Vì vậy, Trần Thiên Minh đã chia sẻ một số kỹ xảo của mấy nhà văn cho Hoàng Lăng nghe, đồng thời đưa ra một vài kinh nghiệm và ý kiến cá nhân về cách viết bài hiệu quả.
"Thầy, thầy thật tốt, lời nói lại hay đến thế, thầy đã có bạn gái chưa?"
Hoàng Lăng đột nhiên hỏi Trần Thiên Minh, nàng ở bên cạnh càng nhìn càng thấy hắn rất đẹp trai, hơn nữa giờ tim nàng đập thình thịch, vì vậy nàng không kìm được mà hỏi Trần Thiên Minh.
"Này, chuyện này em không nên hỏi. Em đang là học sinh, nên tập trung học hành cho tốt, chuyện riêng của thầy, em không cần thiết phải biết."
Trần Thiên Minh nhẹ nhàng gõ lên đầu Hoàng Lăng, trừng mắt nhìn nàng.
"Thầy, em làm bạn gái của thầy có được không?" Hoàng Lăng cúi đầu đỏ mặt nói.
Nàng là người gan dạ, dám làm dám chịu, không hiểu sao lúc này nói ra những lời đó nàng lại đỏ mặt. Hình như trong từ điển của nàng cũng không có hai từ "Đỏ mặt".
"Em, em đừng có nói giỡn,"
Trần Thiên Minh không thể tin được những lời này lại thốt ra từ miệng Hoàng Lăng, tuy rằng bình thường nàng hay nghịch ngợm, gây sự, thế nhưng nàng là học sinh, mình lại là thầy giáo, làm sao có thể như vậy được?
"Em không phải nói giỡn, thầy, đó là lời thật lòng, em thực sự thích thầy."
Hoàng Lăng thấy Trần Thiên Minh không tin, sốt ruột nói.
Một người đẹp trai, đồng thời lại có võ công cao cường như thầy, cô gái nào mà không thích chứ? Nghĩ lại chuyện ngày đó Trần Thiên Minh hùng dũng đánh bại mấy người kia, trong lòng nàng dâng lên sự sùng bái. Đẹp trai lại anh hùng nghĩa hiệp, đúng là ước mơ của biết bao cô gái!
Nghe trong lớp có tin đồn rằng một trăm phần trăm học sinh nữ trong lớp đều thích vị chủ nhiệm mới này, một ít nữ học sinh còn có ý nghĩ dâm đãng muốn Trần Thiên Minh làm người yêu trong mơ của mình. Vì thế càng khiến Hoàng Lăng kiên định muốn chiếm lấy Trần Thiên Minh cho riêng mình, không thể để Tiểu Hồng độc chiếm.
"Em còn nhỏ, hơn nữa tôi lại là thầy giáo, em là học sinh, không thể được." Trần Thiên Minh kiên quyết lắc đầu.
Hắn đối với chuyện với Tiểu Hồng cũng không biết giải quyết như thế nào, bây giờ lại thêm Hoàng Lăng, đây không phải là muốn lấy mạng mình sao?
"Thầy, em không còn nhỏ nữa, không tin thì thầy có thể xem."
Hoàng Lăng vừa nói vừa tiến tới gần Trần Thiên Minh, nàng ưỡn ngực một chút, tỏ vẻ muốn chứng minh lời thầy nói là sai.
Trong lòng Trần Thiên Minh đang rối loạn, bởi vì hai bầu ngực nhỏ nhắn của Hoàng Lăng đã chạm vào cánh tay hắn, cảm giác mềm mại lập tức truyền thẳng đến đại não. Hiện giờ hắn muốn cử động cũng không được mà đứng yên cũng không xong. Bởi vì Hoàng Lăng đang kéo tay hắn đặt lên bộ ngực mình.
"Thầy xem của người ta đi!"
Hoàng Lăng vừa nói vừa tiếp tục dùng bầu ngực nhỏ nhắn ma sát trên cánh tay Trần Thiên Minh, điều này khiến trong lòng Trần Thiên Minh nảy sinh một luồng điện, khiến tiểu đệ đệ của hắn phản ứng theo.
