Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 281: CHƯƠNG 281: BỊ TẬP KÍCH TẠI CỔNG TRƯỜNG

“Ừm...” Hình như Phạm Văn Đình nghe thấy nên khẽ đáp một tiếng, rồi hơi hé mắt nhìn Trần Thiên Minh, sau đó lại nhắm nghiền mắt lại.

“Nàng say hay không say đây?” Trần Thiên Minh tự hỏi bản thân.

Trong lòng hắn tự hỏi, có nên ra tay hay không? Nếu chạm vào thì sợ bị Phạm Văn Đình phát hiện, còn không chạm thì lại có lỗi với bản thân.

Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh lắc lắc đầu xua tan sự băn khoăn, quyết định vươn tay chộp lấy đôi gò bồng đảo cao vút của Phạm Văn Đình, dù có long trời lở đất cũng không thèm nghĩ ngợi nữa.

Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh lập tức duỗi tay phải ra, sau đó hưng phấn vươn tới đôi gò bồng đảo đầy đặn của Phạm Văn Đình. Nhanh, nhanh sắp chạm tới đôi tuyết phong cao vút kia rồi.

“Ân!”

Ngay khi Trần Thiên Minh sắp chạm vào đôi gò bồng đảo của Phạm Văn Đình, không biết tại sao nàng đột nhiên nghiêng người xoay một cái. Thế là Trần Thiên Minh đụng phải lưng của Phạm Văn Đình.

Trời ạ! Không trùng hợp như vậy chứ? Trần Thiên Minh trong lòng thầm kêu.

Hắn nhìn khoảng cách hơn nửa giường, đầu cũng ong ong lên, hơn nữa Phạm Văn Đình nằm sát vào tường, mặt cũng quay vào trong. Nếu như bản thân không trèo lên giường thì sẽ không sờ tới được.

Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh vội vàng cởi giày, sau đó giả vờ như mình cũng đã nằm đây từ lúc nào. Người uống rượu, nếu như uống nhiều không nằm thì còn tốt, nhưng nếu nằm thì rượu sẽ ngấm lên não. Giờ đây, Trần Thiên Minh cũng vậy, hắn càng lúc càng cảm thấy đầu nặng nề, hơn nữa mí mắt như muốn sụp xuống.

Nhưng mà, ở thời khắc mấu chốt này mình sao có thể ngủ được chứ?

Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh liều mạng lắc đầu, làm cho đầu óc thanh tỉnh một chút. Trần Thiên Minh vòng tay ôm lấy thân thể Phạm Văn Đình, sau đó từ từ bò xuống, muốn sờ soạng nàng một chút.

Lúc này, Phạm Văn Đình đột nhiên xoay người. Hơn nữa tay như vô tình vung về phía Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh vội vàng thu tay, nhắm mắt lại, nằm ngửa ra. Phạm Văn Đình đột nhiên mở mắt, nàng nhìn Trần Thiên Minh cười ranh mãnh, hơn nữa tay vẫn tiếp tục vỗ lên người Trần Thiên Minh.

Đáng tiếc là bây giờ bởi vì Trần Thiên Minh đang nhắm mắt lại cho nên không nhìn thấy Phạm Văn Đình đã tỉnh lại. Sau khi tay nàng chạm vào hắn, hắn chỉ cảm thấy đầu mình càng choáng váng, sau đó ngất lịm đi.

Phạm Văn Đình thu tay lại, nhìn Trần Thiên Minh mỉm cười, nhỏ giọng nói:

“Cậu đúng là đồ lưu manh, chẳng thành thật chút nào, ngay cả lúc say cũng không yên. Ngủ ngon giấc rồi vui vẻ mà cảm nhận nhé!”

Nói xong, nàng lại nhìn khuôn mặt tuấn tú của Trần Thiên Minh. Cuối cùng, dường như nàng có chút lưu luyến mà hôn lên má hắn một cái. Tiếp theo nằm cạnh Trần Thiên Minh ngủ thiếp đi.

..................

