Trần Thiên Minh nghe Hoàng Lăng nói vậy, hắn cười lạnh đáp:
“Vậy em cứ kêu đi. Dù sao giờ đây cũng có nhiều học sinh đi qua, để họ nói xem là thầy giáo có hành vi không đứng đắn với học trò, hay là học trò gọi người đến đánh thầy giáo.”
“Thầy… thầy không được nói oan cho em, em không hề gọi người đánh thầy.” Hoàng Lăng chột dạ đáp.
Dù sao thì nàng cũng sẽ không thừa nhận, hơn nữa đám côn đồ kia giờ đã trốn xa rồi.
“Thật không? Vậy có muốn thầy đưa những tên côn đồ đó đến không? Vừa rồi tất cả bọn chúng đều đã khai rằng là do em sai khiến, em là chủ mưu. Bọn họ còn nói cho thầy biết nơi ở của chúng. Nếu thầy không tin thì có thể đi tìm. Dù sao thì chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, cảnh sát sẽ tới. Đến lúc đó, để em từ từ giải thích với cảnh sát, hoặc là cùng côn đồ đối chất! Ha ha, không biết lúc đó ai sẽ phải ngồi tù đây nhỉ, 2 năm hay 3 năm?”
Trần Thiên Minh vừa nói vừa nhìn Hoàng Lăng với ánh mắt sắc lạnh.
Hoàng Lăng nghe Trần Thiên Minh nói vậy, nàng sợ hãi, ấp úng đáp:
“Thầy ơi! Đó chỉ là em muốn trêu đùa thầy thôi. Hơn nữa cũng không đánh trúng thầy, thầy đừng gọi cảnh sát mà!”
Dù sao nàng cũng là học trò, bị Trần Thiên Minh hù dọa như vậy, nàng cũng hơi sợ.
“Có kiểu trêu đùa như vậy sao? Gọi lưu manh ngoài trường tới đánh thầy giáo, còn may là trước kia tôi có học được chút bản lĩnh, nếu không hôm nay tôi đã bị bọn chúng đánh rồi.”
Trần Thiên Minh tiếp tục hù dọa Hoàng Lăng. Vừa nhìn là biết chiêu này rất có tác dụng, hắn liền tiếp tục sử dụng. Thời buổi này, đối phó với học sinh có hai phương pháp: một là hòa nhã, hai là phải cứng rắn.
Đối với học trò như Hoàng Lăng, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, nên Trần Thiên Minh không thể làm gì khác hơn là cứng rắn với nàng.
“Em, em chỉ là đùa giỡn thôi…”
Hoàng Lăng thấy Trần Thiên Minh cứng rắn như vậy, hơi sợ. Trong từ điển của nàng, chỉ có nàng cứng rắn với người khác chứ không có ai dám cứng rắn với nàng. Ngay cả Hiệu trưởng Vương trong trường thấy nàng cũng phải gật đầu cúi người. Ông ta lại còn thường xuyên thăm hỏi nàng, rằng khi nào thì mẹ nàng tiếp tục quyên góp vật chất cho trường học.
“Đùa ư? Em lớn như vậy rồi mà? Còn muốn vui đùa ư? Em nhìn lại mình đi, một học kỳ em lên lớp được mấy buổi, em nói cho tôi nghe xem nào.”
Trần Thiên Minh chỉ vào Hoàng Lăng, tức giận nói.
Nghiêm khắc mà nói, từ sau khi hắn được phân làm chủ nhiệm lớp, Hoàng Lăng chưa từng lên lớp một buổi nào. Ngay cả ngày lễ gặp mặt đầu năm thì cũng chỉ thấy nàng một lúc rồi không thấy nữa.
“Người… người ta làm gì mà lớn, người ta mới 17 tuổi thôi.”
Hoàng Lăng nghe Trần Thiên Minh nói nàng đã nhiều tuổi, nàng không đồng ý, bĩu môi đáp.
“17 tuổi mà còn nhỏ à? Những cô nương ở trong xã hội cũ 17 tuổi đã thành gia lập nghiệp, cả ngày ra ngoài làm việc kiếm tiền nuôi sống gia đình. Còn em thì đến đi học cũng không chịu đi.”
