Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 29: CHƯƠNG 29: TÔI KHÔNG PHẢI CỐ Ý

“Thầy Trần, anh dạy lớp nào?” Hôm nay, Hà Đào tràn đầy sức sống. Với một người đẹp và dáng chuẩn, cô ấy mặc gì cũng toát lên vẻ cuốn hút.

Hôm nay, Hà Đào đang mặc một chiếc áo T-shirt trắng nhỏ và quần đen, nhưng chiếc áo T-shirt này chẳng thể che đậy nổi bộ ngực cao ngất, cặp mông vểnh lên khiến Trần Thiên Minh cảm thấy nóng ran trong người, thật muốn tiến đến vỗ lên đó, sờ một cái. Đặc biệt, ngày đó chính hắn đã chứng kiến Hà Đào mặc đồ lót ba mảnh, hắn biết nơi đây mê người đến nhường nào.

“À, cô Hà, ngày đó thật cám ơn cô quá. Cô đã mua đồ ăn về sao?” Trần Thiên Minh không còn dám nhìn Hà Đào nữa, sợ mình nhịn không được lại muốn đem mỹ nữ lên giường, như vậy thì chẳng khác nào cầm thú.

“Chuyện đó không cần nhắc làm gì. Diệp Đại Vĩ là một kẻ keo kiệt, đều là vì tôi nên mới sinh chuyện. À, thầy Trần, hôm nay tôi không để ý, mua rất nhiều đồ ăn, giữa trưa anh qua chỗ tôi cùng ăn nha!” Hà Đào cũng không hiểu vì sao, mỗi lần gặp Trần Thiên Minh, nàng lại muốn quan tâm hắn nhiều hơn một chút. Đặc biệt là khi nàng khiến hắn phải chịu ấm ức mà hắn chẳng hề than vãn. Điều này càng làm nàng thêm kính trọng hắn, dường như Trần Thiên Minh còn ẩn chứa điều gì đó đặc biệt.

“Cái này, chuyện này là sao chứ?” Hôm nay thế nào, buổi sáng có tiểu mỹ nữ mua bữa sáng, hiện giờ lại có đại mỹ nữ làm cơm trưa, đây quả thật là một ngày tốt lành. Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh thật sự tiêu tan mọi tức giận, tự cười một cách ngu ngốc.

“Có được hay không?” Hà Đào như đang làm nũng. Phụ nữ, đặc biệt là mỹ nữ dùng chiêu làm nũng, đó chính là vũ khí trí mạng của đàn ông, bất kể ngươi luyện công phu gì (ngoại trừ Quỳ hoa bảo điển), đều không thể thoát khỏi.

“Được, được.” Bộ dạng này của Hà Đào lại càng thêm phần xinh đẹp, Trần Thiên Minh nhìn đến ngây ngốc. Còn việc đi dạy, ngắm mỹ nữ vẫn quan trọng hơn, dù sao như vậy cũng đáng mấy trăm đồng tiền lương.

“Anh, anh còn nhìn cái gì, không cần đi dạy sao?” Hà Đào thấy bộ dạng ngơ ngẩn của Trần Thiên Minh, nhịn không được sẵng giọng nói.

“Mẹ của ta ơi! Đúng rồi, phải đi dạy thôi!” Trần Thiên Minh mới phát hiện chính mình có bao nhiêu ngốc đều lộ ra, nếu không đi, lát nữa lại càng ngốc. Hắn chính là giáo viên nhân dân ưu tú, phải giữ uy phong cho mình.

Nhìn thấy bộ dạng chật vật của Trần Thiên Minh chẳng khác gì đang chạy trốn, Hà Đào cười đến toàn thân run run, nàng còn hô một tiếng: “Nhớ kỹ tan học qua đây ăn cơm!”

“Cốc, cốc, cốc, cô Hà.” Không nghe ai nói gì. Trần Thiên Minh hô lên vài tiếng, thấy chưa có ai trả lời, nhìn thấy cánh cửa không đóng chặt, hắn liền tự đẩy cửa bước vào.