Trần Thiên Minh mở mắt, nhìn quanh một lúc, phát hiện ra lúc này chỉ có mình ở trong phòng. Hắn không khỏi ngẩn người, đây là đâu nhỉ? Đột nhiên, hắn nhớ ra, ngày hôm qua mình cùng Phạm Văn Đình ở quán bar uống rượu, sau đó nàng uống say, mình đưa nàng lên tầng hai, sau đó đầu mình cũng choáng váng. Vốn định nằm cạnh một lúc để tiện thể chiếm chút tiện nghi, nhưng không biết sau đó chuyện gì đã xảy ra mà mình cũng ngủ thiếp đi mất?

Trần Thiên Minh hối hận mà vỗ trán. Ôi! Có chuyện tốt như thế mà mình lại ngủ thiếp đi mất chứ. Nếu mình không ngủ thì đã có thể chiếm chút tiện nghi của nàng rồi. Hắn vừa tiếc rẻ mà nghĩ vừa nhìn bốn phía trong căn phòng.

Hắn thấy trên bàn có một mẩu giấy nhỏ, hắn cầm lên đọc, thì ra là Phạm Văn Đình viết cho hắn:

"Thiên Minh, hôm qua cậu uống say. Chị có việc phải ra ngoài trước, khi nào cậu tỉnh lại thì giúp chị khóa nhà lại nhé. Đình!"

Trần Thiên Minh nhìn thoáng qua đồng hồ. Trời ạ, đã bảy giờ. Hôm nay là thứ năm, phải về trường học một lát. Nghĩ tới đây, hắn vội vàng vào phòng vệ sinh, sau khi vệ sinh cá nhân xong, liền nhanh chóng chạy về trường học.

Bởi vì mấy ngày nay hắn vẫn không thấy Hoàng Lăng đến trường. Từ ngày đó mình gặp nàng một lần vào dịp lễ đầu năm, nàng đốp chát với mình vài câu rồi sau đó không gặp mặt nữa. Mình cũng đã phản ánh với thầy Đặng tổ trưởng, nhưng thầy Đặng nghe tên Hoàng Lăng liền lắc đầu bỏ đi. Trần Thiên Minh quyết định, nếu như hôm nay nàng còn không tới lớp, thì cuối tuần mình phải đến gặp người nhà của nàng.

Để không đến muộn, Trần Thiên Minh đi thẳng về trường học. Trên đường đến trường, vì người đông xe cộ, đường đi rất khó khăn, hắn cho tài xế dừng xe, tự mình đi bộ vào.

Ở trước một cửa hàng cạnh trường học, Hoàng Lăng đang cùng mấy tên côn đồ hết nhìn Đông rồi lại nhìn Tây, dường như bọn chúng đang chờ ai đó.

“Chị Lăng, cái tên thầy giáo mà chị muốn bọn em dạy dỗ đó cuối cùng có tới không vậy? Bọn em đợi từ hôm qua đến giờ rồi mà không thấy hắn.”

Một tên côn đồ mặc áo hoa hòe lòe loẹt nhịn không được mà nói với Hoàng Lăng. Nếu không phải Hoàng Lăng có rất nhiều tiền, thường xuyên cho bọn chúng tiền thì bọn chúng còn lâu mới nghe lời nàng.

“Nhất định sẽ tới, bọn mày nhìn kỹ ảnh của hắn một chút.”

Hoàng Lăng vừa nói vừa lấy điện thoại di động của mình ra cho bọn chúng xem qua:

“Đây là lúc hắn vừa tới bàn chúng ta, ta đã lén chụp trộm ảnh.” Hoàng Lăng đắc ý cười.

Nàng thật khó khăn mới tìm được mấy tên côn đồ này, mời chúng ăn cơm, còn cho mỗi đứa ba trăm đồng, lúc đó mới gọi được bọn chúng tới đây. Nhưng mà, ngày hôm qua tan học đợi mãi mà không gặp Trần Thiên Minh. Cho nên, hôm nay sáng sớm họ đã tới trường đợi.

“Chị Lăng, chị xem có phải người kia hay không?”

