Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 211: CHƯƠNG 211: TÔI NÓI CHO ANH MỘT CHUYỆN

Trần Thiên Minh nghe thấy có người gọi mình “Thiên Minh ca ca,” ngạc nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy một cô bé xinh đẹp đáng yêu đang nhìn hắn cười tủm tỉm. Hóa ra đó là tiểu ma nữ Chung Oánh.

“Là em? Tiểu Oánh, sao em lại tới đây?” Trần Thiên Minh ngạc nhiên hỏi, Chung Oánh không phải học tiểu học sao? Sao cô bé lại chạy tới trường mình, cô bé tới đây làm gì nhỉ?

“Anh Tiểu Hạ đưa em tới.” Chung Oánh cao hứng chỉ vào tài xế Tiểu Hạ ở phía sau, nói.

“Vậy em tới đây làm gì? Em không phải đi học sao?” Trần Thiên Minh hỏi Chung Oánh.

Chung Oánh vừa đánh giá phòng làm việc vừa nói: “Em chán quá, hôm qua bọn em thi xong hết rồi, học sinh lớp sáu chúng em được nghỉ học. Anh không đến nhà thăm em. Cho nên, em bảo anh Tiểu Hạ đưa em đến, nếu không phải anh Tiểu Hạ giúp em hỏi thăm, chắc còn lâu mới tìm ra đây!” Chung Oánh vẻ mặt đắc ý nói.

“Em tới đây làm gì?” Trần Thiên Minh không biết tại sao, từ sau khi đi đến nhà Chung Oánh, dường như hắn thật sự có chút sợ cô bé. Nói xong, hắn oán giận liếc nhìn Tiểu Hạ.

“Tôi cũng hết cách rồi. Tôi đi ra ngoài một lúc.” Tiểu Hạ xấu hổ nói với Trần Thiên Minh. Hắn nói xong vội vàng chạy ra ngoài. Xem ra, hắn đối với tiểu ma nữ không có cách nào, dưới sự “áp bức” của cô bé, chỉ đành đưa cô bé tới đây tìm anh.

“Thiên Minh ca ca, tại sao anh không tặng cho em bộ đồ thể thao hiệu Li Ning vậy, có phải là đã quên không mua cho em không?” Chung Oánh giảo hoạt nhỏ giọng nói với Trần Thiên Minh. Xem ra, cô bé tìm tới Trần Thiên Minh chính là để nói về việc này.

“Anh, trong khoảng thời gian này anh không rảnh rỗi, cho nên đã quên.” Trần Thiên Minh toát mồ hôi, sao mình lại quên chuyện này chứ, đúng là thảm họa rồi.

“Hừ!” Chung Oánh trừng mắt liếc nhìn Trần Thiên Minh, vẻ mặt tức giận.

“Thiên Minh, em gái của anh tới hả?” Ở một bên Lý Hân Di nhìn thấy một cô bé gọi Trần Thiên Minh là “Thiên Minh ca ca,” ngạc nhiên hỏi.

“Là con gái của một người anh lớn của anh, tên là Chung Oánh.” Trần Thiên Minh vội vàng quay đầu nói với Lý Hân Di: “Tiểu Oánh, đây là cô giáo Lý Hân Di của trường anh.”

Chung Oánh nhìn thấy Lý Hân Di ân cần tươi cười, vội vàng chạy đến trước mặt Lý Hân Di, nói với cô: “Chị Hân Di, chị xinh đẹp quá! Em chưa từng gặp ai xinh đẹp như chị đâu!”

Lý Hân Di vừa nghe Chung Oánh khen mình xinh đẹp, trong lòng cao hứng, cô vừa cười vừa nói: “Tiểu Oánh, em cũng rất xinh đẹp, nói chuyện lại ngọt ngào, nhất định là một đứa bé ngoan.”

“Chị Hân Di, sau này em có thể thường xuyên đến đây chơi được không ạ?” Chung Oánh chạy đến trước mặt Lý Hân Di, kéo tay cô năn nỉ.

“Được chứ, tại sao lại không được?” Lý Hân Di gật đầu nói.

“Em sợ có người không hoan nghênh em tới chứ ạ?” Chung Oánh vừa nói vừa liếc nhìn Trần Thiên Minh, ý như người đó chính là hắn.

“Làm gì có chuyện đó, Tiểu Oánh, nơi này lúc nào cũng chào đón em mà.” Nhìn bộ dạng đáng yêu của Chung Oánh, Lý Hân Di nhẹ nhàng ôm cô bé vào lòng, yêu chiều nói.

“Vậy thì tốt quá, nếu có ai không muốn em đến, em sẽ mách chị Hân Di đó. Anh biết không, anh Thiên Minh?” Chung Oánh nói xong, liền liếc nhìn Trần Thiên Minh.

“Anh biết, nơi này làm gì có ai không hoan nghênh em tới chứ?” Trần Thiên Minh cười khổ nói. Vừa rồi tiểu ma nữ còn giận dỗi vì hắn không tặng quà, bây giờ lại cười ngọt ngào như vậy, chắc chắn là có âm mưu gì đó. Trong lòng Trần Thiên Minh thầm cảnh giác.

“Không có là được rồi. Còn điều này nữa, không được nói cho ba em biết là em tới đây đâu, biết chưa?” Chung Oánh cảnh cáo Trần Thiên Minh.

“Được rồi.” Trần Thiên Minh không thể làm gì khác ngoài gật đầu.

“Chị Hân Di, chị xinh đẹp thật đó, lúc nào rảnh chị đưa em đi thăm thú trường học này một chút được không ạ?” Tiểu ma nữ nhìn Lý Hân Di cười ranh mãnh, nhẹ nhàng lay lay tay cô.

“Cảm ơn Tiểu Oánh. Nhưng bây giờ chị còn phải đi họp. Em bảo anh Thiên Minh đang rảnh đưa em đi dạo chơi nhé!” Lý Hân Di nói xong liền đứng dậy, cầm lấy túi xách, chào mọi người rồi đi ra ngoài.

“Anh Thiên Minh, hình như anh rất nghe lời chị Hân Di, có phải anh thích người ta không?” Chung Oánh còn nhỏ tuổi mà rất tinh quái, nhìn theo Lý Hân Di, tinh nghịch nói.

“Không, không phải đâu, sao em lại nói vậy?” Trần Thiên Minh vội vàng lắc đầu không dám thừa nhận. Tiểu ma nữ này chuyện gì cũng có thể làm, nếu mà nói cho cô bé biết, thì lúc đó phải kể hết mọi chuyện. Nếu không, cô bé sẽ dùng chuyện này uy hiếp mình, bắt mình phải mua quà cáp gì đó cho cô bé.

“Không phải ư? Anh nhìn lại anh xem, mặt đã đỏ lên rồi.” Chung Oánh chỉ vào mặt Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.

“Em được lắm, dám giễu cợt anh Thiên Minh à, anh không dạy dỗ em thì không được rồi.” Nói xong, Trần Thiên Minh đưa tay lên, làm bộ muốn đánh Chung Oánh.

“Hừ, anh đánh trúng em rồi hãy nói nhé!” Chung Oánh dường như có chút khinh thường liếc nhìn Trần Thiên Minh.

“Sao cơ? Dám xem thường anh à?” Trần Thiên Minh nhìn thấy vẻ mặt Chung Oánh, chắc cô bé đang nghĩ lực đánh của mình sẽ không tụ lại được. Chân khí của hắn bây giờ đã có thể tụ khí, công lực đã khôi phục, mà tiểu nha đầu xấu xa kia lại bảo mình không thể đánh trúng cô bé?

“Vậy anh đánh thử xem.” Chung Oánh lại xảo quyệt cười.

Trần Thiên Minh nghe Chung Oánh nói vậy, cũng bị khơi dậy ý muốn đánh cô bé, hắn nhẹ nhàng đưa tay lên, hướng về cánh tay Chung Oánh đánh tới.

Nhưng không biết Chung Oánh đã tránh né thế nào, dường như cô bé nhẹ nhàng động chân một cái, thân thể khẽ lóe lên, liền tránh được tay Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh thấy mình không đánh trúng, còn tưởng rằng chưa đủ lực. Vì vậy hắn vận thêm công lực, phi nhanh tới đánh lên người Chung Oánh, hắn thầm nghĩ chỉ điểm nhẹ là được, chạm vào Chung Oánh sẽ thu tay lại, không làm cô bé bị thương.

Nhưng hai chân Chung Oánh vừa động, thân thể hơi nghiêng về phía trước, Trần Thiên Minh lại thất bại. Chỉ thấy cô bé ngoảnh đầu lại, nhìn Trần Thiên Minh cười, nói: “Anh Thiên Minh, đánh không trúng em, em xem anh còn có thể khoác lác nữa không! Hi hi!”

“Em… em cũng học võ công à?” Trần Thiên Minh cảm thấy choáng váng, đã đánh như vậy mà Chung Oánh vẫn có thể tránh né. Cho nên, hắn tất nhiên sẽ nghĩ tới việc Chung Hướng Lượng dạy cô bé học võ công.

“Võ công nào? Anh Thiên Minh, anh biết sao? Anh dạy em đi ạ.” Chung Oánh vừa nghe Trần Thiên Minh nói đến “võ công,” hưng phấn dừng bước lại, sau đó chạy đến bên cạnh Trần Thiên Minh, kéo tay hắn năn nỉ.

“Anh… anh làm sao biết võ công cơ chứ?” Trần Thiên Minh nhìn vẻ mặt Chung Oánh dường như không phải giả bộ. Cho nên hắn vội vàng lắc đầu nói. Hươn Ba Công của mình không phải ai cũng có thể học. Hơn nữa, cũng không thích hợp với Chung Oánh. Mà Chung Hướng Lượng võ công cao cường, nếu muốn dạy thì ông ấy đã dạy rồi. Chính ông ấy còn không muốn dạy Chung Oánh, mình mà thò tay vào thì lại càng không tốt. Nghĩ tới đây, hắn tiếp tục giả bộ không biết mà lắc đầu.

Chung Oánh nghe Trần Thiên Minh nói vậy dường như có chút thất vọng: “Thiên Minh ca ca, đến lúc nào thì anh tặng quà cho em vậy?”

“Sẽ tặng, sẽ tặng mà, lúc nào rảnh anh sẽ đưa em đi.” Trần Thiên Minh suy nghĩ một chút, hay là hôm nào đó phải nhanh chóng đi mua cho cô bé. Nếu không, cô bé lại chạy tới tìm mình cũng không biết sẽ gây ra chuyện gì nữa.

“Anh không được gạt em đâu, nếu không… Hắc hắc!” Chung Oánh đột nhiên thay đổi sắc mặt, nở một nụ cười cực kỳ quỷ dị.

“Anh sẽ không lừa gạt em.” Trần Thiên Minh cũng quay đầu lại mỉm cười, đột nhiên xoa đầu: “Ai da, tý nữa thì anh quên mất, anh phải đi xem tiết mục hóa trang diễn tập cho dạ hội mừng ngày thành lập Đảng.” Trần Thiên Minh nhìn đồng hồ, hét to một tiếng.

“Thiên Minh ca ca, lễ diễn tập nào cơ?” Chung Oánh ngạc nhiên hỏi Trần Thiên Minh.

“Trường anh chuẩn bị tổ chức một buổi dạ hội mừng ngày thành lập Đảng, bây giờ có một cô giáo cùng với học sinh đang diễn tập. Vừa rồi anh nói chuyện với em nên quên mất, bây giờ anh đi tới xem một chút đã, Tiểu Oánh em cũng nên về đi thôi!” Trần Thiên Minh nghĩ đây là cơ hội tốt để đuổi tiểu ma nữ về nhà.

“Cô giáo cùng học sinh hóa trang diễn tập tiết mục? Hay quá, chúng ta nhanh đến xem. Dù sao bây giờ về nhà cũng còn quá sớm.” Chung Oánh vừa nghe Trần Thiên Minh nói rằng đi xem tiết mục hóa trang diễn tập, mắt sáng bừng, hết sức hưng phấn mà kêu lên.

“Cái gì? Em cũng muốn đi sao?” Trần Thiên Minh đau đầu rồi, sao mình lại ngu như vậy chứ, sao lại nói cho cô bé biết nhỉ? Sao mình lại quên mất cô bé là một người thích náo nhiệt đây? Ôi, đúng là không có việc gì cũng rước phiền toái vào thân.

“Đúng vậy, nhanh đưa em đi.” Chung Oánh cao hứng lắc lắc cánh tay Trần Thiên Minh.

“Không được, em mau về đi, em là một con quỷ nghịch ngợm, chắc chắn sẽ phá phách.” Trần Thiên Minh lắc đầu không chịu.

“Em không về, em mặc kệ, anh đi đến đâu, em theo đến đó.” Chung Oánh tinh ranh quỷ quyệt này đã nhìn ra Trần Thiên Minh đang rất vội vàng muốn đi xem tiết mục hóa trang diễn tập. Cho nên, cô bé không sợ hắn có thể cùng cô bé kỳ kèo.

Trần Thiên Minh nghe Chung Oánh nói như vậy, đành phải chịu. Nếu mình không mang cô bé theo, cô bé sẽ đi theo mình, không cho mình đi. Hắn xem lại thời gian, Hà Đào bên kia đã bắt đầu rồi, đành vậy, cứ để cô bé đi theo: “Được rồi, cho em đi, nhưng mà em phải ngoan ngoãn nghe lời, không được quấy rối.”

“Không thành vấn đề. Nhưng mà, Trần Thiên Minh ca ca, có lúc nào em không ngoan đâu?” Chung Oánh phản đối hỏi một câu.

“Đến lúc đó hãy tính, bây giờ còn chưa phát hiện ra, dù sao em nghe lời là được.” Trần Thiên Minh vừa nhìn lại thời gian, không thể tiếp tục cùng tiểu ma nữ này tranh cãi mãi, phải đi thôi. Vì vậy, hắn mang theo Chung Oánh đi về phía thao trường của trường học.

Tới thao trường đã thấy Hà Đào cùng các học sinh đang sắp xếp luyện tập.

“Hà Đào, thật ngại quá, anh có chút việc nên đến chậm.” Trần Thiên Minh xấu hổ nói.

Hà Đào liếc nhìn Trần Thiên Minh một cái, tức giận nói: “Sao lại là anh tới, thư ký Lý đâu? Sao cô ấy không đến?” Hà Đào lộ ra vẻ mặt như thể tất cả những điều này là do Trần Thiên Minh giở trò quái gở.

“Hân Di đi họp, cô ấy nhờ anh tới xem xét.” Trần Thiên Minh nói.

Hà Đào nghe thấy Trần Thiên Minh gọi Lý Hân Di là “Hân Di,” mày khẽ nhíu lại, nói: “Anh tới xem thì cứ xem đi.”

“Chị ơi, chị xinh đẹp quá!” Chung Oánh ở bên cạnh giống như vừa phát hiện ra một châu lục mới, cao hứng chạy tới bên cạnh Hà Đào mà kêu lên.

“Em là…?” Hà Đào nghi hoặc nhìn Chung Oánh hỏi.

“Em tên là Chung Oánh, anh Thiên Minh đưa em tới xem mọi người diễn tập ạ.” Chung Oánh nhìn Hà Đào mỉm cười, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé xinh đẹp đáng yêu, giống như thiên sứ tươi cười rạng rỡ.

“Ồ, cô bé là con gái của một người bạn của anh, hôm nay tới đây thăm anh nên tiện thể theo anh tới đây xem mọi người diễn tập.” Trần Thiên Minh thấy Hà Đào đang nhìn mình, vội vàng giải thích. Nhưng mà, hắn nghe lời Chung Oánh nói với Hà Đào, hình như mình đã nghe qua ở đâu đó rồi.

“Tiểu Oánh, đây là cô giáo Hà Đào của trường anh.” Trần Thiên Minh nói với Chung Oánh.

“Tiểu Oánh, em cũng rất xinh đẹp và đáng yêu nha!” Dường như Hà Đào đối với Chung Oánh cũng rất có thiện cảm, kéo Chung Oánh tới bên cạnh, hài lòng nói.

“Chị Hà, sau này em có thể gọi chị như vậy không? Em rất thích chị.” Chung Oánh nói.

“Tất nhiên là có thể rồi.” Hà Đào vừa cười vừa nói.

“Chị ơi, chị tốt quá. Vì vậy, em có một chuyện nhất định phải nói với chị. Nhưng mà, chị không được nói cho người khác đâu nhé.” Chung Oánh vừa thấp giọng nói vừa liếc nhìn Trần Thiên Minh, sau đó kéo Hà Đào đi tới một bên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!