Hắn cảm thấy cơ thể mình đang phản bội chính mình, vội vàng kẹp chặt hai chân vào nhau để ngăn nó lộn xộn.
"Hoàng Lăng, em, em đừng làm như vậy, mau buông ra," Trần Thiên Minh lo lắng nói.
Cô bé này sao có thể làm như vậy, đây không phải là cố ý dụ dỗ mình sao? Ngực nàng dường như lớn hơn Tiểu Hồng, cảm giác cũng mềm mại hơn một chút, nghĩ tới đây phía dưới Trần Thiên Minh lại cương cứng hơn.
"Thầy thật sự không thích em sao? Thầy nói xem vóc người của em có điểm nào không sánh được với Tiểu Hồng chứ?"
Hoàng Lăng vừa nói vừa cố sức kéo tay Trần Thiên Minh đặt lên bộ ngực mình.
"A!" Trần Thiên Minh khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc, hắn vội vàng cố rút tay mình ra, nói với Hoàng Lăng:
"Hoàng Lăng, em sao có thể..." Trần Thiên Minh xấu hổ ấp úng nói.
Mặc dù mình đối với nàng chưa đến mức gọi là thích, nhưng dù sao đây cũng là học sinh của mình, không biết phải nói với nàng thế nào.
Hoàng Lăng này cũng quá táo bạo, dám cởi áo ra, đã vậy còn đặt tay mình lên bộ ngực nàng, nàng mới chỉ là một thiếu nữ, tại sao lại có thể làm thế?
Thế nhưng khi vừa đặt tay lên ngực Hoàng Lăng, hắn lại có một loại cảm giác khác lạ, khiến tim đột nhiên đập thình thịch, bầu ngực của thiếu nữ và bầu ngực của phụ nữ trưởng thành không giống nhau, khiến trong lòng hắn dâng lên cảm giác kích thích!
"Từ sau khi nhìn thấy thầy, so với bạn trai cũ, em có cảm giác khác hẳn, hiện tại em muốn toàn tâm toàn ý yêu thầy!"
Ánh mắt Hoàng Lăng lộ ra vẻ kiên định, nàng cứ như thể đã xem Trần Thiên Minh trở thành mẫu bạn trai lý tưởng của mình, cứ như thể ngoài Trần Thiên Minh ra, nàng sẽ không lấy ai khác.
"Thầy không tốt như em tưởng tượng đâu, hơn nữa em bây giờ là học sinh, việc quan trọng nhất là học hành."
Trần Thiên Minh bắt đầu ôn tồn khuyên bảo cô học trò bướng bỉnh này.
"Em mặc kệ, thầy dù có là một kẻ lưu manh, em vẫn cứ thích." Hoàng Lăng lắc đầu, nói tiếp:
"Thầy, nếu như không thích em, không làm bạn trai em, vậy ngày mai em sẽ bỏ học, tiếp tục trốn tiết."
Hoàng Lăng tinh quái uy hiếp Trần Thiên Minh, trải qua một thời gian ngắn tiếp xúc nàng đã khá hiểu tính cách của Trần Thiên Minh, nàng muốn dùng chiêu này xem, liệu có thể áp chế hắn hay không.
"Em, em làm như vậy chẳng phải là không có trách nhiệm với chính mình sao? Thầy không sợ loại uy hiếp này đâu." Trần Thiên Minh nói.
Trước kia mình cũng thích Tiểu Hồng, nên có thể để nàng ấy uy hiếp, còn đối với Hoàng Lăng, hắn kiên quyết từ chối.
"Thầy đã không muốn làm bạn trai em, vậy phải giới thiệu một người ưu tú như thầy để thay thế, nếu không em sẽ bỏ học,"
Hoàng Lăng thấy điều kiện trước không thành, ánh mắt xoay chuyển, lại nghĩ ra một điều kiện mới.