Lúc này, tên côn đồ mặc áo hoa đột nhiên chỉ vào Trần Thiên Minh đang vội vàng bước nhanh ở phía trước, mừng rỡ reo lên.

Hoàng Lăng nhìn kỹ, cũng vui mừng nói: “Đúng! Chính là hắn, mọi người nhanh lên, giáo huấn hắn một trận, xem hắn còn dám làm chủ nhiệm lớp của chúng ta nữa hay không!”

Mấy tên côn đồ vừa nghe Trần Thiên Minh là người mà bọn chúng muốn tìm, cũng nhanh chóng nghênh ngang đi về phía Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh đang vội vàng chạy về phía trước, đột nhiên gặp mấy tên thanh niên cản phía trước. Bọn chúng không tránh né mà lại xông về phía Trần Thiên Minh.

“Ôi chao!”

Trong đó có một tên thanh niên chỉ vừa đụng nhẹ vào Trần Thiên Minh liền lập tức lớn tiếng kêu thảm thiết. Những tên thanh niên khác thấy hắn kêu thảm, liền vây Trần Thiên Minh lại.

“Các cậu muốn làm gì?”

Trần Thiên Minh khó hiểu. Mấy tên này trang phục cực kỳ mốt, tóc mỗi đứa đều đủ loại màu sắc, lỗ tai đeo khuyên. Nếu như không phải Trần Thiên Minh nhìn thấy bộ dáng bọn chúng vô cùng hung dữ, hắn còn tưởng mấy tên này là con gái.

“Đương nhiên là muốn giáo huấn mày rồi, vừa rồi mày đã đụng vào huynh đệ của bọn tao.”

Tên côn đồ mặc áo hoa kia hung ác nói.

“Là hắn đụng tôi, không phải tôi đụng hắn. Xem ra, bọn mày muốn tìm đến tôi. Tôi với bọn mày có thù oán gì sao? Sao lại muốn tìm tôi?”

Trần Thiên Minh cảm thấy khó hiểu bèn hỏi. Mấy tên thanh niên tuổi còn nhỏ này xem ra không phải là học trò. Mình gặp bọn chúng ở đâu nhỉ? Trần Thiên Minh suy nghĩ một lúc nhưng nghĩ không ra.

“Chúng tao không có thù oán gì với mày, nhưng mà có người muốn giáo huấn mày.”

Tên côn đồ mặc áo hoa kia dù sao tuổi cũng còn nhỏ, bị Trần Thiên Minh lừa gạt liền đại khái nói ra sự tình.

“Có thể bọn mày tìm sai người, tôi là thầy giáo, là thầy giáo trường này, tôi còn phải về trường bây giờ. Mời bọn mày tránh ra.”

Trần Thiên Minh nhíu mày nói. Đối với mấy tên côn đồ này hắn không thể nổi giận, dù sao chúng cũng còn rất nhỏ. Nhưng mà, cuối cùng là ai sai khiến đây? Trần Thiên Minh nghi hoặc.

“Hắc hắc, các huynh đệ, xông lên đi! Nhanh đánh cho hắn một trận, bây giờ có nhiều người!”

Tên côn đồ áo hoa kia phất tay ra hiệu cho mấy tên còn lại, sau đó chính hắn dẫn đầu xông về phía Trần Thiên Minh. Những tên khác cũng tấn công theo. Trong phút chốc, mấy nắm đấm liên tiếp giáng xuống Trần Thiên Minh.

Xem ra, mình không phản công thì không được rồi. Trần Thiên Minh nghĩ thầm.

Hai tay hắn dùng sức vung lên, liền chặn được nắm đấm của mấy tên kia, tiếp theo đẩy một cái, toàn bộ bọn côn đồ bị đẩy ngã trên mặt đất. Bởi vì Trần Thiên Minh nghĩ rằng bọn chúng vẫn còn nhỏ, nên không dùng tới công lực, chỉ khiến mấy tên côn đồ này ngã ra đất mà không bị thương tổn gì.

“Các huynh đệ, chúng ta đánh chết hắn!”

