Lúc này, Trần Thiên Minh chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng xúc động. Phần dưới cơ thể hắn dán chặt lên bờ mông của Lý Hân Di, quả thật là rất thoải mái.
Hắn lại nhìn xuống bộ ngực đầy đặn, cao vút của Lý Hân Di một chút, lại càng thêm hưng phấn. Nếu như mình có thể ôm lấy nàng, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve ngực nàng một chút, vậy thì tốt quá rồi. Nghĩ đến đó, hắn nhẹ nhàng chuyển thân, tư thế chuyển động rất khẽ khàng, tận lực tránh để Lý Hân Di phát hiện, nhưng cũng khiến cho dục vọng của hắn hơi thỏa mãn một chút.
“Oa, thật sảng khoái!” Trong lòng Trần Thiên Minh âm thầm kêu lên. Hắn cảm giác được phần dưới cơ thể cương cứng vừa lướt nhẹ qua bờ mông của Lý Hân Di, loại tư vị này đúng là trước nay chưa từng có. Không ngờ rằng, dưới tình huống cách lớp quần áo, chính mình cương cứng chạm vào mông Lý Hân Di, lại có thể sinh ra khoái cảm đến vậy, đây là điều hắn tuyệt đối không ngờ tới.
Phần dưới cứng rắn như vậy, nhẹ nhàng lướt qua bờ mông của Lý Hân Di, truyền đến từng đợt khoái cảm, khiến hắn quá đắc ý mà quên mất, còn suýt nữa quên mình đang ngồi trên xe. Nếu không phải sợ Lý Hân Di phát hiện, hắn đã sớm ‘hoạt động’ phía sau Lý Hân Di rồi, cố gắng cảm nhận khoái cảm thêm chút nữa.
Hắn nghĩ đến đó, trong lòng không khỏi nghĩ đến cảnh cùng Yến ‘hoạt động’ như vậy, không biết cảm giác sẽ ra sao? Bây giờ, hắn cảm thấy rất hối hận, tại sao chính mình xem phim XXX mà lại không thử với các cô gái một chút. Xem ra nếu có cơ hội, nhất định là phải thử một chút, thuận tiện xem xem phim XXX có phải là lừa người không.
Trần Thiên Minh tiếp tục dán chặt vào người Lý Hân Di, ngửi thấy mùi thơm cơ thể nàng, lại còn mái tóc dài đen nhánh, theo gió tung bay, quả thật khiến hắn cảm thấy lâng lâng.
“Đến phố Đông rồi.” Lý Hân Di dừng xe lại, chống chân xuống đất, nói. Cú phanh này của nàng, lại tạo ra quán tính, “ba” một tiếng, hai cái mũ bảo hiểm lại thân mật tiếp xúc thêm lần nữa.
Thân thể Trần Thiên Minh lại va chạm vào phía trước, trong lòng thầm nói: “Thoải mái quá, đáng tiếc là đến lúc xuống xe rồi.” Hắn vừa nghĩ vừa xuống xe, sau đó cởi mũ bảo hiểm ra, nói với Lý Hân Di: “Lý Hân Di, rất cám ơn cô đã đưa tôi về nhà. Nếu như không có cô, đi xe buýt về đúng là rất phiền toái.”
“Anh khách sáo làm gì, sau này lúc nào tôi rảnh rỗi, sẽ đưa anh về, ân nhân cứu mạng của tôi ạ.” Lý Hân Di đùa giỡn một chút, nói.
“Còn có lần sau sao?” Trần Thiên Minh vô cùng hưng phấn. Xem ra, sau này vẫn còn cơ hội kiếm lời, ông trời cũng không bạc đãi hắn rồi, đảng và nhân dân cũng không quên hắn.
“Chỉ cần anh đồng ý, đương nhiên là có thể.” Lý Hân Di gật đầu, sau đó xuống xe, đem mũ bảo hiểm cất vào trong cốp, rồi lại lên xe, nói: “Tôi đi đây, bye!”
“Bye!” Trần Thiên Minh lưu luyến nhìn về phía thân ảnh của Lý Hân Di đang dần khuất đằng xa.
