Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 304: CHƯƠNG 304: DẠY THÊM

“Cậu, cậu…” Tiểu Hồng bị Hoàng Lăng làm cho giận đến mức nói không ra lời, nàng quay lại nói với Trần Thiên Minh:

“Em quay về ký túc xá đây!”

Nói xong, Tiểu Hồng trừng mắt nhìn Hoàng Lăng, quay đầu bước ra bên ngoài.

Hoàng Lăng nhìn thấy dáng vẻ tức giận của Tiểu Hồng, trong lòng rất hớn hở, điều nàng muốn chính là như vậy, Tiểu Hồng càng giận nàng càng hớn hở.

“Hoàng Lăng, em muốn nói gì thì nhanh lên, thầy còn muốn đi ăn cơm!”

Trần Thiên Minh nhìn dáng vẻ làm như vô sự của Hoàng Lăng, đoán chắc Hoàng Lăng tìm mình cũng không có chuyện gì.

Hoàng Lăng đảo con ngươi một vòng, nghĩ xem nên nói gì với Trần Thiên Minh:

“Em có một chút không hiểu, muốn tìm thầy hỏi một chút. Nếu thầy chưa ăn thì em mời thầy ăn cơm luôn.”

Nói xong, Hoàng Lăng lấy điện thoại ra gọi món.

Một lát sau, Hoàng Lăng tắt điện thoại, hớn hở nói: “Thầy ơi, mười phút nữa là có người mang đồ ăn tới.”

Nói xong, Hoàng Lăng đóng cửa ngoài, sau đó kéo ghế của Lý Hân Di lại gần bàn Trần Thiên Minh.

“Này, Hoàng Lăng, em ngồi đối diện là được rồi, không cần ngồi gần thầy đến vậy.” Trần Thiên Minh nhíu mày.

Hiện tại, ghế của Hoàng Lăng và ghế của hắn đã chạm vào nhau. Một mùi hương thoang thoảng bay vào mũi Trần Thiên Minh, hắn biết đây là mùi hương từ cơ thể Hoàng Lăng.

“Không cần, em ngồi xa vậy sao có thể nghe thầy nói rõ? Thầy không muốn em nghe thầy nói chuyện sao?” Hoàng Lăng lắc đầu nói.

Hiện tại chỉ có hai người, nàng không muốn bỏ qua cơ hội tiếp xúc với Trần Thiên Minh. Cách nàng tiếp cận Trần Thiên Minh không giống như một cô gái đã trưởng thành, một nửa là vì ganh đua với Tiểu Hồng, một nửa là vì cảm thấy thích Trần Thiên Minh.

“Em có vấn đề gì thì cứ hỏi đi?”

Trần Thiên Minh thấy Hoàng Lăng như vậy, đành phải gật đầu nói.

“Em muốn…”

Hoàng Lăng lấy túi xách rồi lấy sách ra, nhưng nàng vẫn chưa nghĩ ra mình nên hỏi cái gì.

“Em suy nghĩ lại đi.”

Trần Thiên Minh thấy Hoàng Lăng như thế, hắn cũng không muốn ép nàng, nếu quả thật nàng có việc muốn hỏi thì không thể không giúp nàng.

Một học sinh thường trốn tiết, giờ lại thay đổi trở nên chăm học sao có thể không giúp nàng? Trần Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng.

“Reng reng reng…” Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên, là điện thoại của Hoàng Lăng.

“Ồ, được rồi, em ra ngoài ngay đây.” Hoàng Lăng tắt điện thoại nói với Trần Thiên Minh:

“Thầy ơi, đồ ăn đã được mang tới trước cửa, em ra ngoài lấy đây.” Nói xong, Hoàng Lăng đứng dậy bước ra cửa.

“Thầy trả tiền cho!” Trần Thiên Minh vội nói.

“Thầy nghĩ kỹ lại đi, một tháng tiền ăn vặt của em còn nhiều hơn tiền lương cả tháng của thầy đó? Em nói mời thầy ăn để thầy dạy kèm em mà. Nếu mẹ em nghe được còn có thể đưa thầy tiền dạy kèm đó.” Hoàng Lăng cười nói.

Thực ra Hoàng Lăng nói cũng không sai, trong nhà nàng có tiền mà thành tích học tập lại không tốt nên mẹ nàng cũng muốn mời gia sư cho nàng, nhưng Hoàng Lăng có chết cũng không chịu.