Tên côn đồ áo hoa tức giận đứng lên, lớn tiếng hét. Hắn cũng không tin có gì kỳ lạ, bên này có năm sáu người, hắn không tin rằng không giáo huấn được tên thầy giáo này.

Trần Thiên Minh vừa nhìn mấy tên côn đồ này đang giận dữ đánh tới. Hắn không muốn so đo với bọn chúng, nhưng bọn chúng cứ được đà lấn tới, lại còn tuyên bố sẽ đánh chết mình. Xem ra, mình không cho bọn chúng biết tay thì không được rồi.

Hắn dùng sức vung chưởng, chưởng này gọi là ‘Hồi toàn chưởng’. Mấy tên côn đồ vừa đến gần đã bị Trần Thiên Minh đánh trúng, bay ra ba thước rồi ngã trên mặt đất kêu trời kêu đất. Bởi vì lúc này Trần Thiên Minh đã dùng tới một ít công lực, bọn côn đồ không luyện qua võ công thì làm sao chịu nổi một chưởng này.

“Ta nói cho bọn mày biết, nếu còn làm phiền ta, ta sẽ cắt đứt chân tay bọn mày, sau đó sẽ đưa tới đồn công an!”

Trần Thiên Minh hung dữ nói với bọn chúng.

“Không dám nữa, bọn em không dám làm phiền thầy nữa!”

Tên côn đồ áo hoa sợ đến mức mặt trắng bệch. Vừa rồi họ đã thấy được sự lợi hại của Trần Thiên Minh. Mấy đứa bọn chúng vừa xông lên chưa kịp đến gần Trần Thiên Minh thì đã bị hắn đánh ngã toàn bộ.

Bọn chúng cũng không phải những kẻ ngu, làm sao còn dám trêu chọc vị sư phụ dũng mãnh này nữa chứ!

Vì vậy hắn vội vàng đứng lên, gọi mấy tên côn đồ khác rồi vội vàng chạy trối chết rời khỏi nơi đây. Bây giờ, bọn chúng chỉ hận cha mẹ sinh ra mình chỉ có hai cái giò, chạy trốn không nhanh như ý muốn.

“Mày, bọn mày...”

Hoàng Lăng nhìn thấy mấy tên côn đồ đã cầm tiền của mình mà không giúp mình dạy dỗ Trần Thiên Minh, ngược lại còn bỏ trốn, tức giận đến không nói nên lời.

Trần Thiên Minh nghe thấy phía trước có âm thanh, hắn ngẩng đầu lên nhìn, nhìn thấy Hoàng Lăng đang chỉ về phía mấy tên côn đồ đang chạy trốn dường như đang nói gì đó.

Hắn liền hiểu ra chuyện gì đã xảy ra. Cô bé Hoàng Lăng này, hắn chỉ liếc mắt một cái là nhận ra. Ngày đó chính nàng đã tuyên bố sẽ cho mình biết tay. Hình dáng của tiểu nha đầu này, dù có hóa thành tro thì hắn cũng nhận ra.

Hoàng Lăng cũng đã thấy Trần Thiên Minh phát hiện ra mình. Vì vậy nàng cũng vội vàng chạy về hướng mấy tên côn đồ. Nhưng mà Trần Thiên Minh làm sao có thể để Hoàng Lăng chạy trốn chứ? Hắn đang lo không tìm được người, giờ đây Hoàng Lăng tự chui đầu vào lưới, hắn làm sao có thể bỏ qua nàng chứ?

Trần Thiên Minh bay vọt tới, chặn trước mặt Hoàng Lăng, nắm lấy cổ tay nàng và nói:

“Học trò Hoàng Lăng, em muốn đi đâu hả? Giờ em lại muốn trốn tiết ư? Hay là muốn trốn tội?”

“Thầy, thầy nhanh buông tay tôi ra! Nếu không tôi sẽ hô lên là thầy giáo phi lễ học trò đó!”

Hoàng Lăng thấy tay mình bị Trần Thiên Minh nắm chặt, cuống cuồng nghĩ cách chạy trốn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!