Trần Thiên Minh sau đó đi mua cơm hộp, rồi quay về phòng mình. Hôm nay, hắn rất cao hứng, vừa có thể nhìn thấy Hà Đào. Mặc dù Hà Đào đối với hắn không có cảm tình, nhưng ít nhất có thể thấy nàng, có thể trò chuyện với nàng, vậy cũng không tồi rồi, quả là chuyện đáng cao hứng. Vì thế, cho dù thường xuyên bị nàng mắng, như vậy cũng có làm sao?
Mà hôm nay, lại càng không tồi hơn nữa chứ. Lý Hân Di ngã từ trên ghế xuống, chính mình đỡ nàng lại không cẩn thận chạm vào bộ ngực đầy đặn của nàng. Không biết chuyện tốt như vậy mỗi ngày đều có không? Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh không khỏi vừa leo cầu thang vừa hát.
“Tiểu Trần, cậu về rồi à?” Nữ quản lý từ trên nhà đi xuống.
“Đúng vậy, chào dì.” Mặc dù Trần Thiên Minh đối với bà quản lý này cũng không quá thân quen, nhưng vì lễ phép, hắn cũng không muốn so đo với người khác.
“Tiểu Trần, sau này gọi tôi là đại tỷ đi, không nên gọi là dì này dì kia. Gọi vậy cứ như tôi già rồi vậy, thật ra, tôi không già chút nào,” Vẻ mặt bà quản lý như đang oán giận, vì thế nói với Trần Thiên Minh.
“Gọi người là đại tỷ?” Trần Thiên Minh ngớ người. Bà này đã hơn 40 tuổi rồi, còn gọi là đại tỷ, gọi là dì vẫn còn là nhẹ đấy. Nếu như lời bà ta nói, vậy không phải là 30 tuổi vẫn là tiểu muội sao?
“Đúng vậy, đúng vậy, gọi tôi là đại tỷ.” Bà quản lý hưng phấn nói.
Trần Thiên Minh thật hết chỗ nói. Sau này mình dứt khoát không gọi gì cả, cứ nói chuyện trực tiếp với bà ta đi.
“Tiểu Trần, cậu mua thức ăn à?” Bà quản lý nhìn thấy cái túi trong tay Trần Thiên Minh liền hỏi.
“Không phải, là cơm hộp. Dù sao tôi cũng là một người ăn, cứ mua như vậy cho nhanh.” Trần Thiên Minh lắc đầu nói.
Bà quản lý nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, càng cao hứng hơn: “Vậy thì tốt quá, tôi cũng vậy. Một người ở nhà, nếu không thì sau này tôi làm cơm luôn cho cậu nhá.” Bà ta càng nói càng cao hứng, khiến nước miếng văng cả lên mặt Trần Thiên Minh.
“Không cần, không phiền cô đâu.” Trần Thiên Minh liều mạng lắc đầu. Chính mình nhìn thấy bộ dạng bà ta đã muốn ói rồi, nếu lại còn cùng ăn cơm, vậy không phải là vừa ăn vừa nôn sao, vậy tốt hơn hết là không ăn.
“Không phiền, không phiền mà.” Bà quản lý vừa nói vừa kéo Trần Thiên Minh lên nhà bà ta.
“Không, đừng kéo tôi,” Trần Thiên Minh nhìn thấy nụ cười dâm đãng trên mặt bà quản lý, quả thật muốn liều mạng hô to ‘phi lễ’. Nghe nói nữ sắc lang bây giờ đặc biệt nhiều, thật không ngờ hôm nay hắn lại gặp một sắc lang phi thường như vậy. Một nam một nữ ở trong một phòng, nếu bà ta làm những hành vi ‘khó xử’ đối với hắn thì hắn phải làm sao? Đến lúc đó thì tìm ai để nói lý đây?
Thời thế bây giờ, ngươi nói là nam nhân phi lễ nữ nhân, 100% là người ta tin tưởng. Nếu như ngươi nói là nữ nhân phi lễ nam nhân, chắc chắn ngươi sẽ bị người ta nói là tâm thần không bình thường, thậm chí còn bị đánh nữa. Chính vì thế, Trần Thiên Minh vì muốn bảo vệ ‘trinh tiết’ chắc chắn là phải kiếm cách chuồn, nếu không ‘sự trong sạch’ của hắn có thể bị hủy mất.
