Cửa phòng mở ra, một cô gái bước vào. Thế nhưng, sau khi Trần Thiên Minh nhìn thấy, anh bất giác mở to hai mắt, thốt lên:
"Là cô!"
Tiểu Băng đã dọn đi, giờ đây cô nàng hàng xóm mới này lại là người anh quen biết: Lương Thi Mạn. Cô ấy là một phụ nữ rất kiên cường, dù gặp khó khăn cũng không chịu để anh giúp đỡ.
"Là anh!" Lương Thi Mạn cũng kinh ngạc thốt lên.
Họ kinh ngạc nhìn nhau. Trước đây họ từng gặp nhau trong hoàn cảnh tương tự một lần rồi. Lần trước là ở quán rượu của Phạm Văn Đình, còn lần này lại chính là ở đây.
"Thi Mạn, sao cô lại ở đây vậy?" Trần Thiên Minh khó hiểu hỏi.
Vốn dĩ anh còn muốn đoán xem người hàng xóm mới là ai, nhưng nào ngờ lại là người quen: Lương Thi Mạn.
"Lần trước tôi không phải đã nói là đang tìm phòng trọ sao? Ngày hôm trước tôi phát hiện ở đây còn một căn trống, giá thuê cũng phải chăng, vì vậy tôi đã chuyển đến. Phải mất cả buổi hôm qua mới dọn dẹp xong." Lương Thi Mạn cười nói.
Nàng cũng thật không ngờ mọi chuyện lại trùng hợp đến vậy, chỗ ở mới của mình lại gặp phải Trần Thiên Minh. Nhìn dáng vẻ của anh, hình như anh ấy cũng sống ở đây.
"Thật là khéo, tôi ở ngay sát vách phòng cô." Trần Thiên Minh chỉ tay về phía phòng mình: "Tôi đã ở đây mấy tháng rồi, hoan nghênh cô đến đây." Anh vừa nói vừa vươn tay ra.
Lương Thi Mạn thấy Trần Thiên Minh muốn bắt tay, nàng suy nghĩ một lát rồi cũng đưa tay ra. Khi Trần Thiên Minh nắm tay nàng, khuôn mặt Lương Thi Mạn không khỏi đỏ bừng, hình như có phần xấu hổ.
Trần Thiên Minh nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng rồi liền buông ra.
"Hiện tại tôi đang làm ở Cửu Trung, giờ phải đến trường rồi. Lúc nào rảnh rỗi chúng ta sẽ nói chuyện tiếp."
Trần Thiên Minh nhìn đồng hồ. Nếu đi trễ, học sinh sẽ quậy phá mất. Với lại, Lương Thi Mạn ở đây, sau này anh còn có cơ hội gặp nàng.
"Vâng, hẹn gặp lại." Lương Thi Mạn vẫy tay nói.
Trần Thiên Minh liền vội vàng xuống lầu, gọi một chiếc taxi.
----------------------
Thái Đông Phong cung kính đứng cạnh Ma Vương, vô cùng sợ hãi tính tình vui buồn thất thường của ông ta. Lần trước, hắn đem cao thủ đến kho hàng, giết sạch đội biên phòng rồi cướp lấy ma túy. Nếu Thái Đông Phong không tận mắt chứng kiến, sẽ không tin được kẻ luôn tươi cười kia chính là Ma Vương.
"Sư phụ, người có gì phân phó ạ?" Thái Đông Phong cẩn trọng hỏi Ma Vương.
Ma Vương liếc mắt nhìn hắn, nhàn nhạt nói: "Tiểu Thái, ma túy xử lý thế nào rồi? Ngươi tuyệt đối không được để lộ bất kỳ tin tức nào, nếu không đừng trách ta vô tình."
Ma Vương nói xong, ánh mắt sắc bén như một thanh kiếm xuyên thấu trái tim Thái Đông Phong.
"Chuyện này sẽ không xảy ra đâu ạ. Hiện tại thủ hạ của con đã hoàn toàn được tẩy não xong rồi, đồng thời Lôi sư thúc và con cũng đã kiểm tra hàng rồi, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Hơn nữa, hiện tại con cũng đã liên hệ với người mua hàng rồi, đoán chừng tháng này có thể xuất hàng."