Một mùi hương từ phòng bếp tỏa đến, trong âm thanh truyền đến, hắn nghe được tiếng của Hà Đào.

Nghĩ đến dạy xong có thể cùng mỹ nữ ăn cơm, hay là cùng mỹ nữ nấu cơm, thật sự là một hưởng thụ cực lớn. Trần Thiên Minh vừa vào đến căn phòng nhỏ của Hà Đào, bỗng nhiên hắn phát hiện một bộ nội y viền ren bằng tơ tằm màu hồng đào trên đầu giường của Hà Đào, đặc biệt cuốn hút mê người.

“Anh dạy xong, mau rửa tay một lát nữa có thể ăn cơm.” Hà Đào bưng theo một khay thức ăn từ phòng bếp đi ra. Nàng phát hiện Trần Thiên Minh đang thích thú nhìn chằm chằm vào chiếc nội y trên giường, “A” lên một tiếng, nàng vội buông thức ăn xuống, chạy đến bên giường thu lại chiếc nội y.

Hà Đào quay đầu lại nhìn thấy Trần Thiên Minh đang cười khoái chí, nàng mặt đỏ hồng lên, hừ một tiếng, nói: “Còn không rửa tay, lát nữa còn ăn cơm.”

Trần Thiên Minh nghe Hà Đào nói vậy, cũng liền theo nàng đi vào trong bếp.

Phòng bếp vốn đã nhỏ, bây giờ lại có hai người, không gian lại càng thêm nhỏ.

Trần Thiên Minh nghiêng mình, muốn vòng qua Hà Đào mà đi tới bồn rửa tay. Bởi vì trong phòng bếp rất hẹp, phía dưới của Trần Thiên Minh bỗng nhiên cương cứng, chạm vào phần mông căng tròn, đầy đặn của Hà Đào.

A, Trần Thiên Minh cố hít một hơi, cái này làm cho người ta nhịn không được mà.

Hà Đào không biết đụng phải mình chính là cái vật kỳ quái gì của Trần Thiên Minh, tưởng là địa phương khác, cho nên cái mông vẫn cạ cạ, do nơi đây quá nhỏ, tới một chút, lại trở lại nguyên vị trí cũ.

Một chút này lại làm Trần Thiên Minh nhịn không được. Phần mông của Hà Đào cạ lui cạ tới như vậy, như là dùng mông ma sát qua lại phía dưới của Trần Thiên Minh vậy. Ý nghĩ kỳ quái càng làm cho cái vật kia càng lúc càng dài hơn, ấn vào mông của Hà Đào càng mạnh. Từng đợt khoái cảm từ bên dưới truyền đến Trần Thiên Minh, làm hắn không nỡ dời đi.

Hà Đào rốt cuộc phát hiện có cái cứng cứng ở phía sau nàng là cái gì, nhưng nó cũng khiến nàng hoảng loạn một lúc, bên dưới còn có chút không thoải mái, làm sao di chuyển được.

“A!” Hà Đào kêu lên một tiếng. Trên nồi chảo mỡ bắn tung tóe, bắn vào tay nàng.

Trần Thiên Minh nhìn tay của Hà Đào, hai tay ôm lấy, nắm lấy tay của Hà Đào hỏi: “Cô Hà, tay cô có sao không?”

Lúc này Hà Đào cảm thấy vật cứng rắn phía dưới Trần Thiên Minh đang chĩa mạnh hơn, một mùi hương của đàn ông truyền đến nàng. Hai tay của Trần Thiên Minh, dường như cố ý hay vô tình mà ôm chặt lấy thân thể mềm mại của nàng, hai tay còn ép vào hai bên đôi gò bồng đảo. Chính mình muốn đẩy tay hắn ra, nhưng lại như không còn chút sức lực nào, nếu như Trần Thiên Minh không ôm lấy mình, sợ rằng mình đã té xuống. Nàng chưa bao giờ để cho đàn ông nào ôm qua như vậy, có một loại cảm giác bất đồng, làm cho nàng vừa muốn lại vừa không.