“Tiểu Trần, cậu đừng khách sáo, đi mà.” Bà quản lý dường như lộ ra vẻ đắc ý không thể che giấu được, cứ tiếp tục lôi kéo tay Trần Thiên Minh.
“Ôi, bụng tôi đau quá, tôi muốn đi WC. Việc này để sau rồi nói, lát nữa tôi còn có việc phải ra ngoài.” Trần Thiên Minh vội vàng nghĩ ra một cách, vì thế giãy ra khỏi tay của bà quản lý, mở cửa phòng mình, rồi chạy trối chết vào đó.
Bà quản lý thấy Trần Thiên Minh tự khóa cửa phòng, vì thế đành bất đắc dĩ lắc đầu, quay về phòng.
Trần Thiên Minh tựa vào cánh cửa, sợ hãi tự vỗ ngực, trong lòng thầm nhủ: “Trời ơi, sư huynh làm sao vậy, giúp ta thuê phòng cũng không kiểm tra trước, sao lại tìm một bà nữ sắc lang như vậy chứ? Tại sao không tìm cho mình một nữ sắc lang 18 hay 22 tuổi chứ? Thiệt tình. Còn may là mình lợi hại, lấy cớ đau bụng rồi chạy, nếu không thì bi thảm rồi.
Buổi tối, Trần Thiên Minh liền khoanh chân luyện Hương Ba Công. Từ sau buổi tối hôm qua đả thông khí huyệt, hắn liền muốn luyện Hương Ba Công một chút, muốn xem võ công của mình hiện giờ ra sao.
Vì thế, sau khi cơm nước xong, hắn liền không đợi được nữa mà phi lên giường, ngồi luyện Hương Ba Công. 1 chu thiên… 2 chu thiên, 3 chu thiên… Trần Thiên Minh cảm thấy mình càng lúc luyện càng nhanh. Trước kia luyện rất chậm, nhưng sau khi khí huyệt được thông, khiến hắn luyện đến mức thuận buồm xuôi gió, càng lúc càng nhanh, mà chân khí cũng chậm rãi tụ ở đan điền, toàn thân càng lúc càng mạnh mẽ, có cảm giác như muốn xuất thủ vậy.
Trần Thiên Minh đứng dậy, nhìn ngắm xung quanh một chút, cũng không có đồ vật gì để luyện cho tốt. Hắn suy nghĩ một chút, liền cho tay vào trong thùng nước, sau đó vận khí lên bàn tay.
Chỉ trong chốc lát, nước tự nhiên lại bốc lên khói trắng, chứng tỏ đã bắt đầu nóng. Trần Thiên Minh nhìn đến đây, trong lòng rất cao hứng, hắn biết mình giờ đã khôi phục công lực như cũ. Chỉ cần hắn luyện nhiều hơn, nhất định là có thể vượt qua trước đây.
Trần Thiên Minh lại chạy lên giường, tiếp tục luyện Hương Ba Công. Đáng tiếc, hắn không có gì kích thích bên dưới, mà tự mình kích thích bên dưới thì lại có chút không tốt. Đĩa phim XXX ở nhà mình không có mang đến đây, hôm nào có thời gian, mua đĩa Nhật cùng Tây Âu, kích thích chính mình một chút, như vậy, lúc luyện Hương Ba Công, sẽ nhanh hơn rồi. He he, nghĩ vậy Trần Thiên Minh liền cười dâm mấy tiếng.
“Két két két,” Hình như cái giường ở phòng đối diện lại kêu lên.
“Trời ạ, bên kia lại bắt đầu làm phiền mình rồi sao?” Trần Thiên Minh tự nhủ. Mẹ nó, có phải Tiểu Băng kia lại muốn báo thù mình không đây, vì thế mới bảo bạn trai nàng là A Hoa đến ‘chơi’ với nàng, để mình ‘cứng’ không ngủ được! Nghĩ đến đó, Trần Thiên Minh vội vận Hương Ba Công lên nghe ngóng một chút.
