“Đúng vậy, tôi muốn mặc quần… tôi muốn mặc quần…” Trần Thiên Minh nhìn thằng em đang ủ rũ, cúi đầu xấu hổ nói. Hắn vội vàng tìm cái quần của mình rồi sau đó mặc vào.
Bây giờ hắn và Lương Thi Mạn đều dính đầy bùn đất, bẩn thỉu khắp người, xem ra trước tiên phải về tắm rửa, rồi đi bệnh viện khám một chút, nếu không sẽ thành trò cười cho thiên hạ mất.
“Cô theo tôi về khách sạn, tắm rửa thay quần áo, rồi đi bệnh viện kiểm tra một chút.” Trần Thiên Minh nhìn Lương Thi Mạn nói. Hắn vốn không quen biết Lương Thi Mạn. Lúc này cả hai đều gặp nạn, cùng nhau quan tâm, giúp đỡ nhau vượt qua khó khăn.
“Ừm.” Lương Thi Mạn gật đầu với Trần Thiên Minh. Trải qua chuyện vừa rồi, nàng nảy sinh một cảm giác tin tưởng Trần Thiên Minh.
Gầm gừ. Âm thanh của một chiếc xe từ xa đang đến gần, một chiếc xe du lịch nhanh chóng lao tới.
Xe tới trước mặt hai người rồi dừng lại, trong xe nhảy ra hai người, Lâm Quốc cùng Trương Ngạn Thanh.
Lâm Quốc lập tức lao tới trước mặt Trần Thiên Minh, lo lắng kêu lên: “Đại ca, anh thế nào? Không có chuyện gì chứ?”
“Đi, lập tức quay về khách sạn, nơi đây không thể ở lâu, lên xe rồi nói sau.” Trần Thiên Minh phất tay ra hiệu cho Lâm Quốc và đồng bọn, sau đó dìu Lương Thi Mạn lên xe. Nếu như bọn Thái Đông Phong quay trở lại, võ công của mình đã mất hết, bọn Lâm Quốc hoàn toàn không phải đối thủ của Thái Đông Phong, vì vậy hắn muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.
“Đại ca, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Lâm Quốc trên xe lo lắng hỏi Trần Thiên Minh, đặc biệt nhìn thấy Trần Thiên Minh cùng Lương Thi Mạn quần áo xộc xệch, hắn càng thêm khó hiểu.
Trần Thiên Minh dừng lại một chút, kể lại sơ lược quá trình bị Thái Đông Phong hãm hại. Đương nhiên, chuyện hắn và Lương Thi Mạn tự cứu lẫn nhau thì hắn bỏ qua.
“Mẹ kiếp, thì ra là tên khốn kiếp kia, Đại ca thế mà anh từng coi hắn là huynh đệ.” Lâm Quốc vừa nghe chuyện Trần Thiên Minh bị Thái Đông Phong hãm hại, lớn tiếng mắng Thái Đông Phong là đồ khốn kiếp.
“Đại ca, chúng ta có nên báo cảnh sát không?” Trương Ngạn Thanh ở bên cạnh hỏi Trần Thiên Minh.
“Không được báo cảnh sát, tình cảnh của tôi và cô Lương hiện giờ, chúng ta báo với ai được? Ai sẽ tin? Không có nhân chứng, kiện Thái Đông Phong hãm hại chúng ta thì hoàn toàn không có chứng cứ, chỉ bằng lời nói của chúng ta, cảnh sát sẽ tin sao? Hơn nữa bố của Thái Đông Phong là phó thị trưởng, đến lúc đó hắn lật mặt kiện chúng ta vu cáo, không khéo chúng ta lại phải ngồi tù mất!” Trần Thiên Minh nói.
Ở bên cạnh, Lương Thi Mạn cũng gật đầu, nói: “Đúng vậy, hạng người như Thái Đông Phong thì chuyện gì cũng dám làm, hơn nữa chúng ta không có chứng cứ đi kiện hắn, Thái Đông Phong quen biết nhiều người, chúng ta kiện không lại hắn đâu. Tôi nghĩ cứ bỏ qua đi.” Nghĩ tới Thái Đông Phong đối xử với mình như vậy, Lương Thi Mạn lại có chút sợ hãi. Nàng giờ chỉ muốn rời khỏi nơi này, đi đến một nơi khác, bắt đầu cuộc sống mới.
