Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 181: CHƯƠNG 181: ĐƯỢC CỨU

“Không, tôi phải giúp anh nhanh chóng hồi phục thân thể.” Lương Thi Mạn lắc đầu kiên định, lại cắn răng, chậm rãi hành động.

“A……” Trần Thiên Minh kêu lớn. Vật nam tính phía dưới bị Lương Thi Mạn kích thích, như hổ thêm cánh, một luồng nhiệt nóng bỏng cuồn cuộn lan khắp tứ chi với tốc độ kinh người, sau đó lan ra toàn thân. Từ từ, tay hắn có thể nâng lên, hắn lập tức vung tay lên ngực Lương Thi Mạn nắn bóp nhẹ nhàng.

“Uh…” Lương Thi Mạn cũng bắt đầu bị kích thích, hai tay của Trần Thiên Minh vuốt ve trên ngực nàng làm cho nàng cảm thấy ngày càng ngứa ngáy, một loại cảm giác hưng phấn truyền khắp cơ thể, đến nỗi làm cho nàng quên cả đau đớn dưới thân. Vừa rồi nàng rất mệt nhưng giờ đã bắt đầu có ham muốn.

Luồng nhiệt từ vật nam tính phía dưới truyền đến, làm cho thân thể Trần Thiên Minh ngày càng nóng. Máu của Huyết hoàng kiến trong cơ thể vận chuyển rất nhanh, càng vận càng nhanh, làm cho thân thể từ từ tích đủ sức mạnh.

Bây giờ Trần Thiên Minh cảm thấy cơ thể đã có thể cử động, bởi vì máu của Huyết hoàng kiến vận chuyển trong người đã hóa giải được Nhuyễn cốt đoạn hồn tán. Đặc biệt là vật nam tính phía dưới dường như vì xúc động cứ như muốn nổ tung. Hương Ba Công trong người hắn cũng chậm rãi tích tụ khí, tuy đan điền vẫn không tài nào tụ khí được, nhưng khí huyết lưu chuyển trong cơ thể khiến hắn ngày càng có sức lực.

“Oa…” Lương Thi Mạn hưng phấn mà rên rỉ. Nghe Lương Thi Mạn điên cuồng rên, Trần Thiên Minh dùng sức ôm lấy Lương Thi Mạn, đẩy nàng nằm xuống, đè lên người nàng. Hắn đã bức xúc mấy giờ đồng hồ rồi, bây giờ đã có sức lực, làm sao không chủ động đây? Sao lại không sung sướng mà chiếm lại vị trí chủ động của một người đàn ông chứ?

Bây giờ Trần Thiên Minh mãnh liệt nhấp nha nhấp nhổm lên xuống trên người Lương Thi Mạn, hắn như muốn trả lại nỗi bức bối của Lương Thi Mạn. Hắn liều mạng dùng sức ấn lên đè xuống, liều mạng tăng tốc. Hắn càng dùng sức càng thêm sướng, trong cơ thể hắn nhiệt lưu như thiên quân vạn mã cuồn cuộn chạy thẳng, làm cho tâm trí hắn tràn ngập lửa nóng, vật nam tính phía dưới cũng bừng bừng liệt hỏa.

Hắn muốn dùng ngọn lửa nóng bỏng này thiêu đốt, thiêu đốt chính mình, thiêu đốt Lương Thi Mạn, dùng ngọn lửa ấy thiêu đốt cơn cuồng dại đang bùng cháy giữa hai người. Giờ hắn đã quên hết tất cả, hắn chỉ nghĩ đạt đến đỉnh điểm, sau đó sung sướng phóng thích tinh hoa vào sâu bên trong Lương Thi Mạn.

“A… ” Vì Trần Thiên Minh dùng sức quá mạnh, Lương Thi Mạn lớn tiếng rên rỉ. Loại cảm giác này vừa rồi nàng không có. Bây giờ nàng nằm dưới thân Trần Thiên Minh, chỉ còn biết hưởng thụ và nghỉ ngơi. Nàng cảm thấy mình sắp bay lên, sắp bay đến thiên đường.

Đôi mắt Trần Thiên Minh loé lên ánh sáng màu hồng nhạt. Đây là biểu hiện hắn dùng sức quá mức điên cuồng. Đáng tiếc bây giờ hắn không vận Hương Ba Công, nếu không võ công hắn bị Thái Đông Phong phế có khả năng khôi phục. Hắn liều mạng dùng sức lên xuống mà lãng phí mất cơ hội ngàn vàng.

“A!” Lương Thi Mạn lại hưng phấn kêu to một tiếng, sau đó đầu lệch ra, hình như đã ngất đi.