Sắc mặt Trần Thiên Minh hơi dịu đi một chút, nhưng giọng nói vẫn còn tức giận.
“Em, hôm nay em sẽ tới lớp.” Hoàng Lăng chột dạ đáp.
Nàng hôm nay đến trường là để gọi người giáo huấn Trần Thiên Minh, nhưng cuối cùng không những không thành công mà còn để Trần Thiên Minh “lên lớp” lại nàng.
“Tốt lắm, bây giờ em đi theo tôi.”
Trần Thiên Minh đưa tay kéo Hoàng Lăng vào trường học.
“Thầy, thầy muốn làm gì hả?” Hoàng Lăng không sợ trời không sợ đất, nhưng ở trường học đông người như vậy, nếu vạch trần việc nàng thuê người tới đánh thầy giáo thì nàng rất sợ.
“Không phải em nói hôm nay sẽ đi học sao? Vậy bây giờ em theo tôi quay về phòng học để học.”
Trần Thiên Minh cười thầm. Xem ra, đối phó với kẻ ác thì phải dùng biện pháp cứng rắn.
“Vậy… vậy chuyện vừa rồi thì sao?” Hoàng Lăng dè dặt hỏi Trần Thiên Minh.
Nàng cùng với Trần Thiên Minh mới chỉ gặp mặt có 2 lần, không hề quen biết hắn. Nàng không biết hắn có lén lút đi tố cáo hay không. Nếu vậy thì tiếng xấu của mình chắc chắn càng vang xa rồi.
“Nếu từ hôm nay em đi học, sau này cũng không được muộn tiết hay bỏ tiết, như vậy tôi mới coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói. Sau này hắn đã có cái để kiềm chế Hoàng Lăng, vậy sau này nàng không dám làm bậy nữa.
“Em, em sẽ thử, sẽ đi học.”
Hoàng Lăng cúi đầu tức giận đi phía trước Trần Thiên Minh. Nàng càng nghĩ càng giận. Chính mình muốn gọi người tới cho Trần Thiên Minh một trận nhưng không ngờ hắn lợi hại như vậy, cả mấy người cũng không đánh lại hắn, còn bị hắn nắm được điểm yếu. Giờ đây thì thảm rồi, sau này cái gì cũng phải nghe lời hắn.
“Dù sao em cũng phải cẩn thận. Người nào đó nói mà không làm được, thì tôi cũng sẽ không làm được đâu.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
Vừa rồi trên đường, hắn còn đang đau đầu nghĩ cách giải quyết chuyện Hoàng Lăng bỏ tiết, không ngờ giờ đây đã giải quyết được rồi. Cho nên, hắn muốn không vui cũng không được!
“Hừ! Không phải chỉ là một tháng thay chủ nhiệm lớp thôi sao? Có gì đặc biệt hơn người chứ?” Hoàng Lăng nhỏ giọng nói thầm bên cạnh.
“Dù sao, tôi làm chủ nhiệm lớp của em ngày nào thì ngày đó em phải nghe lời, nếu không em đừng trách tôi không nể mặt.”
Trần Thiên Minh đe dọa Hoàng Lăng. Đối phó với học trò như nàng, cũng chỉ có cách như vậy nàng mới chịu nghe lời.
Hoàng Lăng không nói gì mà cúi đầu một mạch đi thẳng tới phòng học.
Thường ngày mọi người đều thấy Hoàng Lăng không đi học, giờ Hoàng Lăng đến lớp, ai nấy đều thấy kỳ quái, cả lớp học nhao lên.
“Thầy, thầy đã đến rồi.”
Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh đi phía sau Hoàng Lăng, vui vẻ nói. Mỗi ngày Trần Thiên Minh đều đến lớp nên mỗi ngày nàng đều có thể gặp Trần Thiên Minh, trong lòng vô cùng vui vẻ.
“Ừ! Tiểu Hồng, hôm nay các bạn đến đủ cả chứ?” Trần Thiên Minh lo lắng hỏi.