“Chuyện này chúng ta sẽ không báo cảnh sát, sau này anh sẽ tìm cơ hội báo thù.” Trần Thiên Minh nói với bọn Lâm Quốc. Bây giờ mà đối phó với Thái Đông Phong thì chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, bây giờ khôi phục lại võ công là quan trọng nhất.
Trở lại khách sạn, Trần Thiên Minh gọi Trương Lệ Linh đưa Lương Thi Mạn đi tắm rửa, thay quần áo, rồi lát nữa sẽ đến bệnh viện kiểm tra. Hắn cũng về phòng tắm rửa, nghỉ ngơi, rồi cùng Lương Thi Mạn đến bệnh viện.
Trong phòng Lý Hiệu Trưởng, hắn và bà xã ngồi trên giường nói chuyện.
“A Lý, tối nay em muốn.” Bà xã Lý Hiệu Trưởng nói.
“Anh hôm nay mệt quá, hôm khác đi.” Lý Hiệu Trưởng không chịu được mà phất tay với bà xã. Trong khoảng thời gian này, hễ rảnh rỗi là hắn lại chạy đến câu lạc bộ đêm của Diệp Đại Vĩ, tìm 03 để giải tỏa, nào còn tinh lực đâu mà chiều chuộng bà xã “mặt vàng” ở nhà nữa. Ngực thì lép kẹp, eo thì chả có tí nào, mông lại quá khổ, nhìn vào là thằng em cũng chẳng đứng dậy nổi. Thế nên khi bà xã nhắc đến nghĩa vụ của mình, hắn lập tức không chút do dự từ chối.
“Sao? Anh lại mệt à? Rốt cuộc anh làm gì ở bên ngoài vậy? Ngày nào cũng kêu mệt, đã nửa tháng rồi anh chẳng thèm đếm xỉa gì đến em. A Lý, anh nói cho em biết, có phải anh có người phụ nữ khác ở bên ngoài không?” Vợ Lý Hiệu Trưởng vừa nghe hắn từ chối liền sầm mặt lại.
“Sao có thể vậy chứ? Sao anh có thể tìm phụ nữ bên ngoài được? Em sống với anh bao nhiêu năm rồi, em không biết anh là người thế nào sao? Trong khoảng thời gian này công việc ở trường rất bận rộn, anh không phải vì cái nhà này sao? Cả ngày anh bôn ba bên ngoài, em nói xem anh có dễ dàng gì không?” Lý Hiệu Trưởng vừa nói vừa làm ra vẻ tức giận.
“Em không phải không tin anh, nhưng khác trước kia quá nhiều. Trước kia anh ba ngày một lần, bây giờ nửa tháng trời cũng không động đến em lấy một lần. Hơn nữa thời gian lại không đủ, mới hai, ba phút, em vừa mới lên đỉnh thì anh đã mềm nhũn xuống rồi, anh không biết là em đang thèm lắm sao?” Vợ Lý Hiệu Trưởng ấm ức nói. Bây giờ nàng đúng là tuổi “hổ đói”, Lý Hiệu Trưởng không thỏa mãn được nàng lấy một lần nào, nàng sao không tức giận, ai oán đây?
“Anh mệt mà, có khi thở còn không nổi.” Lý Hiệu Trưởng vừa cười vừa nói. Hắn có thể kiên trì mỗi tuần lại đi tìm 03, “chơi” một phút. Việc tìm 03 làm hắn tiêu tốn đến 2000 đồng. May mà mình là hiệu trưởng, khoản tiền này có thể kiếm từ các nguồn khác.
“Em mặc kệ, đêm nay em rất muốn, anh nhất định phải chiều em.” Vợ Lý Hiệu Trưởng hờn dỗi nói, nàng làm ra vẻ nũng nịu. Nếu không phải sợ vợ mắng, hắn thật sự muốn vào nhà vệ sinh nôn một trận.
“Anh cũng muốn chiều em. Nhưng thật sự không có hứng!” Hắn vừa nói vừa nhìn “thằng em” đang mềm nhũn của mình, ý muốn nói không phải là hắn không muốn mà là “thằng em” của hắn không muốn. Cái này thì không trách hắn được. Hắc hắc, hắn còn muốn chừa chút tinh lực để mai còn đi tìm 03 chứ!