Thái Đông Phong vội vàng cười nịnh Ma Vương. Có Lôi Ma võ công cao cường nhất canh chừng, vậy còn có thể xảy ra chuyện gì nữa?
"Như vậy là tốt rồi. Ngươi làm rất tốt, tương lai sư phụ nhất định sẽ không bạc đãi ngươi." Ma Vương ha hả cười lớn.
Hiện tại đã cướp được 50 kg, mình rất nhanh có thể khống chế toàn bộ thị trường ma túy, sau đó sẽ độc quyền ép giá những kẻ mua hàng. Nghĩ tới đây, hắn lại cười lớn.
"Con nhất định sẽ theo ý sư phụ làm thật tốt, một lòng trung thành cho tới chết mới thôi!" Thái Đông Phong lập tức vỗ ngực bày tỏ lòng trung thành.
"Tiểu Thái, ngươi rất khôn khéo trong cách đối nhân xử thế, thế nhưng lại có một nhược điểm rất lớn, đó chính là háo sắc. Nếu như ngươi không quá ham mê nữ sắc như vậy, chuyên tâm luyện võ nhất định có thể sánh ngang với con gái Tiểu Thúy của ta." Ma Vương thở dài một hơi, lắc đầu nói.
Tiểu Thúy là con gái của Ma Vương, tên đầy đủ là Phương Thúy Ngọc, là trợ thủ đắc lực của Ma Vương. Nàng chủ yếu giúp hắn bày mưu tính kế. Bởi vì Ma Vương hiện tại nhúng tay vào rất nhiều chuyện: ma túy, buôn lậu, nhiệm vụ ám sát. Miễn là kiếm được nhiều tiền, mặc kệ là phạm pháp hay không phạm pháp, Ma Vương đều làm. Hắn để sư đệ và đồ đệ đắc lực của mình tự mình phụ trách.
Mà Phương Thúy Ngọc lại là mỹ nữ bậc nhất, võ công lại cao. Nghe nói võ công của nàng so với Phong, Vân, Lôi, Điện không hề kém cạnh. Chỉ là nàng vẫn không có tình cảm với Thái Đông Phong. Nếu như không phải vì nàng là con gái của Ma Vương, võ công của nàng lại cao, Thái Đông Phong đã sớm nghĩ biện pháp thu phục Phương Thúy Ngọc rồi.
"Hiện tại Đại Vĩ học Quỳ Hoa thần công tiến bộ rất nhanh. Ta xem hiện tại võ công của hắn so với ngươi đã cao hơn một chút. Mà hắn lại không quan tâm đến chuyện bên ngoài, Đại Vĩ không có thứ đó nên vẫn chăm chỉ luyện công, tiến bộ rất nhanh." Ma Vương nói với Thái Đông Phong bên cạnh.
"Cái gì? Võ công của Diệp Đại Vĩ hiện tại cao hơn con sao?"
Thái Đông Phong tỏ ra vẻ khó tin. Diệp Đại Vĩ mới chỉ luyện Quỳ Hoa thần công được hai, ba tháng, tiến bộ nhanh như vậy sao? Thậm chí còn lợi hại hơn võ công của mình sao?
Xem ra, Quỳ Hoa thần công này thật là lợi hại, xứng đáng là một trong hai thần công lợi hại nhất của Ma Môn. Đáng tiếc nếu như không cần tự cung, thì mình đã có thể luyện Quỳ Hoa thần công này rồi.
"Đúng vậy, cho nên từ giờ ngươi nên chuyên tâm luyện võ công đi, chuyện vui chơi bên ngoài cũng bớt lại, chăm chỉ mà luyện võ công." Ma Vương khuyên bảo hắn.
"Con biết rồi sư phụ. Thực ra trong khoảng thời gian này, con ngoại trừ làm việc chính, cũng không gần gũi đàn bà."
Thái Đông Phong nói cũng đúng, bởi vì trong khoảng thời gian này, hắn và thủ hạ vội vàng vì chuyện ma túy, cũng không có thời gian gần gũi đàn bà. Đến cả Tiểu Trữ, thư ký công ty mình, hắn cũng không có thời gian gặp. Hiện tại Tiểu Trữ đã trở về huyện J.