Hắn phát hiện thường xuyên có một số học sinh bỏ tiết, đều ra bên ngoài chơi bời mà không chịu đến trường. Nếu cứ để lâu dài như vậy, những học trò đó sẽ trở thành thiếu niên hư hỏng, rồi từ từ sẽ trở thành những tên lưu manh như hắn vừa gặp ngoài kia.
“Hôm nay các bạn đều đến đủ, thưa thầy.”
Tiểu Hồng vừa nói vừa nhìn thoáng qua Hoàng Lăng bên cạnh. Nàng thấy rất kỳ lạ, hôm nay tại sao Hoàng Lăng lại đi học, bình thường không bao giờ thấy nàng.
“Nếu như phát hiện người nào không có trong lớp, em lập tức đến phòng làm việc tìm thầy nhé.”
Trần Thiên Minh vừa nói vừa cố ý liếc nhìn Hoàng Lăng, hơn nữa còn cố ý lớn tiếng, là hắn muốn để Hoàng Lăng nghe thấy.
“Em biết, thưa thầy.” Tiểu Hồng ngọt ngào mỉm cười với Trần Thiên Minh.
Mà Hoàng Lăng cách đó không xa cắn răng oán hận nhìn Trần Thiên Minh. Nhưng nàng nghĩ tới sự việc hôm nay, cuối cùng không có cách nào khác.
Sau khi tan học, Tiểu Hồng tới phòng làm việc đoàn ủy tìm Trần Thiên Minh.
“Thầy.”
Tiểu Hồng đi tới trước cửa, nhẹ nhàng gọi Trần Thiên Minh.
“Ồ, Tiểu Hồng, là em hả? Nhanh vào đi.” Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng, vội vàng gọi nàng tiến vào:
“Trong lớp có chuyện gì sao?”
Trần Thiên Minh hỏi, không phải Hoàng Lăng lén lút trốn tiết chứ?
“Không có việc gì, chỉ là tan học rồi, không có việc gì làm nên em tới gặp thầy.” Tiểu Hồng vừa nói vừa nhìn bốn phía, rồi nói:
“Thầy, thư ký Lý có ở đây không vậy?”
“Không có ở đây, nàng có việc đi ra ngoài rồi.” Trần Thiên Minh nói:
“Đúng rồi! Tiểu Hồng, tuần này em có về nhà không?”
Tiểu Hồng lắc đầu, nói: “Nhà em ở Thành phố M xa quá, một tháng em mới về nhà một lần. Cho nên tuần này em sẽ không về đâu.”
“Vậy thì thế này, nếu như anh hoặc mấy người Quốc quay về huyện J, nếu có thể thì thứ Sáu, Chủ Nhật, bọn anh sẽ đưa em về, có được không?”
Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
“Hay quá, như vậy thì em có thể về nhà thường xuyên rồi!” Tiểu Hồng vui mừng vỗ tay nói.
“Ha ha, xem em vui vẻ thế kia.” Trần Thiên Minh nói.
“Thầy, ngày mai là thứ Sáu, anh có thời gian không?” Tiểu Hồng hỏi Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh suy nghĩ một lúc, nói: “Có thời gian, sao vậy?”
“Em, em muốn anh đưa đi chơi một lúc. Còn nữa, anh nói mời em ăn cơm, mà đến giờ vẫn chưa mời đó?”
Tiểu Hồng làm nũng Trần Thiên Minh.
“Được rồi, ngày mai anh sẽ mời em một bữa thịnh soạn, cho em bồi bổ dinh dưỡng cho tuần vừa rồi.”
Trần Thiên Minh cảm thấy Tiểu Hồng nói cũng đúng. Hơn nữa, mình còn phải mua điện thoại di động cho Tiểu Hồng, ngày mai cùng nàng đi mua.
“Thầy, vậy ngày mai 3 giờ chiều, em đợi thầy ở cổng trường được không?” Tiểu Hồng hỏi.
“Được, đến lúc đó em cứ ở cổng trường chờ anh. Ngày mai anh đưa em đi dạo chơi Thành phố M, để em biết Thành phố M xinh đẹp như thế nào.”
Trần Thiên Minh nói.