“Em không tin.” Vợ Lý Hiệu Trưởng vẻ mặt nghi ngờ, nàng lấy tay sờ nắn “thằng em” của Lý Hiệu Trưởng. Quả nhiên không sai, “thằng em” này quả thật vẫn mềm nhũn, một chút phản ứng cũng không thấy. “Anh vậy là sao, có còn là đàn ông không hả?” Mụ ta thất vọng nói.
“Anh không phải nói là anh mệt rồi sao? Anh khẳng định mình vẫn là đàn ông.” Lý Hiệu Trưởng vừa cười vừa nói. Bây giờ vợ mình so với bà già còn già hơn, làm sao mình có thể có hứng thú được đây? Nghĩ lại em 03 có cái mông tròn căng, hình thể trẻ trung. Hơn nữa ngực cô ấy rất to, tay mình cũng không nắm trọn được, lần trước chơi con mẹ nó thật là sảng khoái.
Nàng còn có vùng “u thâm” phía dưới, khi mình đi vào tí nữa thì nhầm phương hướng, chút nữa là không thể vãn hồi. Nghĩ đến đây, “thằng em” của hắn hình như có chút phản ứng.
“Ồ, nó có phản ứng này!” Vợ Lý Hiệu Trưởng còn đang vuốt ve “thằng em” của hắn, vui sướng kêu lên. Nàng còn tưởng đó là công lao của mình, mình đã thành công vuốt ve làm cho “thằng em” của chồng cương lên, “tái chấn hùng phong”. Nghĩ tới đây, mụ ta cao hứng cười một tiếng.
“Này, này!” Lý Hiệu Trưởng vừa về với hiện thực, nhìn lại vợ mình thì “thằng em” lại mất hứng mềm nhũn xuống.
“Ồ, sao lại mềm xuống rồi?” Vợ Lý Hiệu Trưởng nói.
“Có thể là anh mệt, nên nó cũng muốn nghỉ ngơi theo.” Lý Hiệu Trưởng nói.
“Em mặc kệ, đêm nay nhất định phải làm.” Vợ Lý Hiệu Trưởng mất hứng nói. Mụ ta cởi dây lưng, tụt quần dài cùng quần lót của chồng xuống, sau đó nhẹ nhàng “sục sục” một hồi, nhưng làm mãi mà “thằng nhỏ” của chồng vẫn không có phản ứng.
“Anh nói nó cũng mệt mà.” Lý Hiệu Trưởng không nhịn được nói. Hắn càng nhìn càng thấy chán vợ mình, làm sao mà có hứng được?
Vợ Lý Hiệu Trưởng thấy tình cảnh này, cũng không nản chí, cầm lấy “thằng em” mềm nhũn của hắn nhẹ nhàng cho vào miệng…
Reng... reng... Điện thoại của Lý Hiệu Trưởng vang lên.
“Mẹ kiếp, mày là ai hả? Đã khuya vậy rồi, còn gọi điện, không cho người ta ngủ à?” Lý Hiệu Trưởng cầm lấy điện thoại di động tức giận hét toáng lên. Mẹ kiếp, đang có hứng một tí thì bị cú điện thoại này làm cụt hứng. Nếu “thằng em” lại mềm xuống, lát nữa làm sao ăn nói với bà xã đây?
“Hiệu trưởng Lý, là em, Diệp Đại Vĩ đây.” Diệp Đại Vĩ nghe hắn mắng, có chút tức giận. Nếu không phải mình có việc cần hắn, cần quái gì phải gọi điện.
“Ồ, thì ra là ông chủ Diệp à! Tôi còn tưởng là ai mà gọi điện muộn như vậy. Xin lỗi, xin lỗi, tìm tôi có việc gì vậy?” Lý Hiệu Trưởng vừa nghe thấy giọng của Diệp Đại Vĩ, vội vàng thay đổi ngữ khí, nịnh nọt nói.
“Đúng vậy, em có việc tìm anh. Anh bây giờ đang ở đâu? 03 nhớ anh lắm đó, anh tới đây đi, em đãi anh chơi.” Diệp Đại Vĩ hào hứng nói.
“Cậu, cậu đãi tôi chơi sao?” Lý Hiệu Trưởng không tin vào tai mình nữa, Diệp Đại Vĩ đã lâu lắm rồi không nói với mình những câu như vậy.
“Đúng vậy, em đãi anh chơi, anh tới đây đi.” Diệp Đại Vĩ nói.