“A Hoa, nhanh, ‘thượng’ em, em muốn.” Đây là thanh âm của Lại Tiểu Băng, hình như sắp ‘tới đỉnh’ rồi.
“Tiểu Băng, em hôm nay làm sao vậy, hôm nay sao lại muốn, bình thường em có như vậy đâu?” A Hoa nghi hoặc hỏi.
“Người ta nhớ anh mà, nhanh, ‘thượng’ em đi, em muốn.” Thanh âm của Lại Tiểu Băng càng lúc càng thêm dâm đãng.
“A, chỗ đó thật thoải mái, nhanh, mạnh nữa đi.” A Hoa nói.
Trần Thiên Minh mới nghe đến đó, hắn đã bắt đầu ‘cứng’ lên rồi, lòng lại mừng thầm: “Mẹ nó, ta luyện Hương Ba Công.” Trần Thiên Minh nhanh chóng thừa dịp chính mình đang hưng phấn, vội vàng luyện Hương Ba Công đặc biệt.
Hắn mở bừng hai mắt. Hiện giờ công lực đã khôi phục, luyện một chu thiên mất 10 phút, không còn chậm như trước nữa.
“Anh, anh còn được chứ? Em còn muốn mà.” Hình như đối diện lại truyền đến tiếng nói của Lại Tiểu Băng.
“Anh trước kia cũng như vậy mà, 10 phút thôi.” A Hoa kỳ quái nói.
“Anh làm sao mà chỉ có 10 phút chứ?” Lại Tiểu Băng oán giận nói.
“Ài….”
Trần Thiên Minh đang ngồi trong phòng, đột nhiên Lý Hân Di ngẩng đầu nói:
“Thiên Minh, sáng nay cô giáo Hà có nói với tôi, chốc nữa cô ấy sẽ cùng học sinh sắp xếp ở hội trường. Anh đi xem các em ấy sắp xếp một chút, được không?”
“Tôi tự mình đi? Tôi không hiểu lắm về cách sắp xếp các tiết mục.” Trần Thiên Minh nghe thấy Lý Hân Di nói như vậy, hắn ngại ngùng nói. Hơn nữa, nếu như hắn mà đi, vậy Hà Đào nhất định là cố ý bảo hắn đi một mình, nhất định sẽ mắng hắn.
“Cũng không còn cách nào khác. Lát nữa tôi còn phải đi họp đoàn ủy, nếu đoàn ủy chúng ta mà không có người đến, vậy thì sợ cô giáo Hà lại nói là chúng ta không ủng hộ công việc của cô ấy. Vì thế, anh hay là cố gắng một chút, có gì không tốt, anh trở về nói lại với tôi là được.” Lý Hân Di nói ra nguyên nhân tại sao mình lại không đi được.
“Không thể chọn thêm người khác nữa sao?” Trần Thiên Minh hỏi.
“Không có rồi, đoàn ủy chỉ có tôi và anh. Hơn nữa, buổi tiệc lần thứ 71 này anh cũng tham gia, người khác cũng không biết các mấu chốt của vấn đề.” Lý Hân Di cười nói với Trần Thiên Minh.
“Được rồi, lát nữa tôi đi vậy.” Trần Thiên Minh bất đắc dĩ đành gật đầu nói. Nếu Lý Hân Di đã nói như vậy, hắn còn nói được gì hơn đây? Hơn nữa, dù Hà Đào có là cọp cái, thì giữa ban ngày trước mặt nhiều học sinh như vậy, nàng cũng có thể làm gì được mình đây? Ta là sói, còn sợ cọp sao? Hừ, ai sợ ai chứ?
Đúng lúc này, ‘két’ một tiếng, cánh cửa phòng đột nhiên mở ra.
“Thiên Minh ca ca, anh thật sự là ở nơi này sao?” Một cô gái đột nhiên kích động chạy đến trước mặt Trần Thiên Minh, cao hứng kêu lên.
✼ Thiên Lôi Trúc ✼ Dịch AI hay