Mà Trần Thiên Minh sau một hồi cuồng nhiệt trên người Lương Thi Mạn cũng thỏa mãn hét to một tiếng. Tiếp theo hắn ngã lên người Lương Thi Mạn thở hổn hển. Dù sao cơ thể hắn chỉ vừa mới hồi phục, những động tác quá độ như vậy khiến hắn không khỏi kiệt sức.

Cũng không biết đã qua bao lâu, Trần Thiên Minh từ từ tỉnh lại. Hắn ngẩng đầu nhìn một chút, phát hiện hắn đang nằm trên người Lương Thi Mạn. Hắn vội vàng bò xuống, nhìn Lương Thi Mạn nhẹ giọng gọi: “Lương tiểu thư… Lương tiểu thư.” Đêm nay sắc trời rất tốt, có thể nhìn được rất rõ cảnh vật xung quanh.

Trần Thiên Minh thấy Lương Thi Mạn không tỉnh lại, có chút lo lắng, lay lay bả vai nàng, tiếp tục gọi: “Lương tiểu thư… Lương tiểu thư.”

Được Trần Thiên Minh vừa gọi vừa thúc, Lương Thi Mạn cuối cùng cũng mở mắt, tỉnh lại. Nàng nhìn thấy Trần Thiên Minh trần truồng, có chút ngượng ngùng nói: “Thầy Trần, bây giờ là mấy giờ rồi?”

“Mấy giờ rồi? Tôi không rõ.” Trần Thiên Minh lắc đầu nói. Hắn cũng không có điện thoại di động bên người. Nghĩ đến điện thoại di động, Trần Thiên Minh liền nhìn xung quanh bốn phía, phát hiện nó nằm cách mình không xa. Hắn vội vàng đi tới, nhặt điện thoại di động lên, phát hiện có mấy cuộc gọi bị nhỡ.

Bây giờ hắn cũng không quan tâm tới được nhiều như vậy. Hắn vội gọi điện cho Lâm Quốc: “A Quốc, chú lái xe tới đây mau, anh xảy ra chuyện rồi. Anh hiện đang ở vùng ngoại ô, mày đến nhanh một chút, rồi anh sẽ nói rõ sau.” Trần Thiên Minh nói xong, liền cúp điện thoại.

“Lương tiểu thư, bây giờ là hơn mười một giờ tối, cô cảm thấy thế nào rồi?” Trần Thiên Minh nhìn Lương Thi Mạn còn nằm dưới đất, lo lắng hỏi.

“Tôi không có gì đáng ngại, chỉ cảm thấy đầu rất đau, toàn thân vô lực, còn phía dưới thì…” Lương Thi Mạn đỏ mặt nói. Phỏng chừng thân thể của nàng không có gì đáng ngại, chỉ cần nghỉ ngơi là ổn. Dược tính của ba viên “con ruồi đỏ” mà nàng đã uống đã được hóa giải.

“Cô không sao là tốt rồi.” Trần Thiên Minh nghe nàng nói không có việc gì cũng yên lòng.

“Anh cảm thấy thế nào? Thân thể có ổn không?” Lương Thi Mạn đã cùng hắn tiếp xúc thân mật hơn mấy giờ, quan tâm hỏi thăm.

“Nhuyễn cốt đoạn hồn tán mà Thái Đông Phong hạ đã bị một loại dị năng đặc thù trong cơ thể tôi giải hết.” Trần Thiên Minh nói. Hắn nghĩ có thể là nhờ có Huyết hoàng kiến cứu mình. Lần trước mình bị xe đụng cũng không có việc gì. Xem ra phải tìm bác cả hỏi một chút. Nghĩ đến bác cả, Trần Thiên Minh giật mình. Đúng rồi, chỉ có bác cả mới có thể giúp mình khôi phục võ công, để tìm Thái Đông Phong báo thù.

Thái Đông Phong vừa có tiền lại có thế, võ công lại cao như vậy. Nếu như mình không tìm bác cả giúp, thù này báo không được rồi. Nghĩ tới đây Trần Thiên Minh đột nhiên nhớ tới lúc bác cả sắp đi có để lại số điện thoại của người đó. Nếu như không phải một lúc nữa Lâm Quốc sẽ tới, hắn thật muốn gọi điện thoại cho người đó. Thôi bỏ đi, chuyện đó để mai tính, bây giờ phải giải quyết việc trước mắt đã.

“Tôi bây giờ tứ chi vô lực, rất mệt, tuy nhiên không có gì phải lo lắng. Chỉ đáng tiếc rằng võ công của tôi đã bị Thái Đông Phong phế.” Trần Thiên Minh oán hận mà nói. Tuy nhiên hắn cũng không quá bận tâm. Ông trời đã ban cho mình cơ hội sống sót, mình phải mạnh mẽ và tự tin hơn, tìm thằng khốn kiếp Thái Đông Phong kia báo thù. Trần Thiên Minh trong lòng quyết tâm. Hơn nữa, nếu mình không giết Thái Đông Phong, khi hắn phát hiện mình chưa chết, chắc chắn sẽ tìm cách thủ tiêu mình lần nữa. Với lòng dạ độc ác như vậy, hắn dám làm bất cứ chuyện gì.