"Cái này..." Trần Thiên Minh suy nghĩ một chút rồi nói với Hoàng Lăng:
"Chuyện này thầy có thể cân nhắc, nếu như còn trốn tiết xem thầy thu thập em như thế nào!" Trần Thiên Minh cố ý làm ra vẻ mặt nghiêm khắc.
Nói cho cùng, mình vốn nghiêm khắc với học sinh, đối với nàng nghiêm khắc hơn một chút cũng chẳng sao. Nghĩ tới đây Trần Thiên Minh bình tĩnh trở lại.
"Thầy tốt với em, em sẽ đi học đầy đủ, nếu ngược lại em sẽ bỏ tiết."
Hoàng Lăng không sợ lời uy hiếp vừa rồi của hắn, nếu như Trần Thiên Minh đối với nàng không tốt, nàng sẽ trốn tiết để cho hắn tức chết. Nghĩ tới đây, Hoàng Lăng không tự chủ được nở nụ cười.
Trước đây thường xuyên trốn tiết là bởi vì ở trong trường không có gì vui, hiện tại Trần Thiên Minh là chủ nhiệm lớp sẽ có trò để nàng đùa nghịch.
"Được rồi, được rồi, em có thể ngồi yên một chút được không?" Trần Thiên Minh nhíu mày.
Hai người ngồi chung một chiếc ghế, hiện tại mình phải ngồi sát ra rìa, mà Hoàng Lăng cũng không ngồi trên ghế của mình mà lại chạy sang chỗ mình để ngồi chung.
Chết người chính là, thân thể Hoàng Lăng giống như níu lấy người mình, bầu ngực cọ sát lên cánh tay mình. Đặc biệt khi hắn quay đầu nói với Hoàng Lăng, hắn dĩ nhiên có thể nhìn thấy khe ngực nhỏ giữa hai bầu ngực.
Ai, cô bé này đã dậy thì rồi, cũng đã có khe ngực.
"Tựa vào người thầy thật thoải mái!"
Hoàng Lăng vừa nói vừa ôm Trần Thiên Minh, cái động tác này khiến Trần Thiên Minh cảm thấy rất rõ sự mềm mại của bầu ngực nhỏ nhắn, thân thể Hoàng Lăng rất mềm mại còn có một loại mùi thơm khó tả.
"Em, em ngồi ngay ngắn lên, không nên làm vậy."
Trần Thiên Minh nuốt một ngụm nước bọt sau đó khó khăn đẩy Hoàng Lăng ra.
Cô bé táo bạo này càng ngày càng làm càn, không chỉ ma sát bầu ngực, mà còn ôm mình, thật là quá đáng.
"Mặt thầy đỏ kìa." Hoàng Lăng nhìn khuôn mặt Trần Thiên Minh, vừa cười vừa nói.
"Ai nói thế, hiện tại không phải thời tiết đang nóng nực mà, thầy chỉ hơi nóng mà thôi."
Trần Thiên Minh vội vàng tìm lý do để che giấu khuôn mặt đỏ của mình, cô bé to gan này dám hành động như vậy, không đỏ mặt mới là lạ!
"Thật sao? Em còn tưởng thầy lần đầu tiên bị con gái ôm nên mới đỏ mặt chứ!"
Hoàng Lăng che miệng nhỏ nhắn của mình, nở nụ cười.
"Sao lại là lần đầu tiên bị con gái ôm chứ? Nhớ lại năm đó thầy tán đổ không biết bao nhiêu cô gái rồi? Cũng đã ôm không biết bao nhiêu phụ nữ rồi!"
Trần Thiên Minh nhìn vẻ mặt khinh thường của Hoàng Lăng không khỏi tức giận. Dù tự cho mình đa tình, hắn cũng không muốn bị người khác xem thường.
Nhìn vẻ mặt Hoàng Lăng như vậy cứ như thể xem mình là người chưa từng trải, mình là người như vậy sao? Trong lòng Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
"Thật sao? Vậy thầy đã tán đổ được bao nhiêu cô rồi? Thầy, thầy cùng bạn gái đã làm chuyện ấy sao?"
