Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 22: CHƯƠNG 22: TÔI MUỐN MẠNH MẼ

Trần Thiên Minh thấy đã gần đến bốn giờ, thì bắt đầu đi bộ ra công viên.

Công viên bây giờ đã khác xưa rất nhiều, lúc trước, muốn vào cổng thì phải mua vé, còn giờ đây ra vào hoàn toàn miễn phí. Bình thường, mọi người có thời gian rảnh rỗi liền vào công viên dạo chơi, ngắm nhìn cây cỏ, thưởng thức phong cảnh, hít thở không khí trong lành, tinh thần sẽ trở nên thư thái hơn rất nhiều. Nếu như có thể mở một cửa hàng giải trí tại đây, chắc chắn sẽ rất có lời.

“Tiên sinh, chào ngài.” Lâm Quốc nhìn Trần Thiên Minh có chút đặc biệt, nhưng lại không dám nói ra, chỉ đành chào hỏi một cách bình thường.

“Lâm Quốc, chào anh.” Trần Thiên Minh ân cần đáp lời.

“Tiên sinh, không ngờ ngài còn trẻ như vậy. Tối hôm qua ngài đã ngụy trang rất khéo, khiến tôi suýt chút nữa không nhận ra.” Lâm Quốc xác nhận người trước mặt chính là vị tiên sinh tối qua.

“Tôi tên là Trần Thiên Minh, anh cứ gọi tên tôi là được.” Trần Thiên Minh cảm thấy cứ kêu bằng tiên sinh nghe có vẻ hơi kỳ.

“Minh ca, xin cảm ơn chuyện ngày hôm qua. Nếu không có anh giúp đỡ, tôi thật sự hết cách.” Lâm Quốc nghĩ đến việc Trần Thiên Minh đưa cho người không quen biết như hắn 6 vạn, trong lòng không chỉ cảm kích mà còn có sự kính nể. Đây mới đúng là bản lĩnh của nam nhi, không coi trọng tiền bạc, xem tiền như cỏ rác, sẵn lòng giúp đỡ một người lạ mặt.

“Chỉ là một cử chỉ nhỏ, anh không cần để ý.” Trần Thiên Minh nhìn Lâm Quốc cười nói.

“Tôi sẽ kiếm tiền trả lại cho anh 6 vạn.”

“Lâm Quốc, trước kia anh làm gì?” Trần Thiên Minh hỏi.

“Tôi trước kia đi lính, sau khi xuất ngũ không tìm được việc làm, xin được một chân làm bảo vệ cho các ông chủ. Cùng làm việc với tôi cũng có một số ít anh em, cũng có thể xem là có chút tiếng tăm.” Lâm Quốc ngồi trên cỏ nói.

“Hèn gì thân thủ của anh rất tốt, thì ra là lính xuất ngũ.” Trần Thiên Minh cũng ngồi xuống bãi cỏ.

“Thân thủ của anh mới tốt! Đêm qua anh tay không đánh gục bọn chúng!” Nhớ đến tối qua Trần Thiên Minh đã đánh gục mấy người kia, dường như vẫn chưa dùng hết toàn lực, thật lợi hại! “Minh ca, anh đã học qua công phu?” Lâm Quốc hiếu kỳ hỏi.

“Tôi đâu có học qua công phu, chỉ là tối qua sợ quá nên đánh loạn lên thôi.” Trần Thiên Minh khiêm nhường nói, hắn cũng không muốn cho Lâm Quốc biết hắn đã học Hương Ba công.

“Anh không nói, tôi biết anh có điều khó nói, không muốn cho người khác biết.” Lâm Quốc cũng không làm khó Trần Thiên Minh.

“Số tiền kia không cần trả lại, do thắng bạc mới có mà.” Trần Thiên Minh nói.

“Không, tôi không quan tâm đó là tiền anh thắng bạc hay tiền cá nhân, tôi đã mượn thì nhất định phải trả.” Lâm Quốc kiên quyết nói. Hắn mang trong mình dòng máu của một nam tử hán đại trượng phu, tiền đã mượn nhất định phải trả.

Trần Thiên Minh nhìn Lâm Quốc, thật là một người có nghĩa khí. Người bình thường mà nghe nói tiền cho mượn khỏi cần trả lại, thì chắc là mừng rỡ khôn xiết. Nhưng Lâm Quốc lại không như vậy, người này rất đáng để kết giao, Trần Thiên Minh âm thầm nghĩ.

Đột nhiên, trong lòng Trần Thiên Minh nảy ra một ý nghĩ.

“Lâm Quốc, anh và các anh em làm bảo vệ một năm kiếm được bao nhiêu?” Trần Thiên Minh đột nhiên hỏi.

“Chúng tôi không phải mỗi ngày đều làm, nếu ông chủ cần chúng tôi đi theo xe, hoặc bảo vệ thứ gì đó, thì lúc đó mới làm, còn bình thường thì ngồi nhà chơi hoặc đi dạo khắp nơi. Đôi khi một tuần chỉ có một chuyến, có khi thì cả tháng mới có việc làm. Cũng không kiếm được bao nhiêu, chỉ là đủ sống.” Lâm Quốc ngẫm lại, tính toán cả năm, hắn cùng các anh em ăn uống hằng ngày, cũng không dư dả được bao nhiêu.

“Như vậy đi, các anh đi làm cho tôi, tôi trả anh một tháng 2.500, còn các anh em khác thì mỗi tháng 1.000, ngoài ra còn có tiền thưởng.” Trần Thiên Minh nói.

“Chúng tôi theo anh làm gì?” Lâm Quốc hỏi, hắn muốn biết đi theo Trần Thiên Minh sẽ làm công việc gì.

“Là thế này, hồi nãy tôi có đi ngang qua khách sạn Không Thiên, thì mới phát hiện ra nơi này đang cho thuê, tôi định thuê lại nó, ngoài việc dùng làm nhà hàng, phòng mát xa, tôi còn muốn kinh doanh sòng bài.” Trần Thiên Minh nói ra kế hoạch mà hắn đã nảy ra trên đường đi, đây là kế hoạch đầu tiên.

“Nếu như thế, thì được thôi. Minh ca, chúng tôi đi theo anh, nhưng chúng tôi chỉ quen làm những việc liên quan đến đấm đá mà thôi.” Lâm Quốc tin tưởng Trần Thiên Minh là một vĩ nhân, chỉ bằng việc Trần Thiên Minh không quen hắn đã móc túi ra 6 vạn cho hắn mượn, đã khiến hắn vô cùng tin tưởng. Hắn hôm nay cũng muốn gặp Trần Thiên Minh vì một nguyên nhân, một người trong một đêm có thể thắng hơn một trăm vạn, năng lực này người thường không thể nào có được.

“Các anh cứ phụ trách công tác an ninh của khách sạn, đặc biệt là khu vực sòng bài. Đây là kế hoạch đầu tiên, tiếp theo vẫn còn kế hoạch khác, từng bước một. Lâm Quốc, tôi tin anh là một hán tử, cho nên, tôi muốn anh theo tôi. Sau này anh giúp tôi quản lý nhiều việc, nói cách khác, anh sẽ là trợ thủ đắc lực của tôi, sau này sẽ rất bận rộn.” Trần Thiên Minh vỗ vai Lâm Quốc nói.

“Minh ca, mặc dù tôi lớn tuổi hơn anh, nhưng tôi vẫn cảm thấy anh là lão Đại của tôi, sau này tôi sẽ gọi anh là lão Đại, đi theo anh.” Lâm Quốc nghe Trần Thiên Minh nói vậy, cảm động vỗ ngực khẳng định.

“Tốt, cho tôi số điện thoại di động của anh. Đúng rồi, anh có bao nhiêu anh em, ý tôi là những người nghĩa khí như anh, chứ không phải những kẻ chỉ biết ăn không biết làm.” Trần Thiên Minh cảm thấy chuyện này rất quan trọng, hắn không muốn nuôi những kẻ như vậy.

“Lão đại, anh yên tâm đi, những anh em của tôi đều là người nghĩa khí, cũng không đông lắm, chỉ có 20 người.” Lâm Quốc nghĩ đến những anh em đã cùng hắn vào sinh ra tử mà nhiệt huyết sôi sục.

“Vậy thì tốt, ngày mai anh triệu tập các anh em đến đây. Tiền lương thì cố định, tiền thưởng thì tùy thuộc vào doanh thu. Nói cách khác, sòng bài thu được bao nhiêu thì cuối tháng tôi sẽ trích ra 10% làm tiền thưởng. Bình thường nếu có đi ra ngoài làm việc gì, cũng sẽ có thêm tiền thưởng. Cho nên, số tiền các anh em kiếm được là bao nhiêu, tôi cũng không biết, tùy vào khả năng của mỗi người mà sẽ được ít hay nhiều.” Trần Thiên Minh lưu lại số điện thoại di động của Lâm Quốc.

“Đúng rồi, lát nữa anh theo tôi vào ngân hàng rút 100 vạn, rồi đi thuê khách sạn Không Thiên giúp tôi. Trong thời gian ngắn nhất tôi sẽ tìm người quản lý khách sạn đến bàn giao công việc quản lý lại cho anh. Anh sẽ phụ trách quản lý việc này.” Việc trước mắt, Trần Thiên Minh dự định liên hệ với mấy người bạn học cũ, xem thử có ai có tài cán gì không.

“Lão đại, tôi có một người em họ đang học quản lý khách sạn, năm nay vừa tốt nghiệp. Nghe nói trong thành phố có một khách sạn muốn mời làm giám đốc nhưng tôi thấy em ấy là con gái, không muốn em ấy đi làm ở nơi xa xôi như vậy.” Lâm Quốc đề cử em họ của mình.

“Vậy anh nói em ấy ngày mai đến đây gặp tôi. Nếu có thể, tiền lương của cô ta cũng là 2.500 một tháng, tiền thưởng riêng.” Mặc dù là em họ, nhưng điều mà Trần Thiên Minh cần là người có tài, chứ không phải người quen.

“Được, tôi về sẽ báo cho em ấy một tiếng, em ấy cũng không muốn xa mẹ, nên cũng muốn kiếm việc nào gần nhà. Nghe nói lúc còn đi học em ấy nhận được học bổng gì đó.” Lâm Quốc nói về cô em họ mà mình đã trông nom từ nhỏ đến lớn, có chút tự hào.

“Đi thôi, theo tôi đến ngân hàng.” Trần Thiên Minh đưa Lâm Quốc đi. Việc quan trọng bây giờ là đi thuê khách sạn. Thật ra thì, vị trí của khách sạn Không Thiên rất tốt, địa điểm rộng rãi, là một khách sạn có tiềm năng kiếm ra tiền. Nghe nói ông chủ trước là một kẻ bất tài, nên mới dẫn đến cơ sự như vậy. Cho nên Trần Thiên Minh không muốn phạm phải những lỗi của ông chủ ngày trước, đừng nghĩ hắn là ông chủ thì cũng có thể kiêm luôn vai trò quản lý, hắn sẽ mời một người quản lý giỏi đến giúp hắn việc này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!