Vì nàng còn không muốn đến trường thì sao lại muốn mời thầy về dạy kèm tại nhà chứ? Cho nên, tất cả gia sư mẹ nàng mời tới đều bị nàng đuổi đi hết.

Một lát sau, Hoàng Lăng mang hai gói đồ to tiến vào: “Thầy vất vả rồi, chúng ta ăn trước đi!”

Nói xong, nàng đặt hai gói đồ lên bàn làm việc của Trần Thiên Minh.

Vất vả? Trần Thiên Minh ngớ người. Mình còn chưa dạy kèm cho cô ấy mà, thế quái nào lại vất vả cho được.

“Thầy ơi, đồ ăn này của em.”

Hoàng Lăng dọn dẹp bàn làm việc một chút rồi mở hai hộp đồ ăn ra, một hộp đặt trước mặt nàng, một hộp đặt trước mặt Trần Thiên Minh.

“Hiện giờ em có thể sang ngồi đối diện không? Bây giờ không cần học thêm, không cần nghe nên cũng không cần ngồi gần đến vậy.” Trần Thiên Minh chỉ về phía đối diện.

Hiện tại Hoàng Lăng ngồi gần hắn như vậy làm hắn không quen, tuy phòng đã khóa không ai vào được nhưng như vậy là không nên.

“Thầy ơi, cũng vậy cả thôi, dù sao một lát nữa cũng phải ngồi lại đây, phiền phức quá!” Hoàng Lăng lắc đầu nói.

Trần Thiên Minh nghe nàng nói vậy đành phải lắc đầu mà ăn phần đồ ăn của mình.

Thực ra Hoàng Lăng cũng thông minh nhưng lại không dùng sự thông minh đó vào việc học. Trần Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng.

“Thầy ơi, cơm gà của thầy ngon không? Cho em một miếng.”

Hoàng Lăng vừa nói vừa gắp một miếng thịt gà từ hộp cơm của Trần Thiên Minh rồi nhai nhóp nhép.

“Ngon không nè? Ngon thì thầy cho em thêm một miếng nữa.”

Trần Thiên Minh thấy Hoàng Lăng ăn như thế không khỏi cười nàng.

“Được rồi, lát nữa em ăn nữa. Thịt nướng này cũng ngon lắm, thầy ăn thử nha.” Hoàng Lăng vừa nói vừa gắp thịt đưa đến miệng Trần Thiên Minh.

“Không cần đâu.”

Trần Thiên Minh thấy miếng thịt nướng trước miệng không khỏi thốt lên. Động tác của Hoàng Lăng hình như có chút giống với việc bạn gái đút đồ ăn cho người yêu.

“Thầy xem thường em, không ăn thịt của em.” Hoàng Lăng môi nhỏ nhắn chúm chím, có chút tức giận.

Thực ra Hoàng Lăng đã có tính toán, nếu Trần Thiên Minh ăn miếng thịt của mình thì chính là ăn nước miếng của mình, như thế có thể xem như gián tiếp hôn rồi. Nghĩ vậy, mặt Hoàng Lăng lại đỏ lên.

Trần Thiên Minh nghe Hoàng Lăng nói vậy thì không biết làm sao, đành mở miệng ăn miếng thịt nướng của Hoàng Lăng.

“Thầy thấy thế nào?”

Hoàng Lăng cười hỏi Trần Thiên Minh, thấy hắn ăn thịt của nàng thì nàng cảm thấy rất hớn hở.

“Ừa, ngon lắm.” Trần Thiên Minh gật đầu nói.

“Ngon thì thầy ăn thêm một miếng nữa nha.”

Hoàng Lăng lại lấy hộp cơm thịt sườn nướng đưa đến miệng Trần Thiên Minh.

“Không cần đâu, nếu thầy ăn hết thì hộp cơm của em sẽ không có thịt.” Trần Thiên Minh vội lắc đầu nói. Nếu Hoàng Lăng đút đồ ăn cho mình như thế này thì rất là ám muội.

“Không sao đâu, con gái ăn ít lắm, ăn nhiều thịt không phải làm xấu dáng người hay sao chứ?” Hoàng Lăng vừa nói vừa cố ý ưỡn cao bộ ngực một cách tự tin:

“Nếu em ăn không đủ thì sẽ ăn hộp cơm gà của thầy nữa mà, thầy không chịu sao?” Hoàng Lăng gian manh cười nói.

“Thầy sao lại không chịu đây?”