“Hay quá, em có thể dạo chơi Thành phố M. Em tới Thành phố M rất bận rộn, chưa từng đi dạo đâu! Nhưng mà, thầy ơi, chỉ đi dạo thôi, anh không nên vì em mà tốn tiền.”
Tiểu Hồng xấu hổ nói với Trần Thiên Minh.
“Em là một đứa bé ngoan, thầy cho em tiêu mấy đồng bạc thì tính toán làm gì!” Trần Thiên Minh nói.
“Thầy, anh đối với em thật tốt.”
Tiểu Hồng cảm kích nhìn Trần Thiên Minh. Nàng thấy đây là phòng làm việc đoàn ủy, nếu không nàng đã sớm lao vào lòng Trần Thiên Minh rồi.
“Thầy giáo, thầy ở đâu?” Một thanh âm con gái truyền tới.
“Hoàng Lăng, là em? Có việc gì sao?”
Trần Thiên Minh vừa ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Hoàng Lăng.
Hoàng Lăng vừa đến phòng làm việc đoàn ủy, trông thấy Trần Thiên Minh cùng Tiểu Hồng thân thiết trò chuyện, lòng nàng có cảm giác không thoải mái. Từ sau khi Tiểu Hồng tới lớp, nàng ta đã cướp đi ánh sáng xung quanh mình. Trước kia ai cũng nói mình là cô gái xinh nhất lớp, giờ đây mọi người lại nói Tiểu Hồng xinh đẹp không kém gì nàng.
Điều khiến nàng không thể chấp nhận được là, thành tích học tập của Tiểu Hồng làm người ta kinh ngạc. Giờ đây, trong trường học đều lưu truyền cái tên Trịnh Tiểu Hồng là người giỏi nhất. Thành tích học tập tốt, lại xinh đẹp, tất nhiên hấp dẫn tất cả ánh mắt học sinh nam trong trường.
Cho nên, bây giờ Hoàng Lăng nhìn thấy Tiểu Hồng cùng thầy giáo bảnh trai này thân thiết trò chuyện như vậy, lại còn vừa cười vừa nói, trong lòng nàng không thoải mái. Trần Thiên Minh chưa từng cười với nàng, trò chuyện nhiều với nàng, mà vẫn đối với nàng rất cứng rắn.
Chẳng lẽ chỉ cười với học trò có thành tích học tập tốt, thành tích kém thì cứng rắn sao? Nghĩ tới đây, Hoàng Lăng càng hận Tiểu Hồng.
“Thầy, em đi đây, thầy phải nhớ kỹ lời thầy vừa nói đó.”
Tiểu Hồng nói xong, mỉm cười với Trần Thiên Minh rồi đi ra ngoài.
Hoàng Lăng nhìn Tiểu Hồng rời đi, liền nói với Trần Thiên Minh: “Thầy ơi, em tìm thầy có việc.”
“Chuyện gì? Em nói đi.” Trần Thiên Minh nói.
“Em, chiều nay em có chút việc nhà, em xin phép nghỉ học.” Hoàng Lăng nói với Trần Thiên Minh.
“Trong nhà em xảy ra việc gì? Có đúng vậy không?”
Trần Thiên Minh nhìn Hoàng Lăng, không tin tưởng hỏi. Nàng vừa mới học được tiết buổi sáng, buổi chiều đã muốn lấy cớ trốn học, nàng làm như mình là thầy giáo mới, dễ bị lừa lắm sao?
“Là sự thật, thầy, thầy xem, không phải buổi sáng em đã tới trường hay sao? Bây giờ em thay đổi rồi, em thích đi học rồi.” Hoàng Lăng vừa cười vừa nói.
Thật ra, nàng không thích đi học. Hôm nay nàng ở trong phòng học ngủ cả buổi sáng, bởi vì nàng cảm thấy buồn chán nên không muốn học buổi chiều.
“Bây giờ em nói xem nhà em có chuyện gì, sau đó thầy lập tức gọi điện cho nhà em để xác định một chút. Nếu đúng lời em nói, thầy sẽ phê chuẩn cho em nghỉ học, thầy không phải là một người không hiểu lý lẽ.”
Trần Thiên Minh nhìn Hoàng Lăng, âm thầm cười.