Hắn còn có chút hối hận vì sao thời gian lúc trước ở công ty không nghĩ biện pháp chiếm đoạt nàng. Không còn cách nào khác, đều là do ma túy làm hại, haizz.
"Ngươi biết được là tốt rồi, Tiểu Thái. Ta không phải không cho các ngươi gần gũi phụ nữ, cũng giống như ta thích chơi đùa với đàn ông. Thế nhưng hiện tại đang đến thời kỳ quan trọng. Chờ khi chúng ta buôn bán được một khoản tiền lớn, hoàn thành đại sự, không lo không có phụ nữ. Đến lúc đó, ngươi một ngày có thể vui đùa cùng mười người phụ nữ cũng không vấn đề."
Ma Vương nhìn ra bên ngoài cửa sổ, vui vẻ nói. Hiện tại hắn đang tưởng tượng tình cảnh mình đã hoàn thành đại sự, cùng một tên đàn ông mà mình thích chơi đùa.
"Sư phụ, chuyện của Huyền Môn người định đối phó thế nào? Bọn họ chính là đối thủ một mất một còn của chúng ta." Thái Đông Phong cẩn thận thăm dò hỏi.
Chuyện của Trần Thiên Minh vẫn luôn là nỗi bận tâm trong lòng hắn. Hắn muốn mượn tay Ma Vương giết chết bọn họ.
"Cuối năm không phải là Tam Môn Tụ Hội sao? Đến lúc đó chúng ta có thể khiến Huyền Môn và Đạo Môn mâu thuẫn, sau đó sẽ tiêu diệt Huyền Môn." Ma Vương nhàn nhạt cười.
Vài chục năm nay, Ma Môn vẫn luôn có một ý nghĩ: muốn đánh bại Huyền Môn, sau đó ngồi lên vị trí bá chủ giang hồ.
"Vậy Đạo Môn thì tính sao ạ?"
Thái Đông Phong lại nghĩ tới chuyện cướp lấy Vô Ảnh Đao, nên trong lòng có chút lo lắng. Nếu như lúc đó không phải Nhân Sấm của Đạo Môn cũng ra tay, Trần Thiên Minh sớm đã bị bọn họ giết chết rồi.
"Đạo Môn không đáng lo ngại, bởi vì người của bọn họ vốn không nhiều. Cho dù võ công có nhỉnh hơn một chút cũng chỉ là hai tay khó chống bốn mà thôi. Đồng thời, hai năm liền bọn họ cũng không được tham gia tụ hội, có lẽ không có nhân tài nào nổi bật." Ma Vương cười cười nói.
Hiện tại đối thủ chủ yếu chính là Huyền Môn. Nếu như diệt trừ Huyền Môn, người trên giang hồ cũng không dám có ý kiến gì đối với Ma Môn. Đến lúc đó, ai còn dám không nghe lời Ma Môn? Nếu trái lệnh thì hắn chỉ có một con đường chết. Nghĩ tới đây, Ma Vương siết chặt quả đấm lại.
"Ha ha, đến lúc đó Ma Môn chúng ta có thể xưng bá giang hồ rồi!" Thái Đông Phong cười ha hả nói. Ma Môn có thể xưng bá giang hồ cũng đồng nghĩa với việc hắn có thể hoành hành ngang ngược.
"Ha ha!" Ma Vương cùng Thái Đông Phong đồng thời cười lớn.
"Ba, các người đang cười cái gì đó?" Lúc này một cô gái bước đến.
Thái Đông Phong ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một cô gái có đôi mắt phượng, khuôn mặt mỹ lệ bước đến. Mỹ nữ này chính là con gái Ma Vương: Phương Thúy Ngọc.
Đôi mắt Phương Thúy Ngọc đặc biệt mê hoặc lòng người, đôi mắt phượng đặc biệt quyến rũ, trực tiếp khơi gợi dục vọng trong lòng Thái Đông Phong.