Hoàng Lăng nói đến đây, khuôn mặt nàng lập tức đỏ bừng. Dù sao nàng vẫn còn là một thiếu nữ, hỏi Trần Thiên Minh chuyện như vậy, nghĩ lại mới thấy thật xấu hổ.
"Em, em..."
Trần Thiên Minh không biết phải trả lời câu hỏi của nàng thế nào.
"Bộ dạng thầy đỏ mặt trông thật đáng yêu!"
Hoàng Lăng cười cười cầm lấy cặp sách của mình đột nhiên hôn một cái lên má Trần Thiên Minh, cười khúc khích rồi bỏ chạy.
Trần Thiên Minh vuốt mặt mình không biết nói gì hơn. Cô nàng bốc đồng Hoàng Lăng này so với Tiểu Hồng còn đáng sợ hơn, giờ hắn mới nhận ra Tiểu Hồng hiểu chuyện và dịu dàng đến nhường nào!
Ai, sau này mình nên yêu thương Tiểu Hồng hơn một chút, còn về phần Hoàng Lăng, cũng không thể để nàng tùy hứng được, mình còn chưa nói gì mà nàng đã tuyên bố phải làm bạn gái mình. Trong lòng nàng vẫn còn đang vui vẻ, nếu như nàng ở trường học công khai chuyện này, vậy thì rắc rối lớn rồi.
...
Sáng sớm thức dậy, Trần Thiên Minh cảm thấy tâm trạng mình đặc biệt tốt, bởi vì hôm đó mình đã nói chuyện với Tiểu Trữ về quán bar của Phạm Văn Đình.
Tiểu Trữ nói chờ chân nàng khỏi hẳn, sẽ cùng mình đến quán "Dạ Độc Túy Tửu" của Phạm Văn Đình một chuyến, Tiểu Trữ đã vui vẻ đồng ý rồi.
Sau khi trở về Tiểu Trữ kể cho Trần Thiên Minh biết, điều kiện làm việc ở quán bar rất tốt, lương lại cao, đồng thời còn có bảo an, độ an toàn cũng được đảm bảo. Mà mình chỉ phải phụ trách thu ngân thôi, xung đột của khách bên ngoài nàng không cần phải giải quyết, làm việc ở đây cũng là một cách rèn luyện rất tốt. Vì vậy nàng muốn cảm ơn Trần Thiên Minh.
Đêm qua Trần Thiên Minh dẫn Tiểu Trữ đến quán bar của Phạm Văn Đình làm việc, tối hôm qua là ngày đầu tiên Tiểu Trữ đi làm, nhìn vẻ mặt cảm kích của nàng đối với mình, trong lòng Trần Thiên Minh rất vui sướng. Ai, đáng tiếc chính là Tiểu Trữ không có yêu thương nhung nhớ, lấy thân báo đáp. Đáng tiếc thật!
Thế nhưng chỉ cần mình dành chút công sức cho Tiểu Trữ, đoán chừng nàng sẽ dần dần nảy sinh tình cảm với mình. Trần Thiên Minh mừng thầm trong lòng.
Ra khỏi cửa Trần Thiên Minh cẩn thận khóa cửa lại, hiện giờ trộm cắp càng ngày càng đáng sợ, tuy rằng căn phòng mình không có gì đáng giá, thế nhưng nếu như trộm mất cái giường của mình, vậy chẳng phải mình phải ngủ trên sô pha sao?
"Két két," Đột nhiên tiếng cửa phòng mở vang lên.
Tiểu Băng không phải dọn đồ đi rồi sao? Hôm đó mình còn nhờ người công ty giúp nàng dọn hành lý mà! Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
Lẽ nào lại có một người hàng xóm mới, không biết là nam hay là nữ? Là xấu hay là đẹp đây? Nghĩ tới đây Trần Thiên Minh không tự chủ được ngoái đầu nhìn cánh cửa phòng sắp mở.