Trần Thiên Minh nghe Hoàng Lăng nói vậy vội vàng trả lời. Hoàng Lăng nói như mình là người keo kiệt lắm vậy.

“Thầy chịu là được rồi, ăn nhanh lên nha.”

Hoàng Lăng lấy miếng thịt đưa tới môi Trần Thiên Minh, hiện tại Trần Thiên Minh cũng không thể không ăn, vì thế há mồm đớp luôn miếng thịt nướng của Hoàng Lăng.

Trần Thiên Minh yên lặng ăn đồ ăn, thấy Hoàng Lăng lúc thì ăn gà của mình lúc thì đút thịt nướng cho mình ăn, hắn cũng không biết làm thế nào cho phải.

Hoàng Lăng này không biết nàng tính làm gì? Trần Thiên Minh tự hỏi bản thân.

Không thể nào! Nàng là một học sinh làm sao có thể thích mình? Nàng không phải ghét mình sao? Lần trước còn gọi du côn đến đánh mình. Có thể là nàng muốn đùa mình, ăn đồ ăn với mình vui hơn. Trần Thiên Minh tự an ủi chính mình trong lòng.

Hiện tại một Tiểu Hồng đã làm cho hắn đau đầu, bây giờ lại lòi ra thêm một Hoàng Lăng, hắn cũng không biết làm thế nào cho phải.

Ăn xong, Trần Thiên Minh tiện tay vứt rác vào thùng, sau đó xoay người nói với Hoàng Lăng:

“Hoàng Lăng, ăn xong rồi, bây giờ em có gì cần hỏi thì cứ hỏi đi!”

Hoàng Lăng thấy Trần Thiên Minh đứng mà không quay lại ghế thì cũng đứng lên nói:

“Thầy không ngồi xuống thì làm sao em hỏi được?”

Nói xong, nàng kéo cánh tay Trần Thiên Minh xuống, để cho hắn ngồi xuống chỗ cũ.

“Được rồi, em cần hỏi vấn đề gì?” Trần Thiên Minh nhìn Hoàng Lăng hỏi.

Hoàng Lăng cười cười, trong lúc ăn nàng đã chuẩn bị sẵn câu hỏi:

“Thầy ơi, em có một đề bài văn là “Em thích…” với thể loại không giới hạn đề mục, vậy làm thế nào để tả đây?”

Trần Thiên Minh nghĩ một chút rồi hỏi Hoàng Lăng: “Em hiểu nhất là loại văn gì? Nghị luận? Là tự sự? Hay thể loại khác?”

“Em giỏi nhất là văn tả người.” Hoàng Lăng nghĩ rồi nói.

“Ừm, vậy em định tả thế nào?”

Trần Thiên Minh nghe Hoàng Lăng nói như đã có ý tưởng của mình, vì thế hắn muốn nghe cách làm của nàng.

“Em định tả người là “Em thích thầy của em”, thầy có thể giới thiệu về mình một chút để em có thể tả cho thật tốt.” Hoàng Lăng tươi cười nói.

Nếu như lợi dụng bài văn để có thể hiểu thêm về Trần Thiên Minh thì có thể xem như kế hoạch của mình thành công. Nghĩ vậy, nàng càng hớn hở.

“Thầy có gì mà tả? Thật đó.” Trần Thiên Minh lắc đầu nói.

“Em muốn tả thầy mà thầy lại không thích sao?” Hoàng Lăng cố ý môi chúm chím tỏ vẻ khó chịu.

“Thầy cũng không biết em nên tả thầy thế nào?” Trần Thiên Minh nói.

“Thầy không cần gấp, thầy chỉ em cách giới thiệu nhân vật thôi, ví dụ: thầy có bao nhiêu bạn gái? Tính tình thế nào? Sở thích? Thầy thích ăn gì? Thích xem phim gì? Thần tượng của thầy…”

Hoàng Lăng nói như không muốn ngừng nghỉ.

“Vậy là em viết văn sao?”

Trần Thiên Minh thấy Hoàng Lăng nói như muốn điều tra lý lịch của mình, muốn hỏi như thế có lẽ phải một quyển sách mới trả lời hết.

“Vậy thầy nói tả thế nào?” Hoàng Lăng lại hỏi Trần Thiên Minh.

“Em lấy một hai đặc điểm mà tả thôi.” Trần Thiên Minh nói.

Xem ra Hoàng Lăng còn chưa học được cách viết văn tả người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!