Vóc người Phương Thúy Ngọc vô cùng nóng bỏng, vòng một căng đầy như muốn phá tan chiếc áo bó sát. Vòng ba tròn lẳn, săn chắc được nàng nhồi nhét bên trong chiếc quần jean bó sát, khiến cho Thái Đông Phong muốn chạm vào một cái. Nơi cần nhỏ thì nhỏ, nơi cần lớn lại rất lớn, lồi lõm đủ cả, đúng là vóc người ma quỷ. Haizz, phụ nữ có vóc người quyến rũ như vậy lại không cho mình vui đùa một chút, thật là khó chịu.
"Không có gì, chúng ta đang nói chuyện phiếm thôi. Được rồi Tiểu Thúy, ba ba gọi con tới đây là muốn hỏi xem chuyện đó xử lý như thế nào rồi?"
Ma Vương hỏi. Hắn đối với việc con gái làm rất yên tâm, thế nhưng vẫn muốn xác thực một chút.
"Con qua đây cũng là để nói cho cha biết, mọi chuyện vẫn rất tốt. Bọn kia đều bị con giết chết, không chừa lại một ai. Còn một số tài liệu, con đã sai người đặt trong phòng làm việc của cha đó."
Phương Thúy Ngọc vừa cười vừa nói. Hình như đối với chuyện giết người như bóp chết mấy con kiến nhỏ khiến nàng vui vẻ đến vậy.
Nếu như không phải nghe nàng nói về chuyện giết người, Thái Đông Phong còn tưởng rằng Phương Thúy Ngọc đang nói chuyện phiếm cùng bọn họ!
"Vậy là tốt rồi. Cha biết Tiểu Thúy làm việc luôn luôn nhanh gọn và sạch sẽ mà." Ma Vương gật đầu tán thưởng nói.
Hắn đã bắt Phương Thúy Ngọc học võ công từ nhỏ, còn đặc biệt huấn luyện đối xử với nàng như với bọn con trai. Hiện tại nàng so với bọn đàn ông còn mạnh hơn nhiều. Làm việc cẩn thận, thủ đoạn độc ác, có thể trong lúc đang nói chuyện vui vẻ mà đoạt mạng người khác.
"Ba, nếu không có việc gì nữa vậy con xin phép đi trước."
Phương Thúy Ngọc nói. Nàng không có thói quen ở cùng một chỗ với Ma Vương, vì vậy nàng mới mua một căn nhà riêng để ở.
"Được, trở về đi. Con cũng cực khổ nhiều rồi, cố gắng nghỉ ngơi nhiều một chút."
Ma Vương khoát tay nói với Phương Thúy Ngọc, ý bảo nàng có thể đi.
Thái Đông Phong thấy Phương Thúy Ngọc rời đi, hắn cũng vội vàng nói với Ma Vương:
"Sư phụ, nếu như không có việc gì nữa con cũng xin phép đi trước."
"Được rồi, ngươi cũng trở về đi. Phải cẩn thận, không được để chuyện ma túy xảy ra sai sót gì, bằng không ta sẽ trừng phạt ngươi."
Ma Vương gật đầu cảnh cáo Thái Đông Phong.
"Con biết rồi." Thái Đông Phong tạm biệt Ma Vương, liền vội vàng rời đi.
"Tiểu Thúy sư tỷ, chờ một chút đã."
Vừa ra khỏi cửa, Thái Đông Phong vội vàng gọi Phương Thúy Ngọc ở phía bên kia. Bởi vì Phương Thúy Ngọc nhập môn sớm, nàng sinh ra đã là người của Ma Môn, vì thế cho dù hắn có lớn tuổi hơn Phương Thúy Ngọc, cũng phải gọi nàng một tiếng sư tỷ.
"Có chuyện gì không?"
Phương Thúy Ngọc dừng bước, quay đầu lại nhàn nhạt nói với Thái Đông Phong. Nàng không có ấn tượng tốt về Thái Đông Phong, vì vậy nàng cũng không vui vẻ gì khi gặp hắn.
"Tỷ có rảnh không? Đệ mời tỷ đi uống rượu." Thái Đông Phong xu nịnh nói.
Vóc người mỹ nữ như vậy mà không thu vào tay thì thật là có lỗi với bản thân. Vì vậy hắn cũng không vội quay về kho hàng chứa ma túy, nơi đó đã có người của mình và Lôi Ma canh chừng rồi.
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng