Trần Thiên Minh đang rửa tay trong nhà vệ sinh thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng nước chảy róc rách từ phòng bên cạnh, khiến hắn không khỏi giật mình.
Trời ạ, không phải Hà Đào lại đang tắm chứ? Trần Thiên Minh trong lòng ngứa ngáy không yên, chỉ muốn lập tức nhảy qua xem thử. Ôi, không thể nào nhìn xuyên qua được, bức tường này đến bao giờ mới đổ đây?
Hắn nhìn trái nhìn phải, chỉ là một cái vách ngăn, căn bản không thể nhìn xuyên qua được, trừ phi chính mình có công năng đặc dị. Công năng đặc dị? Trần Thiên Minh linh quang chợt lóe: Chẳng phải mình còn có “Hương Ba Công” sao? Sao lại không thử nhỉ? Thế là hắn vận khí xuống đan điền, sau đó dồn năng lượng vào hai mắt.
Sau đó Trần Thiên Minh quay đầu về phía bức vách, lúc này đã hoàn toàn không còn thấy bức vách nữa. Nếu là bình thường, Trần Thiên Minh dù có mười đôi mắt cũng đừng hòng nhìn xuyên qua được, nhưng sau khi hắn học được “Hương Ba Công”, giờ đây đã có thể nhìn xuyên qua rồi.
Tình cảnh trước mắt khiến Trần Thiên Minh ngây người. Đây chính là phòng tắm của Hà Đào, một chiếc áo ngực màu đỏ đang nằm bên cạnh bồn nước, hơn nữa còn có một chiếc quần lót tơ tằm viền hoa cũng đang vắt trên dây.
Tại sao lại chỉ thấy mấy thứ này, vậy còn người đâu rồi? Trần Thiên Minh tự hỏi. Không phải Hà Đào đã tắm xong rồi chứ?
Có, thấy rồi! Rốt cuộc cũng đã nhìn thấy đầu rồi, một mái tóc dài, chính là Hà Đào.
Nàng lại gần thêm chút nữa đi, mỹ nữ, lần sau ta sẽ mời nàng ăn cơm. Trần Thiên Minh nhìn Hà Đào thầm nói.
Đáng tiếc chính là hắn chỉ có thể nhìn thấy đầu mà thôi, vì sao mỹ nữ lại không tiến đến gần đây một chút chứ? Trần Thiên Minh cố gắng dí sát hai mắt vào. Nhưng đáng tiếc là có vách ngăn, vì thế chỉ có thể nhìn thấy từ góc độ này mà thôi.
Qua một lúc, đến cả đầu Hà Đào cũng không còn thấy nữa. Trần Thiên Minh cảm thấy vô cùng thất vọng. Hắn tự vỗ đầu kêu khổ, thật vất vả mới nhìn xuyên qua được, thế mà góc độ lại không đúng.
Chiếc quần lót nhỏ đang treo trên dây bị ai đó với lấy. Sau đó, Trần Thiên Minh chứng kiến một mỹ nhân lùi ra, chiếc quần lót viền hoa kia bị kéo xuống đến chân, rồi chậm rãi được kéo lên. Sau đó, cả chiếc quần lót cũng không nhìn thấy nữa, đến cả cặp đùi đẹp của Hà Đào cũng đã không còn thấy nữa.
Tiếp đó, lại một bàn tay xuất hiện. Trần Thiên Minh nhìn rất kỹ, lại thấy một chiếc áo ngực màu xanh lam bỗng xuất hiện. Tại sao vừa rồi lại không nhìn thấy nhỉ? Trần Thiên Minh rất thắc mắc. Ồ, có thể là chiếc áo ngực màu xanh lam kia nằm ở phía khuất tầm nhìn của mình. Giờ đây Trần Thiên Minh đã hiểu ra một chút.
Sau đó lại một bàn tay duỗi ra, rồi cái gì cũng không xuất hiện thêm nữa.
Sau một hồi, toàn thân Hà Đào đã xuất hiện trong tầm mắt của Trần Thiên Minh. Hắn trong lòng lập tức mừng đến phát điên, vốn định cẩn thận nhìn ngắm cho kỹ, ai ngờ, Hà Đào xuất hiện trước mắt đã mặc nội y hoàn chỉnh rồi: quần lót màu hồng viền hoa cùng với áo ngực màu xanh lam. Ài, giờ đây nhìn thấy Hà Đào, cơ bản cũng như một mỹ nữ mặc đồ bơi vậy.
Cũng không xem thêm nữa, Trần Thiên Minh thầm nghĩ. Hiện giờ Hà Đào tuy đã mặc quần lót và áo ngực, nhưng những vùng lộ ra vẫn khiến Trần Thiên Minh nhiệt huyết sôi sục, tiểu huynh đệ bên dưới cũng không nhịn được mà cương cứng lên rồi.
Huynh đệ à huynh đệ, ta biết ngươi rất khó chịu, nhưng mà ta cũng khó chịu kém gì đâu! Trần Thiên Minh tự an ủi huynh đệ của mình.
Hà Đào sao có thể như vậy chứ, chẳng có chút đạo đức nào! Đáng ra nàng nên để lộ toàn bộ cơ thể trần trụi ra chứ, hiện tại chỉ cho mình xem có một tí, như vậy thật sự là chịu sao nổi?
Ngay lúc Trần Thiên Minh đang nén cục tức, Hà Đào đã mặc lại quần dài và áo. Hiện tại thì Trần Thiên Minh có muốn xem cũng chẳng còn gì mà xem. Hắn không đành lòng quay ra khỏi nhà vệ sinh của mình.
Phía dưới lại có cảm giác càng ngày càng khó chịu hơn, nó khiến cho Trần Thiên Minh đứng ngồi không yên. Từ khi luyện “Hương Ba Công” xong, phía dưới đã không còn đau đớn nữa, đáng tiếc là không thể khống chế việc phía dưới liên tục cương cứng. Hắn chỉ cần nghĩ đến nữ nhân, phía dưới liền lập tức phản ứng, so với dùng Viagra còn nhanh hơn nữa.
“Thiên Minh!” Đang lúc Trần Thiên Minh miên man suy nghĩ, một người phụ nữ lập tức bước vào.
Trần Thiên Minh ngẩng đầu lên, hóa ra là Phạm Văn Đình. “Chị Đình, hôm nay có việc gì mà lại đến tìm tôi vậy?” Trần Thiên Minh vội vàng kẹp chặt thứ không nghe lời của mình lại, nếu để cho nó làm loạn, chắc chắn là mình sẽ có thêm một rắc rối nữa.
“Thiên Minh, tôi có chút chuyện, muốn dùng nhờ nhà vệ sinh của anh một chút.” Phạm Văn Đình vẻ mặt đỏ bừng nói, đến nhờ phòng vệ sinh của một thầy giáo, cảm giác quả thật có chút không tiện. Nhưng Hà Đào thì đang khóa cửa, gọi cũng không thấy ai trả lời. Thật ra thì lúc này Hà Đào cũng đang giặt quần áo trong phòng tắm, làm sao mà nghe thấy tiếng gọi được chứ.
“Không vấn đề gì, chị cứ dùng đi.” Trần Thiên Minh cười cười nói.
“Tôi đi?” Phạm Văn Đình nhíu mày nói.
“Chị Đình, tôi cũng không có ý gì, tôi chỉ nói là chị cứ dùng nhà vệ sinh của tôi thôi.” Trần Thiên Minh vội vàng giải thích.
“Nhà vệ sinh của anh không có vấn đề gì chứ, mà sắc lang như anh cũng không xông vào đó chứ?” Phạm Văn Đình nhìn Trần Thiên Minh rồi cười nói.
Trần Thiên Minh cười cười, cũng cố ý trêu chọc: “Ài, chị Đình, tôi làm sao biết chị tới, nếu mà biết sớm thì tôi đã phá cửa rồi.”
Phạm Văn Đình cũng cười một tiếng, sau đó đi vào nhà vệ sinh của Trần Thiên Minh. “Cụp” một tiếng, Phạm Văn Đình đã khóa cửa nhà vệ sinh lại.
“Trời đất ơi, nàng cứ như sợ ta rình coi vậy, nàng cứ nghĩ rằng cánh cửa cũng như bức tường phòng tắm vừa rồi có thể nhìn xuyên qua sao?” Trần Thiên Minh trong lòng thở dài tiếc nuối.
Ồ, đúng rồi, cửa nhà vệ sinh có một cái lỗ nhỏ, không biết có thể nhìn một chút được không. Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh lại hưng phấn chạy đến bên cạnh cửa nhà vệ sinh, vừa nhìn, lập tức phát hiện ra vị trí của cái lỗ nhỏ.
Hắn dí sát hai tròng mắt vào cái lỗ nhỏ kia, nhưng mà cũng không nhìn thấy gì cả.
Ài, làm sao mà cái lỗ lại nhỏ như vậy chứ. Trong lòng Trần Thiên Minh lại thở dài. Mới vừa rồi nhìn lén Hà Đào đã khiến trong lòng hắn như có cả chục con kiến đang bò, bây giờ lại vậy nữa.
Đúng rồi, ta vừa rồi đã dùng "Hương Ba Công" để nhìn xuyên qua, sao bây giờ lại không dùng nhỉ? Nghĩ tới đó, Trần Thiên Minh lại vội vàng vận khí rồi nhìn xuyên qua lỗ nhỏ.
Bởi vì vị trí nhà vệ sinh của Trần Thiên Minh đối diện với cửa. Vì thế trước mắt hắn bây giờ xuất hiện hai đầu gối trắng nõn, phía bên dưới là quần dài màu đen và quần lót màu đỏ sậm đã kéo xuống đến tận chân. Bởi vì kéo xuống chồng lên nhau, nên giờ Trần Thiên Minh cũng không thấy rõ.
Trần Thiên Minh còn muốn xem vùng kín phía dưới của Phạm Văn Đình, nhưng đáng tiếc, tay của nàng đã hoàn toàn che đi vị trí đó rồi, khiến cho hắn hoàn toàn không có cách nào để xem được.
“Mẹ kiếp, vận may của mình hôm nay sao kém thế này, tại sao đều không như ý muốn gì cả!” Trong lòng Trần Thiên Minh âm thầm mắng.
“Roạt!” một tiếng, Phạm Văn Đình đã đứng lên, chỉ thấy dưới hạ thân nàng lóe lên một vệt trắng, trong vệt trắng lại có một điểm đen.
“Mẹ nó chứ!” Trần Thiên Minh thiếu chút nữa buột miệng chửi thề. Hắn không ngờ được Phạm Văn Đình lại đứng dậy, hắn vốn có thể nhìn được. Đáng tiếc chính là cảnh đẹp như vậy lại chỉ dừng lại khoảng một giây, Phạm Văn Đình rất nhanh đã kéo quần dài lên, khiến cho ngay lập tức cảnh đẹp hoàn toàn bị che khuất.
“Chị Đình, nhanh vậy!” Trần Thiên Minh trong lòng vừa nghĩ, hắn vội vàng chạy ra chỗ bàn làm việc.
“Thiên Minh, cám ơn anh, tôi còn có việc, lần sau chúng ta nói chuyện tiếp.” Phạm Văn Đình nói xong liền cười với Trần Thiên Minh rồi đi.
“Không sao, hoan nghênh chị lại ghé nhà!” Trần Thiên Minh nhìn theo thân ảnh của Phạm Văn Đình, trong lòng thầm nói.