Trần Thiên Minh cũng cảm giác được sự khác thường nơi Hà Đào, vừa mới bắt đầu hắn cũng chỉ nhìn cánh tay trắng nõn nhỏ bé của Hà Đào, sau khi phát hiện không có gì trở ngại, lại biết mình đã lỡ làm một chuyện không tồi. Hắn đã ôm lấy thân thể Hà Đào, đôi gò bồng đảo cao ngất kia tuy ôm chưa tới, nhưng hai tay lại ép ở hai bên, cảm giác phi thường mềm mại. Hai bàn tay cũng nắm lấy bàn tay nhỏ bé, cũng tùy ý để Trần Thiên Minh nắm bắt.

“Hừm, dường như có mùi gì đó.” Trần Thiên Minh quan sát xung quanh rồi nói.

“A! Thức ăn cháy rồi!” Hà Đào cũng ngửi được mùi khét từ nồi chảo truyền đến, nàng lập tức dùng lực, đẩy Trần Thiên Minh ra, tức giận hé môi nói.

“Đều là do anh gây chuyện.” Bây giờ Hà Đào đã khôi phục được một chút lý trí, nàng thẹn thùng đá Trần Thiên Minh một cước, nói: “Anh đi ra ngoài cho em, không nên ở đây làm thêm loạn.”

Trần Thiên Minh biết vừa rồi đã làm hơi quá, liền nhân cơ hội chạy khỏi bếp.

“Có rửa tay không?” Hà Đào nhìn thấy bộ dạng ngơ ngác của Trần Thiên Minh, cảm thấy một đá của mình vừa rồi có chút hơi quá.

“Rửa. Tôi, tôi vừa rồi không phải cố ý.” Hiện giờ Trần Thiên Minh có chút sợ Hà Đào, ai bảo vừa rồi mình không thể kiềm chế bản thân.

“Anh còn nói? Anh ra ngoài ngay cho em.”

Trần Thiên Minh vừa nghe Hà Đào nói như vậy, không dám nói lại tiếng nào.

Hà Đào thấy bộ dạng Trần Thiên Minh dường như có chút sợ hãi, cười cười, nói: “Ăn cơm đi thôi.”

Trần Thiên Minh thấy Hà Đào làm như chưa có chuyện gì xảy ra, cũng bỏ được gánh nặng trong lòng. “Muốn tôi đi đóng cửa không?” Trần Thiên Minh còn nhớ rõ câu của Hà Đào: “Về sau chúng ta ăn cơm thì phải đóng cửa, không cho người ngoài quấy rầy.”

“Đóng thì đóng, không đóng thì không đóng, hỏi em làm gì!” Hà Đào cũng nhớ tới lúc trước mình đã từng nói như vậy.

Trần Thiên Minh thấy Hà Đào không hề tức giận, liền đóng cửa lại, nói: “Tôi sau này đều có thể đến đây ăn cơm à?” Nếu như mỗi ngày có thể cùng mỹ nữ ăn cơm, điều này thật sự là một hạnh phúc lớn với Trần Thiên Minh.

“Anh nghĩ tốt quá vậy!” Hà Đào hướng Trần Thiên Minh liếc mắt một cái. Nhìn ánh mắt thất vọng của Trần Thiên Minh, Hà Đào bổ sung thêm một câu: “Chân anh ở trên người anh, anh muốn đến ăn cơm lúc nào thì ai mà cản được?”

Trần Thiên Minh nghe câu này, thiếu chút nữa phun thức ăn ở trong miệng ra. “Không ngăn cản mình, tức là mình có thể đến ăn cơm rồi!” Trần Thiên Minh muốn kêu lớn một tiếng thật to, hôm nay mình làm sao vậy, chuyện tốt gì cũng có.

“Ăn cơm thì có thể, nhưng ăn một bữa cơm phải trả năm mươi đồng, anh lo được không!” Hà Đào thấy bộ dạng cao hứng của Trần Thiên Minh, nàng cũng phì cười liếc mắt nhìn Trần Thiên Minh một cái, lại hung hăng đá Trần Thiên Minh một cước rồi tiếp tục ăn cơm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!