ sững sờ, đột nhiên tung ra hai chưởng, hai tên lưu manh hộc máu, buông dao ngã gục. Tiếp theo Trần Thiên Minh nhảy lên tung song phi, lại thêm hai tên khác ngã xuống. Một tên khác cầm dao định chém lén Trần Thiên Minh thì đã bị người lái xe lạ mặt cầm tuýp đập xuống “Rắc!” một tiếng, nghe như tiếng xương khớp gãy, có lẽ là đã gãy xương tay.
Người này là ai? Tại sao lại giúp mình? Trần Thiên Minh thầm nghĩ, liếc nhìn người lái xe mô tô kia, hắn đội cái mũ che kín mặt chỉ để lộ đôi mắt, hoàn toàn không thể nhận ra ai.
Còn lại hai tên, trong đó có tên đại ca, cả hai hoảng loạn, muốn chạy, nhưng chạy không thoát, nếu như vậy mà chạy về, hậu quả càng thê thảm hơn. Tốt nhất là ôm đầu máu trở về, tên đại ca nghĩ vậy, lấy tay lau mồ hôi trên trán, hung tợn nói: “Lên, chém chết tiệt nó đi!”
Tên đại ca này cũng có chút võ công, người lái xe chém hắn một nhát, hắn đỡ được rồi còn phản lại một đòn, đâm thẳng vào bụng đối phương. Trần Thiên Minh sau khi giải quyết nhanh chóng tên lưu manh cuối cùng, thuận thế quay sang đạp vào mông tên đại ca một cái, khiến hắn mất đà, lao về phía trước. Người lái xe mô tô cũng né sang một bên, rồi cũng thuận tay đập xuống một tuýp, tên đại ca cuối cùng cũng té xỉu.
“Lên xe!” Người này vội vàng nói, nếu đối phương phát hiện ra mười tên này không thành công, tiền không lấy được, nhất định sẽ phái thêm người để tăng viện, lúc đó muốn thoát thân cũng khó.
Trần Thiên Minh chần chờ một chút, nhưng rồi cũng nhảy lên xe.
“Ngươi là ai?” Khi chiếc xe đã chạy qua vài con phố, gió đường tạt vào mặt, khiến Trần Thiên Minh tỉnh táo hơn nhiều.
“Tiên sinh, là tôi,” Lâm Quốc cởi cái nón bảo hiểm ra.
“Là anh! Sao anh biết bọn chúng sẽ đánh lén tôi?” Trần Thiên Minh khó hiểu nói, không nghĩ người cứu mình lại là Lâm Quốc, người mà hắn mới cho sáu vạn tại sòng bạc.
“Lúc tôi vừa ra khỏi sòng bạc, liền nghe được tin đồn Đại Ngưu sẽ đối phó ngài, nên tôi lập tức đến đây giúp ngài. Muốn đối phó với ân nhân của tôi ư? Không có cửa đâu! Sớm muộn gì tôi cũng sẽ xử lý bọn chúng. Tiên sinh tối nay đã thắng tiền của chúng, bọn chúng nhất định sẽ tìm đến ngài. Tuy nhiên, chúng không dám làm lộ liễu. Nếu người ta thắng tiền của chúng mà chúng lại phái người đi cướp lại, thì về sau làm gì còn ai dám đến sòng bạc của chúng để chơi nữa. Cho nên, chuyện đêm nay, bọn Đại Ngưu cũng không dám nói ra, mà chỉ âm thầm xử lý.”
“Tiên sinh, ngài muốn xuống xe ở đâu?” Lâm Quốc hỏi.
“Đến đường Nhân Dân cho tôi xuống,” Trần Thiên Minh thấy bây giờ cũng đã khuya, nên cũng phải trở về.
Đến đường Nhân Dân, Lâm Quốc thành khẩn nói: “Tiên sinh, chiều mai ngài có rảnh không? Tôi muốn bàn việc với ngài.”
“Mẹ của anh không phải ngày mai làm phẫu thuật sao?” Trần Thiên Minh nhớ kỹ là mẹ của Lâm Quốc ngày mai phải phẫu thuật.
“Sáng mai sẽ làm phẫu thuật, cũng không phải ca đại phẫu thuật gì ghê gớm, chỉ tốn tiền thôi. Chiều mai được không?” Lâm Quốc cảm thấy vị tiên sinh trước mặt không phải người bình thường, đã bỏ tiền cứu giúp mình, bản thân cũng nên báo đáp ân tình.
“Được, chiều mai bốn giờ gặp tại công viên,” Trần Thiên Minh cũng thấy được Lâm Quốc là một người đàn ông nghĩa khí, vì mẹ mà không tiếc cả mạng sống, lại còn có nghĩa khí đến vậy, người như vậy có thể kết giao làm bạn tốt. Hơn nữa bản thân hắn cũng cần người hỗ trợ.
“Được, quyết định vậy đi. Ngày mai gặp,” Lâm Quốc nói xong liền quay đầu xe bỏ đi.
Trần Thiên Minh về đến nhà, bố mẹ đã nghỉ ngơi, hắn liền lấy tiền ra đếm, một trăm hai mươi vạn, nhiều đến vậy, thật không ngờ chỉ một buổi tối đã trở thành triệu phú. Vậy phải sử dụng số tiền này vào việc gì đây? Nên suy nghĩ một chút, Trần Thiên Minh lâm vào trầm tư, tính ra, hôm nay hắn cũng có chút mệt mỏi. Hắn đem tiền nhét dưới giường, định ngày mai sẽ gửi ngân hàng, cần dùng thì đến rút ra.