“Anh gọi điện cho bạn hả?” Lương Thi Mạn ở bên cạnh nghe được Trần Thiên Minh gọi điện, liền hỏi.

“Đúng vậy, tôi đã gọi điện cho bạn tôi, hắn sẽ tới nhanh thôi.” Trần Thiên Minh gật đầu nói.

“Vậy, vậy tôi muốn mặc quần áo vào. Khi bạn anh đến tôi không muốn hắn thấy tôi như vậy.” Lương Thi Mạn vừa xấu hổ vừa gấp, muốn ngồi xuống, phát hiện mình chẳng còn chút sức lực nào. Vừa rồi nàng chỉ nhờ ý chí mà kiên trì được. Khi nàng thấy Trần Thiên Minh có thể cử động rồi thì chính mình lại mệt mỏi đến mức không cử động được.

“Được rồi, được rồi, tôi tới giúp cô.” Trần Thiên Minh chứng kiến bộ dáng vô lực của Lương Thi Mạn, biết nàng giờ đã rất mệt không thể cử động được, vội nhặt quần áo rách nát trên mặt đất, giúp nàng mặc vào.

“Cái này giờ đã không mặc được rồi. Anh giúp tôi mặc áo khoác vào là được rồi, trở về thành phố tôi sẽ mua cái khác thay.” Lương Thi Mạn nhìn cái quần lót của mình trên tay Trần Thiên Minh, thẹn thùng nói. Quần lót đã bị Thái Đông Phong xé rách nát không còn ra hình dáng, mặc vào cũng như không, chi bằng không mặc. Trước tiên cứ lấy áo khoác mặc.

“Được, được rồi.” Trần Thiên Minh tay chân luống cuống mặc quần áo giúp Lương Thi Mạn. Không biết là hắn khẩn trương, hay là vì lần đầu tiên giúp Lương Thi Mạn mặc quần, không phải tay áo mà cũng xỏ vào tay, còn cái quần thì mặc ngược.

“Anh, nhìn anh, thật ngốc, ngay cả cái này cũng không biết.” Lương Thi Mạn cười hì hì, nói với Trần Thiên Minh.

“Tôi… tôi lần đầu tiên mà, lần đầu nên mới như vậy.” Trần Thiên Minh ấp úng nói.

“Anh là lần đầu tiên?,” Lương Thi Mạn hiểu lầm câu nói của Trần Thiên Minh là lần đầu tiên hắn làm tình.

“Tôi, tôi lần đầu tiên giúp phụ nữ mặc quần áo, cho nên có chút luống cuống tay chân. Nếu cô không phiền, lần sau tôi sẽ làm tốt hơn.” Trần Thiên Minh vội vàng giải thích.

“Cái gì? Còn có lần sau?” Lương Thi Mạn hờn dỗi liếc xéo Trần Thiên Minh một cái.

“Không phải, là tôi nói lần sau sẽ không còn luống cuống khi giúp người khác mặc quần áo.” Trần Thiên Minh thấy mình càng làm càng cuống, trong lòng gấp gáp.

“Thôi, anh đừng nói nữa, mau mau mặc quần áo giúp tôi. Không nên để lúc bạn anh đến thấy tôi như vậy, sẽ không tốt,” Lương Thi Mạn hối thúc Trần Thiên Minh.

“Được, làm ngay đây.” Trần Thiên Minh vội vàng đỡ Lương Thi Mạn, sau đó mặc quần áo cho nàng.

“Ừm,” Lương Thi Mạn rên nhẹ một tiếng, mặt nàng đỏ bừng lên.

Thì ra nguyên nhân khiến nàng đỏ mặt không phải vì Trần Thiên Minh giúp nàng mặc quần áo, mà là vô tình hắn chạm vào bộ ngực đầy đặn của nàng, khiến nàng không khỏi nghĩ đến cảnh ân ái vừa rồi.

“Tôi, không phải tôi cố ý.” Trần Thiên Minh ấp úng giải thích.

“Tôi biết, anh nhanh lên một chút đi.” Lương Thi Mạn thẹn thùng cúi đầu nói.

Trần Thiên Minh nghe Lương Thi Mạn nói vậy, lại vội vàng giúp nàng mặc quần áo.

“Tốt rồi, rốt cục cũng xong.” Trần Thiên Minh thấy Lương Thi Mạn đã mặc quần áo xong, nói.

“Anh… anh cũng mặc quần áo vào đi…” Lương Thi Mạn nhìn len lén vật nam tính trần trụi của hắn, nói. Vật nam tính của hắn không còn cứng rắn như vừa rồi mà đã mềm đi nhiều.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!